Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 392: ÁNH SÁNG CỦA TÀI PHÚ CHỌC MÙ MẮT


Phù phù!
Tựa như là hắn rớt xuống nước vậy.
Từ trong nước xông ra, hắn lắc lắc đầu, cho nước không đọng lại trên tóc.
– Không thể hiểu được. Vạn Quật lão tổ thật sự là quá phận, sao lại thiết kế lắm trò như vậy chứ? Không biết có còn hay không nữa.
Hiện tại, hắn cảm thấy rất bực. Tên Thần kia không biết làm sao mà lại tự dưng biến mất không thấy. Không gian không hiểu sao lại nổ tung còn mình lại rớt xuống ao. Đây rốt cuộc là cái mật tàng rắm chó gì vậy.
Chẳng lẽ không thể cho cường giả nào đó xuất hiện cho hắn đại chiến ba trăm hiệp sao? Vừa vượt ải dễ dàng mà hắn lại còn có thể cảm thụ xem mình đã cường đại cỡ nào.
Nhưng bây giờ, chơi đến ngu người rồi. Nếu như mình có thực lực thế này, khẳng định sáng tạo ra vô số cường giả làm người thủ hộ. Muốn thu hoạch được bảo tàng của Vương giả vĩ đại Lâm Phàm thì dùng thực lực đến chinh phục đi.
– Đây là cái gì?
Trước mắt, sương mù mông lung màu hồng phấn quấn quanh ở chóp mũi. Hắn hít sâu một hơi, hút toàn bộ sương mùvào khoang bụng. Lập tức, hắn có cảm giác trong bụng có ngọn lửa đang bùng cháy, đũng quần sưng cao cao.
Loại xúc động này nhanh chóng tràn vào trong não, nhưng mà bộ não của hắn nhanh chóng tiến hành trấn áp loại tâm tình tiêu cực này.
Thân thể mặc dù thành thật nhưng mà bộ não lại là rất thanh tỉnh.
Giọng nói dễ nghe như là chuông bạc vậy vang lên, đồng thời còn có tiếng cười giống như cây tường vi phóng đãng không bị trói buộc truyền lại.
Mặt nước dập dềnh, bọt nước văng lên tung tóe.
Sương mù màu trắng ở phía trên từ mặt nước khiến cảnh vật chung quanh trở nên mông lung.
– Có người đang tắm rửa trong ao à?
Đây là ý nghĩ duy nhất của hắn. Bên trong sương trắng mông lung có vô số cánh tay như là ngó sen trắng ngần đang vung vẩy.
Lâm Phàm đột nhiên run lên. Hắn gào thét, đưa tay đẩy người trước mặt ra, nói:
– Sờ cái gì đấy?
– Ngươi đẩy thương người ta. Website TruyenLau.com
Lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng truyền vào trong tai.
Sương mù màu trắng hơi tiêu tán một chút.
Nhìn thấy tình huống trước mắt này, Lâm Phàm cũng sợ ngây người. Từng thân thể đỏ trắng nửa che nửa lộ chìm nổi ở trong ao. Lâm Phàm đếm kỹ, lại có chín em gái ở trong hồ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thanh thuần, vũ mị, lãnh diễm, yếu đuối,… loại hình em gái nào cũng đều có.
– Ngài tới đây vui đùa cùng chúng ta, có được hay không?
Website TruyenLau.com Từng đôi tay sáng trắng vẫy gọi, giọng nói câu dẫn giống như tràn đầy ma lực vậy.
– Thật sự là xinh đẹp đến cực hạn.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm giác những em gái này thật sự là rất xinh đẹp, hoặc là có thể nói hình dáng này căn bản không phải là người có thể trưởng thành được.
Trên bầu trời, một tinh thần nhu hòa bao phủ xuống.Mà ở bên ngoài ao nước có từng bộ thi thể khô khốc đã sớm cùng bùn đất hỗn hợp thành một thể, nếu như không nhìn kỹ, căn bản khó mà phân biệt ra.
Mà những thi thể khô khốc này đều là há to miệng tựa như là tử vong ở trong vui sướng vậy.
– Tới thôi!
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Khuôn mặt tràn đầy ý cười. Hình như là rất lâu rồi hắn không có hưởng thụ cảnh tượng làm hắn hưng phấn kia.
– Tốt! Ta tới…
Hắn nhảy ùm xuống nước rồi tựa như là một con cá vui sướng nhanh chóng bơi đến trước mặt một em gái. Sau đó nổi lên trên mặt nước, gương mặt mang trên nụ cười vui sướng, hắn nói:
– Mỹ nữ, ngươi nhìn ta đẹp trai không?
Em gái thanh thuần ngượng ngùng gật đầu, nói:
– Đẹp trai.
Cuồng Thân!
Uỳnh!
Áo nổ tung.
Thân thể biến thành cao đến ba mét, toàn thân đen kịt, nói:
– Như vậy, hiện tại ta còn đẹp trai không?
Em gái thanh thuần hơi sững sờ, nhưng vẫn ngượng ngùng gật đầu, nói:
– Đẹp trai.
Lạch cạch!
Một tay đặt ở trên đầu em gái thanh thuần kia rồi hắn nhanh chóng nhấc nàng lên khỏi mặt nước. Thân thể linh lung tinh tế kia không có bất kỳ lực hấp dẫn gì đối với hắn.
– Quả thật là quá hưng phấn! Rất lâu, rất lâu rồi ta không có gặp được thứ chất lượng cao như vậy. Vậy để ta triệt để hưng phấn lên đi.
Hắn nhanh chóng ném em gái kia tới không trung.
Lâm Phàm nghiêm mặt, năm ngón tay hợp lại. Trong mắt lóe ra vẻ mong đợi rồi hắn đột nhiên quát to:
– Yên Hoa Quyền, bật hết hỏa lực.
Uỳnh!
Hắn đấm ra một quyền. Không gian chấn động.Một sức mạnh mênh mông nhanh chóng xuyên qua thân thể em gái kia làm nàng nổ tung.
Ầm!
– Thật đẹp! Có thể tại trong mật tàng thưởng thức được pháo hoa, thật sự là một loại hưởng thụ.
Lâm Phàm nở nụ cười xán lạn. Nơi này thật đúng là đủ âm trầm, sương mù màu hồng bị hút vào trong bụng khiến thân thể của hắn phản ứng, thậm chí còn có tinh thần tràn vào trong đầu để hắn mê muội, muốn hắn triệt để trầm luân.
Nhưng mà tất cả đều là vọng tưởng.
Đối với cường giả chân chính, nếu như không thể khống chế tâm trí, đó là nhỏ yếu cỡ nào.
– Ngươi tại sao lại làm như vậy?
Lúc này, tám em gái khác thất kinh hô.
– Tại sao như vậy? Ta là người không thích trong tình huống chưa có bồi dưỡng tình cảm thì đã phát sinh loại quan hệ này, huống chi… các ngươi không phải người.
Lâm Phàm cười nói:
– Đừng chạy! Các ngươi đều là ta.
Phù phù!
Trong nháy mắt, tám em gái khác từ trong ao bay ra, bỏ chạy về bốn phương tám hướng.
– Chạy làm cái gì? Không phải các ngươi bảo ta chơi đùa cùng các ngươi sao? Hiện tại các ngươi chơi với ta.
Lâm Phàm nhảy lên, duỗi tay bắt lấy đầu của một em gái, sau đó nhanh chóng ném nàng lên không trung.
– Còn có các ngươi nữa, cùng đi với nàng đi.
Ào ào!
Tốc độ của Lâm Phàm đạt đến cực hạn. Hắn nhanh chóng tóm lấy mấy em gái còn lại và ném lên trên bầu trời. Thân thể mềm mại nổi bồng bềnh giữa không trung.
Đối với bất luận kẻ nào, đây là cảnh tượng hấp dẫn cỡ nào.
Nhưng mà đối với Lâm Phàm, tất cả cũng chỉ là pháo hoa mà thôi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu