Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 356: BẮT HẮN LẠI, ĐỂ TA TỚI

Ầm!
Một chưởng của Kim Quyền nhanh chóng đánh thẳng lên trên người của vị trưởng lão Tượng Thần tông kia. Lực pháp tắc cường hãn nhanh chóng xuyên qua thân thể vị trưởng lão của Tượng Thần tông này.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Vị trưởng lão này của Tượng Thần tông mặt vàng như màu đất, khí tức uể oải nhưng vẫn đang cố gắng giãy dụa.
– Lão tặc đi chết đi.
Kim Quyền tiếp tục đánh ra một chưởng.
Mà nhìn thấy cảnh này, Lâm Phàm lập tức quát:
– Kim trường lão, ngài chỉ cần trấn áp hắn lại thôi. Để ta tới giết.
Kim Quyền trưởng lão không biết Lâm phong chủ lại muốn làm gì, nhưng mà vẫn cắn răng, nhanh chóng quấn chặt lấy vị trưởng lão này của Tượng Thần tông, sau đó triệt để trấn áp hắn.
Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phàm làm sao còn có thể chịu đựng. Hắn nhanh chóng lấy Lang Nha bổng ra và đập thẳng xuống đầu của vị trưởng lão Tượng Thần tông kia.
Ầm!
Vốn Lâm Phàm nghĩ một bổng đập xuống, cho dù là sắt thép rắn chắc cũng sẽ bị đập bẹp, huống hồ cái đầu của vị trưởng lão của Tượng Thần tông kia chỉ là máu thịt mà thôi. Vậy mà kết quả lại khiến cho Lâm Phàm choáng váng, dù máu vẫn chảy nhưng mà cũng chỉ như là một vết thương nhẹ mà thôi. Ánh mắt hung ác của vị trưởng lão Tượng Thần tông kia vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Phàm. Hắn tức giận gào thét, tựa như là muốn giết Lâm Phàm.
Nhìn thấy ánh mắt này, Lâm Phàm cảm thấy hơi sững sờ. Ánh mắt này có chút hung ác.
– Hung cái gì hung? Ngươi dọa ta sợ biết không?
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lại là một bổng đánh lên trên đầu của đối phương, thế nhưng mà vẫn không có đánh nát được cái đầu này. Cái đầu của lão già này thật sự là quá cứng, như thế này rồi mà cũng đều không đập nát được.
– Kim trưởng lão nắm chặt. Chờ ta đập chết hắn mới thôi.
Bây giờ trong lòng của Kim Quyền cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn muốn giết đối phương thì là chuyện rất dễ dàng, nhưng mà muốn áp chế đối phương không thể động đậy lại khó càng thêm khó. Dù sao đối phương cũng là người có cùng cảnh giới với hắn. Nhưng mà Lâm phong chủ cũng đã mở miệng, hắn có thể nói cái gì.
Nếu như bản thân không thể làm cho Lâm phong chủ vui vẻ, về sau Lâm phong chủ trở thành tông chủ, muốn gây khó dễ với hắn thì sao.
TruyenLau.com Do đó, hắn chỉ có thể bộc phát toàn bộ sức mạnh cố gắng trấn áp vị trưởng lão này của Tượng Thần tông, nói:
– Phong chủ nhanh lên đi. Lão tặc này cũng rất lợi hại. Ta không thể giữ hắn quá lâu đâu.
– Đã biết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm còn không có chân chính chém qua cường giả Thiên Cương cảnh tầng sáu, không biết sau khi vượt cấp giết chết, hệ thống sẽ ban thưởng bao nhiêu điểm tích lũy đây.
Lang Nha bổng ở trong tay bộc phát ra sức mạnh mênh mông rồi nhanh chóng đánh xuống.
Ầm!
Máu tươi bắn ra nhưng lại còn không có đánh nổ được đầu của đối phương.
Hắn thật sự là không thể tin chuyện kỳ lạ này.
Một bổng lại một bổng đánh lên trên đầu của đối phương.
Đây là một cái đầu cứng rắn nhất mà hắn từng gặp.
Ầm!
Rốt cục, cảnh tượng mong muốn ở trong lòng của hắn cũng xảy ra.
Đầu của vị trưởng lão Tượng Thần tông kia nổ tung, máu tươi phun ra đầy trời.
Kim Quyền trưởng lão bị máu tươi bắn tung tóe khắp mặt. Lúc này trong lòng của hắn đang thầm thề về sau hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện loại này. Thế này thật sự là quá mệt mỏi.
Điểm tích lũy + 60000.
Nội tâm của Lâm Phàm run lên. 60 000 điểm tích lũy, số điểm này cũng quá khổng lồ rồi.
Tu vi của vị trưởng lão Tượng Thần tông này rất cường hãn, có thể nói đủ để nghiền ép mình. Nhưng bây giờ hắn bị mình giết, điểm tích lũy hoàn toàn chính xác là rất phong phú. Nhưng mà có vẻ hệ thống không có thưởng thêm khi vượt cấp giết chết khiến cho trong lòng Lâm Phàm cũng có chút tiếc nuối.
Nhưng điểm tích lũy này cũng không sai, cũng có thể coi như là kiếm lời rồi.
Tứ chi của trưởng lão Tượng Thần tông kia mềm nhũn rồi nhanh chóng rủ xuống.
Nhìn thấy nhẫn trữ vật ở trên ngón tay của đối phương, Lâm Phàm nhanh chóng th lấy, nhìn cũng không nhìn, lập tức ném vào trong nhẫn trữ vật của mình.
– Đi, chúng ta chuyển sang nơi khác.
Lâm Phàm nói.
Kim Quyền lập tức ngăn lại, nói:
– Lâm phong chủ, không thể. Chuyện này rất nguy hiểm, mặc dù thực lực của Tượng Thần tông cũng không mạnh, nhưng mà rất khó nói sẽ không có cường giả trấn thủ ở nơi này. Nếu như chúng ta gặp phải cường giả Thiên Cương cảnh tầng bảy trở lên, ta sợ rằng mình sẽ không thể bảo hộ ngươi.
Nhưng mà Lâm Phàm làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt bực này cơ chứ, hắn vội vàng nói:
– Vậy những người khác của Viêm Hoa tông ở đâu rồi?
– Bọn họ đều phân tán, trú đóng tại các thành trì khác. Hơn nữa mục đích lần này của chúng ta chỉ là trợ giúp Thái Thản tông trấn thủ thành trì mà thôi, cũng không cần phải chủ động xuất kích.
Kim Quyền nói, kỳ thật lần này bọn họ tới đây chủ yếu là tăng cường sức mạnh để trấn thủ các thành trì của Thái Thản tông mà thôi.
Hỏa Dung trưởng lão thì đi tham gia chiến đấu với cao tầng của Tượng Thần tông. Nếu quả thật là đến tình trạng không thể ngăn cản thì mới là lúc bọn họ ra tay.
– Trấn thủ? Không cần xuất kích? Ngài nói đùa hay sao? Chúng ta đều đã đến đây rồi, nhất định phải để đám gia hỏa của Tượng Thần tông biết sự lợi hại của chúng ta.
– Đừng nói nhảm nữa! Chúng ta đi tới một thành trì khác triệu tập nhân thủ xuất kích trước.
Nhìn thấy điểm tích lũy đang không ngừng tăng lên, hắn làm sao có thể chịu đựng được cơ chứ.
Cơ hội tốt như vậy mà hắn cũng từ bỏ vậy thì hoàn toàn là thiên lý khó tha.
Thực lực của Tượng Thần tông mặc dù không quá mạnh, nhưng mà cường giả lại có không ít. Lấy tu vi bực này của mình mà muốn giết chết bọn họ và thu hoạch được điểm tích lũy cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nếu như gặp được cường giả, cơ bản là mình sẽ xong đời, cho nên nhất định phải kéo theo một đội hộ vệ, như vậy mới có thể thoải mái thu hoạch điểm tích lũy.
Thiên Mệnh Hà Đồ mở ra, xé rách hư không, hai người nhanh chóng đi về phía một thành trì khác.
Kim Quyền thở dài. Vốn dĩ không chủ động xuất kích mới là quyết sách của bọn họ, thế nhưng mà vị Lâm phong chủ này có sát tính quá nặng, lại muốn chủ động xuất kích. Việc này cũng khiến cho hắn cảm thấy rất khó xử lý. Thật không biết nên làm thế nào cho phải.
Thành Linh Xuyên.
Đệ tử Viêm Hoa tông cùng đệ tử Thái Thản tông đứng ở trên tường thành, ánh mắt chăm chú nhìn về phương xa. Bọn họ đang đợi kết quả trận chiến sau cùng của cao tầng.
Đột nhiên!
Hư không bị xé rách, hai bóng người xuất hiện.
– Lâm phong chủ, Kim trưởng lão.
Quản Ngọc Phong kinh ngạc, không biết hai người bọn họ làm sao lại xuất hiện ở đây.
– Quản trưởng lão đi theo ta.
Lâm Phàm biết tu vi của vị Quản trưởng lão này cũng là Thiên Cương cảnh tầng sáu, đã đủ trở thành giúp đỡ. Về phần địch nhân từ Thiên Cương cảnh tầng năm trở xuống, chính hắn có thể giải quyết, không cần bất luận kẻ nào hỗ trợ.
– A?
Quản Ngọc Phong ngây người, không biết Lâm Phàm muốn làm gì.
Kim Quyền thở dài, nói:
– Quản sư đệ, Lâm phong chủ nói cái gì thì chúng ta cứ làm cái đó, để ngươi đi theo thì cứ đi theo thôi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu