Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 261: CHÚNG TA CHƠI MỘT TRÒ CHƠI NHÉ


Lý Sùng Sơn hơi kinh ngạc, thậm chí có chút không dám tin tưởng. Kẻ này rõ ràng đã bị một kích toàn lực của hắn đánh trúng vậy mà còn có thể sống sót, hơn nữa nhìn qua vẫn còn khỏe mạnh lắm.
– Chẳng lẽ là ta hạ thủ lưu tình hay sao?
Hắn lẩm bẩm một mình, không có minh bạch mọi chuyện đến cùng là như thế nào.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm về phía Lý Sùng Sơn, nội tâm hoàn toàn sôi trào lên. Hắn không ngờ chênh lệch giữa Địa Cương cảnh cùng Thiên Cương cảnh lại lớn đến như thế. Nếu như không phải là nội tình của mình đầy đủ cường hãn lại đột phá đến Địa Cương cảnh tầng bảy, chỉ sợ đã sớm bị đối phương đánh nổ rồi.
Thế nhưng mà dù đã thi triển toàn bộ thủ đoạn, hắn cũng không phải đối thủ của đối phương. Điều đó có thể nói rõ chênh lệch giữa đại cảnh giới đúng là không phải dễ dàng vượt qua như vậy.
Nhưng cho dù là như thế thì sao, chiến đấu thì phải như vậy mới thoải mái được chứ.
Hùng Liệt Bách để đám nô lệ mau chóng rời khỏi nhưng lúc nào cũng quan sát tình huống hiện tại. Khi nhìn thấy Lý Sùng Sơn đã giải quyết nam tử tóc đỏ, sự tuyệt vọng ở trong nội tâm của hắn đột nhiên bạo phát ra. Hắn đã tưởng rằng mình sẽ kết thúc như vậy.
Thế nhưng mà chuyện để hắn không ngờ lại phát sinh. Nam tử tóc đỏ kia lại không có việc gì, hơn nữa khí tức không thay đổi, chuyện này khiến hắn nghi hoặc không thôi.
Người khác không biết Lý Sùng Sơn mạnh bao nhiêu, nhưng mà hắn có thể suy đoán được, cho dù là toàn bộ người của tổ chức bọn họ cũng không thể chiến thắng Côn Ma chứ đừng nói đến nam tử tóc đỏ đã miểu sát Côn Ma rồi cả Lý Sùng Sơn đang đè đánh nam tử tóc đỏ kia nữa .
– Nếu như ngươi ngoan ngoãn nằm ở nơi đó có lẽ còn có thể may mắn thoát chết. Nhưng mà ngàn không nên, vạn không nên đứng lên và đi ra, ngươi thật quá ngu xuẩn.
Lý Sùng Sơn ngạo nghễ đứng thẳng ở trong hư không, ánh mắt khi nhìn về phía Lâm Phàm cũng giống như là nhìn một người chết vậy.
Lâm Phàm bóp bóp nắm tay, ngẩng đầu, hưng phấn nhìn Lý Sùng Sơn, mở miệng nói:
– Chờ ngươi có thể đánh chết ta rồi nói sau.
Uỳnh!
Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, một sức mạnh khuếch tán ra. Từ trong hố sâu, một bóng người nhanh chóng phóng lên trời. Một quyền nhanh chóng đánh ra.
– Lý Sùng Sơn, ngươi yên tâm, ta sẽ để ngươi tử vong trong vinh quang.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Nói khoác mà không biết ngượng.
Lý Sùng Sơn hừ lạnh. Hai tay vung lên, hư không phá toái, sức mạnh cường hãn nhanh chóng xuyên qua hư không, đánh về phía Lâm Phàm.
Ầm!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hai bóng người va chạm với nhau. Lý Sùng Sơn mặt không biểu tình, nhưng mà ở trong lòng lại vô cùng ngưng trọng. Kẻ này rất mạnh. Mặc dù tu vi của hắn chỉ là Địa Cương cảnh tầng bảy, nhưng sức mạnh mà hắn bộc phát ra đã có thể so sánh với võ giả Địa Cương cảnh đỉnh phong thậm chí không hề thua kém nửa bước Thiên Cương cảnh. Chuyện này thật khó mà làm cho người tin tưởng.
Nhưng mà hôm nay, kẻ này sẽ phải vẫn lạc tại nơi này. Chênh lệch giữa Thiên Cương cảnh cùng Địa Cương cảnh có thể vượt qua đơn giản như vậy sao?
Cho dù là võ giả Địa Cương cảnh tầng chín, ở trước mặt cường giả Thiên Cương cảnh cũng chỉ có kết cục là bị miểu sát.
Thế nhưng mà tiểu tử này lại làm cho hắn cực kỳ kinh ngạc, lại có thể chiến đấu cùng hắn đến mức độ này.
– Hám Sơn Kình! TruyenLau.com
Hai con mắt màu đỏ ngòm của Lâm Phàm lóe ra vẻ điên cuồng, cánh tay hất lên, nhanh chóng đánh lên trên nắm đấm của Lý Sùng Sơn, ba tầng kình đạo bất chợt bộc phát ra.
Đông!
Một thanh âm trầm trầm vang vọng thiên địa. Cánh tay của hai người đụng nhau. Dư ba đột nhiên khuếch tán ra bên ngoài.
Lý Sùng Sơn trông nhẹ nhàng nhưng mà thần sắc lại ngưng trọng vạn phần. Hắn là cường giả Thiên Cương cảnh, bình thường chỉ cần hơi dùng chút khí lực là có thể giết chết một con sâu kiến Địa Cương cảnh. Thế nhưng mà bây giờ, đối mặt với gia hỏa ở trước mắt này, hắn lại không thể không lấy ra thực lực chân chính của mình.
Trong chốc lát, bóng dáng của hai người đã biến mất ở trong thiên địa.
Mấy đệ tử của Nhật Chiếu tông ở cứ điểm Lục Thời cảm thụ được chấn động ở trong hư không cũng kinh hãi. Mỗi một lần trùng kích đều sẽ tạo thành sự phá hoại to lớn khiến cho bọn họ căn bản không hề có cảm giác an toàn. Thậm chí có chút đệ tử còn đang trợn mắt há hốc mồm, sợ đến ngây người.
– Người này là ai mà có thể chiến đấu cùng Sùng Sơn đại nhân đến trình độ này. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, toàn bộ cứ điểm Lục Thời đều sẽ bị hủy diệt.
– Chúng ta chạy mau, Sùng Sơn đại nhân đã thực sự tức giận, căn bản sẽ không cố kỵ đến chúng ta. Chúng ta ở trong này quan sát cũng chỉ có một con đường chết.
Khi đệ tử của Nhật Chiếu tông nhìn thấy kiến trúc ở chung quanh sụp đổ, đè chết vô số đệ tử khác, bọn họ cũng sợ hãi, nhanh chóng chạy tán loạn về bốn phương tám hướng.
Lâm Phàm nhìn thấy những đệ tử của Nhật Chiếu tông kia chạy tán loạn cũng không có để ý tới. Hiện tại hắn chỉ muốn thoải mái chiến đấu cùng Lý Sùng Sơn, muốn bằng vào thực lực của mình, nhanh chóng đánh chết đối phương.
– Băng Diệt!
Lý Sùng Sơn chợt quát to. Một quyền ẩn chứa sức mạnh khổng lồ đánh thẳng về phía Lâm Phàm. Hư không giống như là mặt kính, không ngừng vỡ nát. Hiện tại Lý Sùng Sơn đã chân chính tức giận, đường đường là một cường giả Thiên Cương cảnh, vậy mà để một võ giả Địa Cương cảnh như là sâu kiến vậy sống đến bây giờ, đây là sỉ nhục cỡ nào.
– Kinh Long Đại Thủ Ấn.
Lâm Phàm cũng không có nhượng bộ. Tay phải vung vẩy, vỗ một chưởng về phía Lý Sùng Sơn. Cương khí hình rồng sôi trào mãnh liệt, nhanh chóng phóng ra ngoài, đánh về phía lồng ngực của Lý Sùng Sơn.
Uỳnh!
Lâm Phàm phun ra một búng máu tươi, nửa người xẹp xuống, thân thể nhanh chóng rơi xuống phía dưới.
– Hảo tiểu tử, đã chết đến nơi rồi mà còn hung ác như vậy.
Lý Sùng Sơn cũng không ngờ cương khí ở bên trong một chưởng của Lâm Phàm lại hung mãnh như thế. Lực xuyên thấu cường đại đến mức có thể rung động Kim Thân của hắn, khiến cho hắn cũng phải lui về phía sau mấy bước. Đột nhiên, hắn nhận ra điều gì đó, đưa tay lên lau lau khóe miệng một chút, nhìn thoáng qua.
Đây là máu.
Đây là lần thứ hai mà tên tiểu tử này tổn thương hắn.
– Nhanh, đi nhanh lên cho ta.
Thủy Tú hô hào để đám nô lệ này mau chóng rời khỏi, nhưng nàng cũng một mực chú ý tình huống ở hiện trường. Khi nhìn thấy Lý Sùng Sơn đánh một chưởng vào trên người nam tử tóc đỏ, nội tâm ngưng trọng. Nhất là khi nhìn thấy uy lực của một chưởng kia, sức mạnh truyền ra khiến cho nàng sợ đến ngây người. Sức mạnh xuyên thấu thân thể Lâm Phàm, đánh lên trên mặt đất, vậy mà đục ra một cái hố sâu to lớn ở trên mặt đất.
Nếu như một chưởng này đánh lên trên người nàng, chỉ sợ nàng đã sớm đã chia năm xẻ bảy.
– Quả nhiên là rất mạnh, nhưng mà thế còn không đủ.
Lâm Phàm nằm ở trong hố sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người ở trên không trung kia. Nguyên lai chênh lệch giữa Địa Cương cảnh cùng Thiên Cương cảnh lại lớn đến như vậy.
Thậm chí hắn cảm giác, sức mạnh của cường giả Thiên Cương cảnh đã có sự biến hóa về chất. Hoặc là nói, sức mạnh của Địa Cương cảnh và Thiên Cương cảnh cũng căn bản không phải là cùng một loại."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu