Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 291: QUÁ ÍT, QUÁ YẾU


Một đám người ngồi vây quanh ở trong một trụ sở bí mật.
Một nam tử trung niên có khuôn mặt nghiêm túc để lệnh truy nã ở trong tay lên trên bàn.
– Các ngươi cẩn thận nhìn một chút. Có ai biết người này hay không? Hắn đã trở thành người được treo giải thưởng lớn nhất trong toàn bộ lịch sử của Nhật Chiếu tông. Một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm là phần thưởng khiến người khác điên cuồng.
Trần Thiên Phong là người phụ trách của tổ chức có tên là Quang Minh này, một mực tiềm phục ở tại Nhật Chiếu tông. Khi người ở bên ngoài đưa lệnh truy nã này cho hắn, hắn cũng có chút hiếu kỳ.
Nhưng mà khi nhìn thấy nội dung trên lệnh truy nã này, hắn lại cực kỳ khiếp sợ.
Đan dược Thiên giai hạ phẩm.
Cái giá này thật đúng là không nhỏ, đủ khiến cho tất cả mọi người điên cuồng.
Khi mà các thành viên ở chung quanh nhìn thấy nội dung bên trong lệnh truy nã, biểu lộ tuy khác nhau nhưng đều có chung một suy nghĩ, người này cực kỳ ghê gớm.
– Đội trưởng, hắn đã làm chuyện gì mà khiến cho Nhật Chiếu tông treo thưởng cao như thế?
Một thành viên nữ tính hỏi. Nữ tử này có khuôn mặt thanh tú, hai con ngươi có thần lộ ra vẻ thành thục hơn tuổi.
Trần Thiên Phong trầm mặc một lát rồi nói:
– Không dám tưởng tượng, chỉ không biết hắn có phải là người của Viêm Hoa tông hay không?
Lúc này, một lão nhân cầm lấy lệnh truy nã, cẩn thận nhìn, sau đó mở miệng nói:
– Người này là đệ tử của Viêm Hoa tông, hơn nữa còn là đệ tử hạch tâm.
Đám người nhìn về phía lão nhân, khiếp sợ nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Chuyện này mà lão cũng có thể nhìn ra sao?
Lão nhân gật đầu, nói:
– Mặc dù tu vi của lão hủ không cao nhưng mà ở trên phương diện thôi diễn lại có chút tâm đắc. Từ trên khuôn mặt của người này, ta có thể thấy được chút ít.
– Phần truy nã này là từ cốc Thiên Hiểm phát ra, như vậy hiển nhiên là chuyện xảy ra ở bên trong cốc Thiên Hiểm. Cường giả trấn thủ cốc Thiên Hiểm, Lý Yêu Hoàng chính là cường giả Thiên Cương cảnh. Có thể bình yên rời khỏi nơi đó, tu vi của người này tuyệt đối không yếu cho nên có thể suy đoán ra người này tất nhiên là đệ tử hạch tâm của Viêm Hoa tông. TruyenLau
Đối với phỏng đoán của lão nhân này, đám người cũng bội phục không thôi, không hổ là người có được danh xưng cố vấn của tổ chức.
Trần Thiên Phong cảm thán nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Nếu như chúng ta có thể làm quen với đối phương rồi cho đối phương gia nhập vào tổ chức chúng ta, sợ là chúng ta sẽ có thể mang đến cho Nhật Chiếu tông rắc rối càng lớn hơn nữa.
– Ai, cũng không biết Viêm Hoa tông khi nào mới có thể cường đại lên. Bây giờ ở trong có Thiên Thần giáo gây sóng gió, ở ngoài Nhật Chiếu tông rồi Chân Dương tông, Hải Thần tông như hổ rình mồi, nhìn chằm chằm vào lãnh thổ của chúng ta.
Giờ khắc này, tất cả mọi người ở đây đều trầm mặc. Đây không phải là tình huống mà bọn hắn muốn nhìn thấy nhưng đây chính là tình hình thực tế, cho nên bọn hắn muốn dựa vào chút sức mọn của mình, mang đến cho Viêm Hoa tông một mảnh sinh cơ.
Cũng để con cháu sau này có thể sinh hoạt trong hoàn cảnh tốt đẹp hơn.
Mà lệnh truy nã này cũng được chuyển đến trong tay vô số tổ chức.
Cung Thành.
– Đội trưởng, hắn chính là Lâm Phàm.
Tần Mộc Băng chỉ vào nam tử ở trên lệnh truy nã, hưng phấn nói.
– Chính là hắn sao?
Đội trưởng quan sát nhân vật ở trên lệnh truy nã này, hiển nhiên cũng rất khiếp sợ.
Tần Mộc Băng gật đầu, nói:
– Đúng vậy, hắn chính là cường giả đã giết Lẫm Đông Tam Quân. Hắn đến từ Viêm Hoa tông. Chỉ là đến cùng hắn đã làm đại sự lớn cỡ nào mà khiến cho cốc Thiên Hiểm lấy ra khen thưởng to lớn như vậy để tìm được tung tích của hắn.
Mọi người chung quanh trầm mặc không nói. Hành vi của cường giả bực này đã không phải là thứ mà bọn hắn có khả năng suy đoán.
Đối với bọn hắn, đan dược Thiên giai là thứ cao cấp bực nào, thậm chí là tài phú mà bọn họ cũng không dám tưởng tượng.
Nhưng chỉ cần báo tung tích của người này cho cốc Thiên Hiểm là có thể kiếm được, hiển nhiên là Lâm Phàm đã mang đến nguy hại to lớn cho cốc Thiên Hiểm, ép đối phương phải lấy ra khen thưởng lớn như vậy.
Đột nhiên, một thanh âm vang vọng toàn bộ thành Nagoya.
– Lão tử chính là người bị treo giải thưởng một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm đây. Ai muốn giết ta thì đi ra cho ta.
Sau khi Tần Mộc Băng nghe được thanh âm này, sau đó lại nhìn lệnh truy nã ở trong tay một chút, không khỏi kinh hãi.
– Đội trưởng, hắn không phải là đi tới nơi này đi. Nơi này chính là thành Nagoya, thành chủ chính là cường giả tuyệt thế Thiên Cương cảnh tầng một.
Thần sắc ở trên mặt của đội trưởng cũng hơi cứng lại, nói:
– Đi, đi ra xem một chút nhưng không phải lúc vạn bất đắc dĩ, chúng ta tuyệt đối đừng xuất thủ.
Vừa lúc nãy, bọn họ vẫn còn đang thảo luận nhân vật trên lệnh truy nã truy nã này, không ngờ hiện tại hắn lại đi đến thành Nagoya, hơn nữa còn lớn lối như vậy. Chẳng lẽ hắn không biết tình cảnh của mình nguy hiểm đến như thế nào sao?
Bên ngoài thành Nagoya.
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, ngạo nghễ đứng thẳng giữa hư không, ánh mắt nhìn về phía bên trong thành Nagoya, hắn có thể cảm nhận được rất nhiều khí tức.
Bên trong thành, vô số người ngẩng đầu, nhìn về phía bóng người đang đứng giữa không trung kia, mà có rất nhiều người bay ra phía ngoài thành.
– Là gia hoả kia, là kẻ bị treo giải thưởng một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm kia.
– Ha ha ha! Vận khí của ta thật sự là quá tốt rồi. Tài phú to lớn như vậy tự mình mò đến đây, ta cũng không thể từ chối rồi.
– Hắn là của ta. Ai cũng không được tranh đoạt cùng với ta.
Đột nhiên, một khí tức cường đại tựa như là một cột lửa vậy bạo phát ra từ trong phủ thành chủ. Một tiếng nói âm trầm như biển, vang vọng khắp toàn bộ thành Nagoya.
– Ngươi dám đến thành Nagoya chính là tự tìm đường chết.
Những đệ tử của Nhật Chiếu tông nhìn thấy tài phú đưa tới cửa kia cũng cực kỳ muốn xông lên, nhưng mà khi cảm nhận được khí tức này, bọn họ đều khiếp sợ.
– Là thành chủ.
– Xem ra tài phú này vô duyên với chúng ta rồi. Cung thành chủ chính là cường giả Thiên Cương cảnh, muốn xử lý tặc tử phách lối này có thể nói là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lâm Phàm đứng trên không trung, nhìn xuống phía dưới. Đã có không ít người ngẩng đầu nhìn về phía mình. Mười kẻ, trăm kẻ vẫn hơi ít.
Đây đều là đệ tử của Nhật Chiếu tông lưu lại tại thành Nagoya. Hiển nhiên bọn họ cũng đã biết được mình tới, muốn bắt giữ mình đi nhận lấy phần thưởng phong phú kia."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu