Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 638: ĐỨNG RA LÀM CHỦ CHO TÔNG TA

"Sư huynh, kiên trì chịu đựng, đệ rất nhanh sẽ trở về thôi."

Rừng rậm ở một nơi nào đó.
Có một tế đàn, xung quanh con dân Nhật Chiếu Tông đang quỳ lạy dường như là đang cầu nguyện, bên trên tế đàn kia đặt rất nhiều loại gia súc.
"Ầm ầm!"
Âm thanh vang dội truyền đến. Con dân đang quỳ lạy phấn khởi vô cùng, bọn họ biết đây là thần sắp tới. Ở nơi xa mặt đất rung chuyển, một con yêu thú khủng long to lớn xuất hiện bất ngờ, bên trong đôi mắt màu máu kia lóe ra ánh sáng màu đỏ, lộ ra sự cuồng bạo, tàn nhẫn.
"Những con giun dế này lại đến dâng lên thức ăn ngon, những kẻ đần độn!"
Tâm trạng yêu thú khủng long không tệ nên rất nhanh chóng xuất hiện.
"Thần!"
"Vị thần vĩ đại, giá lâm!"
Yêu thú khủng long to lớn nhìn lướt qua những con người tầm thường nhỏ bé kia, sau cùng ánh mắt tập trung nhìn những con gia súc bên trên tế đàn, mở cái miệng to như chậu máu ra một ngoạm nuốt hết.
Đột nhiên một bóng người xuất hiện, một quyền đánh vào mặt yêu thú khủng long, sức mạnh kinh khủng bộc phát, con ngươi nó to như cái đèn lồng đột nhiên lồi ra, cuối cùng phịch một tiếng, đầu nổ tung.
Con dân Nhật Chiếu Tông nhìn thấy màn này trước mặt thì đều mở to hai mắt, đứng ở dưới nhốn nháo, thần của bọn họ bị một quyền của hắn đánh chết rồi.
"Thì ra là con dân của Nhật Chiếu Tông."
TruyenLau.com Lâm Phàm lơ lửng giữa không trung nhìn xuống phía dưới.
Những người kia nhìn thấy tên quái dị trên không trung, bị dọa đến run lẩy bẩy. Giết thần của bọn họ thì đó nhất định là ác ma.
Hắn đang tự hỏi có nên giết chết đám người này hay không, dù sao thì Nhật Chiếu Tông cũng xúc phạm đến Viêm Hoa Tông nhiều như thế mà. TruyenLau
"Cút đi, bổn Phong Chủ không giết người tay không tấc sắt."
Cuối cùng, hắn vung tay lên tạo ra cơn gió lốc thổi bay con dân của Nhật Chiếu Tông tới nơi khác.
Lúc này tất cả đều trở nên yên tĩnh. Nhìn điểm tích lũy của mình đã đạt được hai trăm ba mươi ngàn, Lâm Phàm nghĩ:
"Không tồi, đúng thực là không tồi, Nhật Chiếu Tông thật đúng là chỗ tốt, có thể tha hồ giết yêu thú."
Tâm trạng của hắn bây giờ rất tốt, hắn phá hư mọi thứ nhưng lại không cảm thấy tội lỗi. Đã từng có lúc còn phải đấu một trận với một vài đệ tử bình thường của Nhật Chiếu Tông nhưng bây giờ, một cái trừng mắt có thể lập tức khiến cho trời long đất lở. Website TruyenLau.com
"Haiz, chuyện hối tiếc trong cuộc sống không có cách nào quên được."
Lâm Phàm cảm thán, đã từng cố gắng tu hành, chính là muốn đấu một trận với những đệ tử tinh anh của các tông lớn nhưng người tính không bằng trời tính. Mẹ nó, ai mà biết được mình tu hành nhanh như vậy. Bây giờ chẳng cần đấu với những đệ tử đó mà hiện tại có thể đánh một trận với các đại lão của tông môn lớn rồi. Nhanh quá đôi khi cũng là một cái tội.
"Éc! Éc!"
Lúc này, có tiếng heo truyền đến. Ngẩng đầu nhìn thì ra trong tế đàn thô sơ kia có vài con heo và một ít gà vịt.
"Trời cũng không còn sớm, thôi thì đêm này ở chỗ này vậy, ăn sườn lợn rán và uống canh gà cũng là một sự lựa chọn tốt."
Lấy ra Thiên Hà Vương Đỉnh, một cái chảo bắt đầu chuẩn bị đồ ăn cho tối nay. Về phần lĩnh ngộ công pháp cũng không vội, không có khổ tu thì tất cả đều là chuyện phí công vô ích.

Hôm sau, tại Thiên Tông Điện.
Cơ Uyên mang theo oán hận và lửa giận, dốc hết sức mạnh của mình cuối cùng cũng tới Thiên Tông Điện.
Còn chưa đặt chân xuống Thiên Tông Điện, ông ta đã bắt đầu hô lên.
"Khinh người quá đáng mà, Viêm Hoa Tông khinh người quá, xin các vị đại nhân ở Thiên Tông Điện đứng ra làm chủ cho tông của ta."
Âm thanh bi thương vang vọng trời đất.
Lúc đầu, có một ít phán quyết muốn ra mặt nghênh đón nhưng khi nghe tới Viêm Hoa Tông, lông tơ trên người đều dựng đứng lên. Gần đây danh tiếng Viêm Hoa Tông nổi vô cùng, nhất là Vô Địch phong
Lâm Phàm kia. Càng kinh khủng hơn, những phán quyết như bọn họ nào dám gây chuyện, cho nên đối với người đến cầu cứu, tất cả đều làm như không biết, tránh không kịp, làm sao có thể ra ngoài nghênh đón.
Cơ Uyên đứng ở sân lớn của Thiên Tông Điện lớn tiếng hô hào nhưng phát hiện không ai để ý tới gã. Những người ở phía xa nhìn thấy gã cũng đều trốn đi, tránh gã như tránh ôn thần vậy.
"Nhật Chiếu Tông là một thành viên của Thiên Tông Điện, bây giờ tông môn đang bị tên tặc tử Vô Địch phong của Viêm Hoa Tông quấy phá, thỉnh xin các vị đại nhân Thiên Tông Điện đứng ra làm chủ cho tông ta!"
Cơ Uyên nước mắt lã chã, khóc lóc kể lể. Đường đường là trưởng lão đứng đầu của Nhật Chiếu Tông, bây giờ hoàn toàn không biết xấu hổ, chỉ muốn dùng sự bi thảm này đổi lấy sự đồng tình để Thiên Tông Điện ra tay, nhanh chóng bắt tên tiểu tử kia lại.

Thẩm Phán Đường của Thiên Tông Điện.
"Hỏng, hỏng rồi, Cơ Uyên của Nhật Chiếu Tông tới, hơn nữa lại là việc liên quan đến Vô Địch phong Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông, cái này ai nhận?"
Thẩm phán Thái Nhật của Âm Dương Tông dò hỏi. Gã đã bị Lâm Phàm dọa một trận, không muốn bị hù lần thứ hai đâu. Thẩm phán Sát Ma bị tên kia một quyền đấm chết, Bán Thần của La Sát Tông đến Viêm Hoa Tông nhanh chóng bị tiểu tử kia trấn áp, cuối cùng tông môn vẫn phải chuộc về. Hung ác như vậy thì con mẹ nó ai dám chọc chứ.
Lúc này Thẩm phán Thái Nhật nói:
"Thẩm phán Tuyên Vũ, ngài là thẩm phán đứng đầu, việc này xin ngài hãy ra mặt."
"Ta..."
Thẩm phán Tuyên Vũ trừng mắt, bụng nghĩ "ta * con mẹ ngươi", gã đã thoát được nỗi đau Tang Đồ, gần đây mới thu nhận một đồ đệ nhỏ mà cũng khiến gã quên mất bộ dáng đệ tử trước của mình.
Thời gian trôi qua, không khí lúc này không quá thoải mái chút nào.
Bây giờ thẩm phán Thái Nhật bảo gã đi nghênh đón trưởng lão Cơ Uyên của Nhật Chiếu Tông, đời nào chứ, trừ khi não gã có phân."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu