Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 477: MỘT CON GIUN NHƯ THẾ NÀO TRỞ LẠI ĐỈNH PHONG

Đầu tiên là chẳng biết tại sao chuyển thế chi thân lại bị người chém tại vực sâu Vạn Quật.
Sau đó, Nguyên Thần đoạt xá thân thể kém cỏi, thật vất vả mới tu luyện ra bộ dáng của bản thể nhưng mà bây giờ lại một lần nữa tan thành mây khói.
May mắn lần này Nguyên Thần đã thức tỉnh cho nên đã lớn mạnh hơn không ít. Nếu như còn yếu đuối giống như là lần đầu tiên vậy thì sẽ thật là bi kịch.
– Bản tọa nhớ kỹ ngươi rồi, ngươi nhất định phải chết.
Nhưng việc cấp bách bây giờ là nó phải tìm kiếm được thân thể mới, nếu không dù Nguyên thần đã mạnh hơn thì cũng không chịu nổi. Nhưng nó đã di chuyển ở chỗ này lâu như thế mà vẫn như cũ không có tìm được thân thể nào thích hợp.
– Đáng giận. Rắn đâu rồi? Làm sao lại không có con rắn nào ở quanh đây? Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì vậy.
Nó nổi giận, lật khắp các nơi, vậy mà ngay cả một con rắn cũng không có tìm tới. Mặc dù thân thể của rắn bình thường không có cách nào so sánh cùng thân thể trước đây của hắn nhưng cũng là đồng loại, cũng sẽ không quá bài xích, chỉ là cần khổ cực cô đọng thân thể tám đầu tám đuôi mà thôi.
Thế nhưng mà nó đã lật khắp mọi chỗ rồi mà vẫn không có tìm được.
– Không, cảm giác này…
Đột nhiên, hắn cảm giác Nguyên Thần của mình bắt đầu chấn động, thật giống như là muốn khuếch tán vậy.
– Chết tiệt. Tên hỗn đản kia lại hại ta thành bộ dáng này.
Hiện tại, nó đang cực kỳ nổi giận. Lúc trước, chuyển thế chi thân của nó là một tên đệ tử của Nhật Chiếu tông. Bởi vì muốn cao tầng của Nhật Chiếu tông chú ý, sau đó được thu vào tông môn mà tiến hành bồi dưỡng cho nên lúc chuyển thế chi thân của nó ra đời, nó đã vận dụng thần thông hình thành dị tượng.
Theo hắn, kế hoạch đó là cực kỳ hoàn mỹ, chỉ cần chuyển thế chi thân từ từ phát triển tiếp, nhất định sẽ có thành tựu to lớn.
Nhưng bây giờ, nó càng lăn lộn lại càng thảm. Lúc này, nó lại tìm không thấy một con rắn nào để đoạt xá nữa.
Đột nhiên!
Một con giun nhỏ màu đen, chỉ dài khoảng một ngón tay chui ra từ trong đất bùn tựa như là muốn đi ra hô hấp một chút không khí mới mẻ vậy.
TruyenLau Lập tức, một thân ảnh màu máu nhanh chóng nhào tới.
– Chết tiệt… Tên hỗn đản kia khiến cho bổn tọa phải đoạt xá một con giun để sống sót. Nếu như bản tọa trở lại đỉnh phong, bản tọa nhất định sẽ giết chết ngươi.
Không có biện pháp nào khác, nó không thể để Nguyên Thần của mình tiêu tán được. Nếu không có rắn, vậy nó chỉ có thể đoạt xá con giun nhỏ này.
Việc này đối với chủng tộc cao quý như hắn là sỉ nhục bực nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tĩnh lặng im ắng.
Tại chỗ an tĩnh này chỉ có một con giun nhỏ đang không ngừng uốn éo trên mặt đất. Từ trên thân thể nhẵn mịn kia tràn ra một chất lỏng màu vàng.
Thánh Đường tông là một trong những tông môn cường đại nhất trong tất cả trong tông môn trên thế giới này.
Website TruyenLau.com Ở bên trong một căn biệt viện hoa lệ, một nữ tử đứng ở trước ban công, nhìn về phương đông xa xôi. Trong đôi mắt đẹp lóe ra điểm điểm tinh quang tựa như là muốn tìm kiếm thứ mà nàng mong muốn tìm kiếm ở phương hướng xa xôi kia.
Nữ tử này chính là Liễu Nhược Trần. Nàng đi vào Thánh Đường tông cũng đã có một đoạn thời gian. Ở chỗ này, nàng nhìn thấy được những thứ mà nàng chưa từng tưởng tượng. Thậm chí, nàng phát hiện nơi này cùng Viêm Hoa tông hoàn toàn chính là hai thiên địa.
Hoặc có thể nói Viêm Hoa tông là đất, Thánh Đường tông là trời, hai bên hoàn toàn không có bất kỳ khả năng gì để mà so sánh.
Tại Viêm Hoa tông, muốn thu hoạch được đan dược Nhân giai, đệ tử cũng cần phải rất cố gắng. Thế nhưng mà ở chỗ này, trong tay mỗi một vị đệ tử của Thánh Đường tông đều có đan dược Nhân giai, hơn nữa còn là thượng phẩm trong thượng phẩm.
Mặc kệ là ở trên phương diện công pháp, đan dược hay ở trên phương diện thực lực chỉnh thể của tông môn, cả hai bên hoàn toàn không có bất kỳ khả năng gì để mà so sánh.
– Liễu sư muội, sao ngươi lại hay nhìn về phía phương đông thế? Nơi đó có cái gì vậy?
Lúc này, một nữ tử tóc vàng có dáng vẻ thướt tha, mềm mại, lộng lẫy đi tới.
– Nhược Trần tham kiến Thánh Nữ sư tỷ.
Liễu Nhược Trần kịp phản ứng, sau đó thu hồi ánh mắt, cúi chào người vừa tới nhưng trong ánh mắt cũng không có vẻ là quá cung kính.
– Ta cũng không có nhìn cái gì, nơi đó cũng không có cái gì.
– Không đúng, từ trong ánh mắt của ngươi, ta thấy được sát ý. Có phải là ở phương đông có kẻ thù của sư muội hay không?
Thánh Nữ tóc vàng kia cười hỏi.
Liễu Nhược Trần đi vào Thánh Đường tông, ngoại trừ mở rộng tầm mắt còn được dung nhập một vòng tròn lớn.
Tất cả những người trong vòng tròn này đều là thiên kiêu. Những người được gọi là mười đại phong chủ của Viêm Hoa tông phóng tới nơi này căn bản cũng không tính là gì hoặc cũng có thể nói ngay cả tư cách xách giày cho những người ở đây cũng không có.
Lúc ấy, ở trong mắt nàng, người đứng đầu trong thập phong, Quân Vô Thiên đã là nhân vật cao cao tại thượng. Nhưng mà sau khi tới đây, nàng lại phát hiện những người có tư chất, thực lực như Quân Vô Thiên thật sự là nhiều lắm, vơ một trảo cũng sẽ được một nắm lớn.
Nhất là chính bản thân nàng hiện tại cũng đã rất phi phàm. Sau khi tới đây, nàng được tông môn giúp đỡ giác tỉnh thể chất của bản thân, đó chính là Thánh Nữ Thiên Thể. Theo lời của cao tầng Thánh Đường tông, loại thể chất này rất cao quý, chỉ có người mang huyết mạch của Thánh Đường tông vĩ đại mới có thể xuất hiện loại thể chất này.
Mà nàng cũng cảm nhận được, từ sau khi giác tỉnh Thánh Nữ Thiên Thể, tốc độ tu hành của nàng cực kỳ nhanh chóng. Nhất là phối hợp với số lượng đan dược dùng không hết của Thánh Đường tông, nàng đã tăng cảnh giới lên tới một mức độ mà nàng đã từng không dám tưởng tượng.
Thiên Cương cảnh tầng một.
Hiện giờ, vị Thánh Tử mà nàng luôn chờ mong, chờ đợi lúc còn ở Viêm Hoa tông kia cũng đã bị nàng bỏ lại tít đằng sau, không đáng giá nhắc tới.
– Sư tỷ, nơi đó có kẻ thù của ta. Ngày sau, ta nhất định sẽ giết chết hắn.
Thánh Nữ tóc vàng cười, nói:
– Sư muội, nếu như ngươi nguyện ý, hiện tại ngươi cũng có thể giết chết kẻ đó.
Liễu Nhược Trần lắc đầu, nói:
– Không, sư tỷ. Lần này, ta cần tự mình động thủ. Ta muốn trả lại cho hắn tất cả sỉ nhục mà ta đã từng phải chịu đựng, để hắn hiểu được hắn là người nhỏ bé cỡ nào.
– Tốt. Nhược Trần sư muội, ngươi cùng ta đi tham gia tiệc tối đi. Áo Mỗ Thánh Tử đã chỉ mặt gọi tên muốn ngươi đi qua. Theo ta thấy, Áo Mỗ Thánh Tử đã nhìn trúng sư muội rồi đó. Nếu như hai người các ngươi có thể đến bên nhau, đó sẽ là một câu chuyện được mọi người ca tụng.
Tuy Thánh Nữ tóc vàng vẫn đang cười nói nhưng mà trong ánh mắt của nàng lại lóe ra một tia khinh thường.
Nàng chán ghét nữ tử đến từ Viêm Hoa tông này."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu