Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 520: KHIẾN CHO NGƯỜI TA SỢ HÃI

"Đúng, đúng."
Hộ vệ lui ra phía sau. Tiểu thư trời sinh có tính thiện lương, vậy mà không hiểu sao đôi mắt của nàng lại không nhìn thấy được.
Dù tộc trưởng đại nhân đã mang tiểu thư đi tông môn, thỉnh cầu Khô Mộc trưởng lão ra tay, cũng không có chữa trị được.
"Ngươi không cần phải sợ."
Tự Nhu nhẹ giọng an ủi. Thanh âm của nàng giống như là có được ma lực khiến cho Huyết Luyện Tôn Giả có cảm giác bên trong trái tim giống như là có dòng nước róc rách, chậm rãi chảy xuôi.
Chỉ trong giây phút thất thần ngắn ngủi.
Huyết Luyện Tôn Giả đột nhiên giật mình. Sau đó, hắn đẩy Tự Nhu ra rồi mang theo bộ mặt cứng ngắc, thần sắc hoảng sợ, bối rối chạy trốn về phương xa.
Tự Nhu bị hắn đẩy ra, ngã ngồi ở trên mặt đất. Mặc dù không nhìn thấy rõ nhưng nàng lại có thể cảm giác được đối phương bối rối.
"Ngươi không cần phải sợ..."
Thị nữ vội vàng chạy đến, đỡ tiểu thư dậy, mà hộ vệ đứng ở một bên thì tức giận nói:
"Tên ăn mày này thật sự là quá càn rỡ. Tiểu thư, ta sẽ đi bắt hắn lại và hảo hảo giáo huấn một lần."
"Đừng đi..."
Được thị nữ đỡ, Tự Nhu đứng lên, bình tĩnh nói:
"Ta không có chuyện gì. Về sau, ngươi cũng không cần trừng phạt hắn. Thực ra hắn rất đáng thương."
Website TruyenLau.com "Vâng, tiểu thư."
Hộ vệ đáp lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phương xa. Lúc này, hắn cảm thấy rất tức giận. Theo hắn, tên ăn mày kia thật sự là không biết tốt xấu, tiểu thư bọn hắn tốt như thế mà kẻ này lại còn không lĩnh tình.
Huyết Luyện Tôn Giả hoảng hốt đi tới chỗ không có người ở. Lúc này, trên mặt hắn, mồ hôi lăn xuống như mưa.
"Tại sao có thể như vậy? Tại sao ta lại có cảm giác như vậy?"
TruyenLau Huyết Luyện Tôn Giả vừa thở vừa nghĩ. Cảm giác hốt hoảng vừa rồi tuyệt không có khả năng xảy ra với một người như hắn.
"Bản tôn giả đến đây là để tôi luyện cho việc chịu nhục, không phải đến cảm thụ loại cảm giác này."
"Ta là Huyết Luyện Tôn Giả, Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo, là người lãnh huyết vô tình, giết người như giết sâu kiến, hai tay nhiễm đầy máu tươi."
Càng thầm nhủ, hắn càng giống như là không tự tin.
"Ngươi không cần phải sợ!"
TruyenLau Đột nhiên, trong đầu hắn xuất hiện câu nói kia, muốn quên đi mà không được.
"Ha ha ha ha!"
Đột nhiên, Huyết Luyện Tôn Giả điên cuồng cười. Hai con ngươi bình thường không có gì lạ lóe ra ánh sáng màu máu.
"Ta chính là Huyết Luyện Tôn Giả, Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo, là người sẽ có được bá nghiệp. Vậy mà nàng ta dám nói ta không cần phải sợ. Sâu kiến, sâu kiến sao có thể xem thường ta như vậy. Ta..."
Đang nói, tự dưng Huyết Luyện Tôn Giả im bặt.
Huyết Luyện Tôn Giả thở hổn hển. Trạng thái chỉ xuất hiện ở người bình thường sao có thể xuất hiện trên người một cường giả Thiên Cương cảnh tầng chín đỉnh phong như hắn được.
Đột nhiên, Huyết Luyện Tôn Giả quát to.
"Đi ra."
Đúng lúc này, một bóng đen di chuyển ở trên mặt đất, nhanh chóng bị Huyết Luyện Tôn Giả tóm lấy.
Loại thân pháp hòa làm một thể cùng mặt đất này chỉ có người của Thiên Thần giáo mới làm được, mà bóng đen này chính là người dò xét.
"Ngươi là ai?"
Lúc bị Huyết Luyện Tôn Giả tóm lấy, trên mặt bóng đen lộ vẻ hoảng sợ. Hắn không ngờ mình lại bị người phát hiện. Lúc trước, hắn chỉ cho rằng Huyết Luyện Tôn Giả là một tên tên ăn mày bình thường, đi ngang qua cũng sẽ không bị phát hiện, nhưng không ngờ lại bị tóm dễ dàng như vậy.
"Ngươi đến thành Giang Nguyên làm gì?"
Đôi mắt màu máu của Huyết Luyện Tôn Giả nhìn chằm chằm vào bóng đen. Một loại sức mạnh huyền diệu xuất hiện, truyền vào trong đầu bóng đen.
Khuôn mặt của bóng đen nguyên bản dữ tợn, đột nhiên cứng lại. Hắn nói.
"Ta là người của phân bộ điều tra thứ tư của Thiên Thần giáo. Tự gia của thành Giang Nguyên làm hỏng đại sự của phân bộ ta, cho nên cấp trên phái ta đến đây dò xét. Đêm nay, chúng ta chuẩn bị ra tay với đại tiểu thư của Tự gia."
Đầu óc của bóng đen tựa như là bị khống chế vậy, hắn nói hết tất cả.
"Là người mù lòa kia sao?"
"Vâng."
"ngươi trở về đi."
"Vâng."
Bóng đen mơ mơ màng màng, dán sát mặt đất, nhanh chóng biến mất vô ẩn vô tung.
Huyết Luyện Tôn Giả đứng ở nơi đó, nở nụ cười điên cuồng.
"Chặn đường ta, làm loạn tâm thần ta. Mặc dù ta không thể giết ngươi nhưng người của phân bộ thứ tư có thể giết. Chỉ có người chết mới có thể làm cho ta cảm thấy an tâm."
"Ta chính là Huyết Luyện Tôn Giả, là người sẽ có được hoành đồ đại nghiệp, sao có thể để người làm loạn tâm thần ta tồn tại."
Ban đêm!
Im ắng.
Huyết Luyện Tôn Giả ở cùng một đám ăn mày trong miếu hoang ngoài thành. Lúc này, trên mặt hắn vẫn còn lưu dấu chân. Lúc trước, khi đến nơi này, đinh ngủ qua đêm, hắn gặp được mấy tên ăn mày khác, bị chúng làm khó dễ rồi lại bị giẫm ở dưới chân một lần nữa.
Nhưng hắn nhịn. Ngay cả những sâu kiến này đều có thể nhục hắn, sau này còn có cái gì là hắn không thể nhịn.
Đột nhiên!
Hắn mở mắt ra bởi vì hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc từ phương xa mà đến, đi về phía Tự phủ. Sau đó, hắn nhắm mắt, thờ ơ.
Nhưng mà sau khi nhắm mắt lại, trong đầu của hắn một mực xuất hiện hình ảnh lúc ban ngày, nàng kia ôm hắn vào trong ngực, không e ngại hắn là tên ăn mày bẩn thỉu, còn cố gắng bảo ta đừng sợ.
"Hỗn đản, vì sao ta lại muốn tới đây rèn luyện."
Hắn thầm hét lên ở trong lòng. Mặc dù không muốn đi, nhưng trong chốc lát, bóng người biến mất khỏi chỗ cũ, dung nhập vào trong màn đêm.
Dù trong nội tâm nói không muốn đi nhưng thân thể lại rất trung thực.
Tự phủ.
Lúc này, trong sân không có một bóng người, bởi vì hai mắt không nhìn được cho nên Tự Nhu được an bài tại chỗ vắng vẻ mà an tĩnh này.
Một bóng người di chuyển sát mặt đất, trên mặt lộ ra nụ cười có vẻ khủng bố. Rồi đột nhiên, bóng người này lao lên, đánh về phía căn phòng đang lóe lên ánh sáng nhạt kia.
Nhưng đột nhiên, hắn phát hiện ở cửa ra vào có một tên tên ăn mày ngăn cản đường đi. Không suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng lấy ra một thanh chủy thủ, lặng yên không một tiếng động bổ tới.
Phốc phốc!
Bóng đen phát hiện tên ăn mày ở trước mắt này vậy mà có thể dùng tay không bắt lấy chủy thủ của hắn, trên tay lại có máu tươi chảy xuống.
"Ngươi..."
Đột nhiên, một khe hở xuất hiện ở phía sau lưng bóng đen. Từ trong khe hở, , một cái xúc tu màu máu nhanh như thiểm điện vươn ra, nhanh chóng quấn quanh và kéo hắn vào trong hư không.
Cùng lúc đó, những bóng đen đang ẩn nấp ở chung quanh cũng đều bị xúc tu màu máu lặng yên không tiếng động kéo vào trong khe hở, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua vậy.
"Sao lại thế."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu