Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 64: NHÂN LOẠI QUẬT CƯỜNG

Nếu không nhờ cái bug "Thân bất tử", e là mộ mình đã xanh cỏ từ kiếp nào rồi.
Cho dù thiên phú ngút trời, nhưng đối diện với sức mạnh áp đảo tuyệt đối, muốn không ngỏm là chuyện viển vông. Thậm chí một khe hở sinh cơ cũng chẳng tồn tại.
Trước mặt cường giả chân chính, tìm đường sống còn khó hơn lên trời.
Giờ hắn đã rõ, con yêu thú tiễn mình về cõi chết hai lần tên là Xích Mục Ma Vượn, mang trong mình dòng máu mãnh thú hoang cổ. Kế thừa huyết mạch của tổ tiên, sức mạnh của nó hung hãn đến đáng sợ. Quan sát uy thế ban nãy, có lẽ nó đã chạm ngưỡng Địa Cương cảnh, dù không rõ cụ thể là tầng mấy.
Nguyên do nó tìm đến tận đây tát mình, chắc trăm phần trăm là do tiếng lựu đạn nổ làm nó ngứa tai.
Lâm Phàm xốc lại tinh thần, quẳng mẹ mớ cảm xúc tiêu cực ra sau đầu. Mày đã ngứa tai với tiếng nổ này đúng không? Được, lão tử sẽ ném cho mày nghe đến lúc não nổ tung mới thôi!
Phía bên kia, Xích Mục Ma Vượn quay về sơn động, tiếp tục đánh giấc. Cái con kiến hình người kia đã bị nó đập nát bét, nhưng sâu thẳm trong nhận thức thô sơ của nó vẫn len lỏi một tia bối rối.
Bọn nhân loại thời nay mất trí hết rồi sao? Giết một thằng, lại tòi ra thằng khác léo nhéo mò đến, rặt một đám chán sống!
Trong mắt Ma vượn, ngoại hình Lâm Phàm nhỏ bé tẹo teo. Hơn nữa, lũ con người đứa nào trông cũng giông giống nhau, nó làm quái gì phân biệt được đây là cùng một kẻ đang hồi sinh liên tục.
Đạt đến Địa Cương cảnh, yêu thú đã khai mở linh trí. Cứ cho nó là hậu duệ dị chủng thái cổ, trí khôn không hề thấp, chỉ là chưa học được cách nói tiếng người mà thôi.
Ma vượn chép miệng, từ từ chìm vào giấc mộng.
Đột nhiên!
Cái âm thanh đinh tai nhức óc khốn khiếp ấy lại dội đến! Ma vượn vỡ nát sức chịu đựng. Khắp sơn động rung lắc ầm ầm như chực sập.
Lửa hận bốc ngùn ngụt. Đám nhân loại giẻ rách này chán sống thật rồi!
...
Về phần Lâm Phàm, sau một vòng tản bộ, hắn vớ bở khi phát hiện ra một tốp yêu thú mới. Tuân thủ tôn chỉ "gặp là lụm", hắn đâu thể nhắm mắt ngó lơ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Còn con Xích Mục Ma Vượn kia à? Thích thì nhích, ông mày lại sợ mày quá cơ!
Điểm tích lũy +50.
Điểm tích lũy +60. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Điểm số nhảy lên liên hồi, trong lòng sướng âm ỉ. Toàn bộ gia tài này đều do hắn vứt mạng ra cày cuốc, cảm giác tự hào ngập tràn lồng ngực.
Chợt ở chân trời xa xa, mây đen ùn ùn kéo đến, che khuất thái dương, không gian chìm vào bóng tối mịt mờ.
Khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên. Đến đúng lúc lắm! Lần này lão tử quyết không rụt cổ nữa. Đã là con người nhỏ bé thì phải dám đứng lên lật đổ quyền uy! Hắn móc cây Lang Nha Bổng từ trong nhẫn trữ vật, vác vắt vẻo trên vai. Ánh mắt găm chặt lên bầu trời, hừng hực chiến ý rực lửa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Rầm!
Xích Mục Ma Vượn nện thẳng xuống đất, há cái mõm hôi rình gầm lên dữ tợn.
"Gào cái mả cha mày à! Mày gào được, ông đây cũng gào được!"
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, gân cổ thét "Aaaaa" thật dài. Gào đến mức mặt mũi đỏ gay đỏ gắt mới chịu dừng. Hắn chĩa thẳng mũi Lang Nha Bổng vào mặt Ma vượn:
"Ngậm cái mõm chó của mày lại! Giỏi thì nhào vô, bố mày đếch sợ!"
"Ăn một bổng của ta!"
"Sức mạnh Lang Nha Bổng, bạo phát!"
Mang theo khí thế bá vương bất khuất, ánh mắt rực lửa, Lâm Phàm cuộn trào chiến ý, xách bổng lao thẳng về phía Ma vượn.
Ma vượn không ngờ con giun dế này dám vuốt râu hùm. Nó lạnh lùng vung một cánh tay. Hư không lập tức vặn vẹo, cuồng phong bạo khởi cuốn phăng mặt đất.
Một chưởng vỗ xuống, chuẩn xác không trượt một ly!
Oanh!
Đến cả một nửa cơ hội giãy giụa Lâm Phàm cũng đéo có. Dưới uy lực nghiền ép tuyệt đối, thân xác hắn nát bấy thành bọt máu trong chớp mắt. Máu tươi hóa thành mưa lất phất rơi xuống.
Gàoooo!
Ma vượn gầm thét, tựa như phán một câu xanh rờn: Đây chính là kết cục cho kẻ dám vuốt râu hùm!
Trận thư hùng lịch sử giữa nhân loại quật cường và yêu thú hung tàn, kéo dài chưa tới một nhịp thở đã kết thúc cực kỳ hoa mỹ.
Với phần thua trắng máu thuộc về phe loài người.
Ma vượn quay lưng, mang theo vô tận hung uy bễ nghễ rời đi.
Mười nhịp thở sau.
Lâm Phàm mở bừng mắt, tiếc nuối thở dài thườn thượt. Lão tử đã bung hết sức bình sinh, thế quái nào lại không đỡ nổi một chiêu của nó? Mất mặt! Quá mất mặt!
Ngước nhìn bóng dáng Ma vượn đã đi xa, hắn chậc lưỡi không thèm nghĩ ngợi nữa, phủi mông bước tiếp.
Chuyện mất mặt ban nãy, coi như chưa từng xảy ra. Mình sống lại là mọc ra cái thân thể mới, thế thì lấy đâu ra khái niệm "thất bại"? Chẳng hề tồn tại!
"Khốn nạn! Bọn yêu thú chết dẫm đi đâu sạch rồi?"
Lâm Phàm dáo dác tìm kiếm, mật độ yêu thú quanh đây dường như thưa thớt hẳn.
Khả năng cao là uy áp của Xích Mục Ma Vượn đã dọa đám tiểu lâu la sợ vỡ mật, co giò chuồn êm hết.
Cũng may vẫn còn rớt lại vài mống ngoan cố. Hắn tiếp tục mài đao chan mắm, thu hoạch điểm số.
Oanh!
Tiếng nổ kinh hồn động phách lại rách toạc bầu không khí.
Lâm Phàm ngửa cổ cười sằng sặc. Rõ ràng chỉ cần một quả lựu đạn là dọn sạch bãi, nhưng hắn cứ thích ném cả nắm cho xôm. Không phải vì thừa tiền, mà là cố tình chọc gậy bánh xe, ghê tởm con Xích Mục Ma Vượn kia chơi.
Cùng lúc đó, trong hang sâu.
Cặp mắt đỏ như chu sa lại trừng lên. Sát khí bùng nổ, nó xé gió lao về phía phát ra tiếng động tiến hành tàn sát.
Nửa nén hương sau.
Lâm Phàm, ngỏm!
Một canh giờ sau.
Lâm Phàm, ngỏm!
Hai canh giờ sau.
Lâm Phàm, ngỏm!
...
Vầng thái dương đã ngả về đằng tây, le lói rồi từ từ khuất dạng. Màn đêm dần buông trướng.
Ầm ầm ầm!
Sâu thẳm trong Rừng rậm Tê Hà, những tràng âm thanh nổ tung quen thuộc lại nhịp nhàng vang lên.
Xích Mục Ma Vượn trợn trừng huyết nhãn, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Nó lê bước khỏi sơn động, đăm đăm nhìn về phương trời đang rực lửa nổ. Chưa kịp xuất thủ, hung khí quanh thân nó đã bạo tẩu đến cực điểm.
Gàoooo!
Nó ngửa cổ gào thét phẫn uất, hai bàn tay khổng lồ siết chặt thành quyền, dồn toàn bộ sức mạnh chấn thiên động địa nện thẳng xuống lòng hang.
Oanh long long!
Sơn động sụp đổ tan tành.
Khuôn mặt nó vô hỉ vô bi, mang theo sự mệt mỏi cùng cực, nhảy vọt về phía chân trời xa xăm.
Nhân loại, thù này ta khắc cốt ghi tâm! Bố mày nhường!
Rừng rậm Tê Hà rộng mênh mông bạt ngàn, lẽ nào không tìm nổi một góc yên bình cho ta ngả lưng?
Với cái thứ sinh vật dai như đỉa này, nó cạn lời rồi. Nó thà quên luôn việc mình đã nghiền nát đám nhân loại đó bao nhiêu lần. Ký ức duy nhất đọng lại là chuỗi thanh âm đinh tai nhức óc kia cứ dội xuống mãi không dứt, bức nó đến phát rồ.
Giờ phút này, thân là bá chủ, lẽ ra nó đang ôm giấc mộng ngàn thu, chứ đéo phải chạy nạn thế này!
...
Bên này, Lâm Phàm đã ưỡn ngực, vươn cổ chuẩn bị tinh thần dạo phủ Diêm Vương thêm chuyến nữa. Ngờ đâu đứng mỏi cả chân, chả thấy tăm hơi bóng dáng ma vượn đâu. Hắn phì cười ha hả:
"Muốn đọ độ lầy với lão tử à? Nằm mơ đi con!"
"Không thèm vác mặt đến tát tao nữa chứ gì? Tốt, ông mày lại cày điểm tiếp!"
Mục tiêu tối thượng lúc này là vơ vét càng nhiều điểm càng tốt.
Thu hoạch hôm nay trúng mánh lớn, điểm tích lũy đã vọt lên con số 12500 rồi.
Mặc xác bầu trời tối đen như mực, đôi tay gieo rắc tử thần của hắn chưa từng dừng lại. Con đường tu luyện cường giả làm đéo gì có khái niệm "nghỉ ngơi". Không tự ép mình, có ngày thành phế vật!
Đêm nay là một đêm kinh hoàng đối với chúng yêu thú trong rừng. Không ít gia đình yêu thú ôm mặt khóc ròng, dắt díu nhau đùm túm bỏ xứ mà đi, rời khỏi mảnh đất thiên đường ngập tràn kỷ niệm này.
Quá sức chịu đựng rồi! Đất này hết sống nổi nữa. Tiếng nổ ầm ầm nã liên thanh cả đêm, muốn khép hờ con mắt cũng bất khả thi. Không ngủ được thì lấy sức đâu ngày mai đi săn mồi duy trì nòi giống?
Vì sinh mệnh nhỏ bé, đành gạt lệ rời quê.
Ngày hôm sau!
Cày bừa thâu đêm suốt sáng, Lâm Phàm cũng thở ra khói. Vất vả tìm quái cày điểm đến mờ cả mắt.
Quờ tay vào nhẫn trữ vật định móc hàng, trống hoác.
"Vãi nhái, hết sạch lựu đạn rồi. Xem chừng công cuộc cày bừa đành tạm gác tại đây."
Hắn hí hửng mở bảng điểm tích lũy lên soi.
Hai mắt tức thì sáng rực như pha lê.
[Điểm tích lũy: 28510].
Nhìn con số khủng bố này, cả người hắn lâng lâng phấn khích.
Nắm một đống vốn liếng trong tay, mọi sự ưu phiền đều bay biến.
Cuối cùng cũng nếm được mùi vị đỉnh phong nhân sinh rồi!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu