Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 296: THẬT SỰ CHO RẰNG NGƯỜI NGƯỜI ĐỀU CƯỜNG ĐẠI NHƯ TA HAY SAO?

Trần Phù Tử sợ hãi thán phục, nói:
– Quả nhiên là đệ nhất thiên tài trong Địa Cương cảnh của tông môn. Rõ ràng chỉ có tu vi Địa Cương cảnh tầng chín lại có thể vận dụng thiên địa đại thế. Một chiêu Thiên Cầm Thủ này thật sự là quá xuất sắc. Hiển nhiên, Thần Tử đã tu luyện chiêu này đến cảnh giới đăng phong tạo cực.
– Ngươi thật sự là đáng ghét. Ta chỉ muốn chiến đấu cùng cường giả chứ không phải rác rưởi như ngươi.
Lâm Phàm gầm thét, năm ngón tay nắm lại thành quyền. Thân thể trong nháy mắt đã hoá thành một người khổng lồ rồi hắn đấm ra một quyền. Hư không cũng chấn động dữ dội, mặc dù còn không có bị xé rách nhưng mà uy lực của chiêu này cũng không bình thường.
Ầm!
Một bóng người giống như là đạn pháo nhanh chóng bắn xuống mặt đất.
– Cái gì?
Nhìn thấy cảnh này, bốn người Ảnh Sát quá sợ hãi tựa như là không ngờ tới Vu Mãnh lại bị bại thê thảm như thế.
– Rác rưởi! Chết cũng đáng đời.
Lâm Phàm liếc qua, chỉ là đột nhiên hơi sửng sốt. Không có thanh âm báo cộng điểm tích lũy, tên kia còn không chết sao?
Làm sao có thể? Đừng nói Địa Cương cảnh tầng chín, coi như là cường giả Thiên Cương cảnh tầng một bình thường cũng phải bị một quyền này đánh chết.
– A a a a!
Trong hố sâu, Vu Mãnh tức giận gào thét. Khóe miệng vẫn đang có máu tươi chảy xuống. Thân thể được một màn sáng bao phủ. Màn sáng này tựa như là một bức tranh vậy, tản ra khí tức làm cho người kinh hãi.
– A. Thì ra là có bảo bối hộ thân?
Lâm Phàm thấy cảnh này tựa như là phát hiện điều gì thú vị vậy.
– Rác rưởi, là ta xem thường ngươi. Lần này ta sẽ nghiêm túc hơn, sẽ không tuỳ ý nữa.
Lâm Phàm vui sướng. Trong nháy mắt, hắn hóa thành một vệt sáng, đánh thẳng về phía Vu Mãnh đang đứng trong hố sâu.
Mặc dù chiến đấu cùng cường giả là chuyện rất trọng yếu nhưng mà nếu so sánh với bảo bối thì cũng không đáng giá nhắc tới. Website TruyenLau.com
Bạo Huyết!
Ma Thân sơ cấp!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Thất Thần Thiên Pháp Chí Đạo Hữu Thần!
Từ trên người hắn, một khí tức cuồng bạo đột nhiên bạo phát ra.
– Ta thật mạnh.
Lâm Phàm cảm nhận trạng thái khi mình bật hết hỏa lực. Thật sự là quá mạnh.
– Tặc tử, ngươi dám.
TruyenLau Nhìn thấy tình huống này, bốn người Trần Phù Tử lập tức sợ hãi quát. Bọn họ cũng không thể để Vu Mãnh chết được. Nếu không, bọn họ không chết cũng phải lột da.
– Đáng giận, ngươi dám tổn thương ta. Ta muốn ngươi trả giá đắt.
Ở trong hố sâu, Vu Mãnh tức giận gào thét.Thiên Mệnh Hà Đồ trải rộng ra. Từ trên người của hắn, một sức mạnh như có thể nối liền trời đất bạo phát ra.
Giờ phút này, Lâm Phàm đang cảm thấy vô cùng hưng phấn. Hắn chỉ có một pháp bảo chính là Thiên Hà Vương Đỉnh, không ngờ lần này lại có thể gặp một người có pháp bảo nữa.
Mặc kệ pháp bảo này có mạnh hay không, tuyệt đối phải thu vào tay đã.
Tên rác rưởi kia có thể nhận một đòn của mình mà không chết chính là nhờ pháp bảo này bảo vệ. Pháp bảo này đã làm cho mình hứng thú rồi, để mình phải chủ động tranh đoạt.
– Thần Tử mau tránh ra. Ngươi không phải là đối thủ của hắn.
Hạo Quân kinh hãi, hét lên. Hắn vung tay đánh ra một chưởng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhanh chóng hất tay lên. Không gian đột nhiên vỡ nát.
– Các ngươi đừng nóng vội. Đợi lát nữa sẽ đến lượt các ngươi.
Giờ khắc này, ở trong mắt của Vu Mãnh, một cánh tay xuyên qua không trung chộp tới đỉnh đầu của hắn, vậy mà khiến cho hắn cảm thấy không có cách nào né tránh. Hắn hét lên:
– Thiên Mệnh Hà Đồ bảo hộ ta.
Cánh tay chộp về phía Vu Mãnh của Lâm Phàm lại bị màn sáng bên ngoài Vu Mãnh ngăn cản. Màn sáng mỏng manh này vậy mà có thể ngăn cản một chưởng của Lâm Phàm.
– Phá cho ta.
Xoạt xoạt!
Lâm Phàm vận sức, nhanh chóng bóp nát màn sáng này, sau đó đấm ra một quyền.
– Nổ đầu!
– Không…
Vu Mãnh căn bản là không kịp phản ứng. Trong lòng của hắn vẫn không dám tin tưởng, đối phương rõ ràng chỉ có tu vi Địa Cương cảnh tầng tám, vì cái gì mà có thể bộc phát ra sức mạnh còn cường đại hơn cả Thiên Cương cảnh vậy.
Ầm!
Đầu của Vu Mãnh trong nháy mắt đã vỡ nát, máu tươi phun ra như suối.
Nhưng Lâm Phàm cũng không có thời gian thưởng thức cảnh tượng máu tanh này. Hắn nhanh chóng bắt lấy Thiên Mệnh Hà Đồ đã thu nhỏ kích thước đến cỡ một bàn tay rồi cũng bất chấp tất cả, lập tức ném vào trong nhẫn trữ vật.
Thân hình lóe lên, nhanh chóng tránh né công kích của bốn người Trần Phù Tử.
– A! Thần Tử…
Bốn người Trần Phù Tử thấy cảnh này, tức giận đến muốn rách cả mí mắt. Bọn họ không ngờ Vu Mãnh lại bị Lâm Phàm giết chết dễ dàng như thế.
Đây chính là chuyện lớn bằng trời.
– Ha ha ha! Mấy người các ngươi có phải muốn ta cười chết hay không? Tới giết ta lại còn mang theo một tên rác rưởi chỉ có tu vi Địa Cương cảnh, hơn nữa còn là người mang pháp bảo. Đối với những người của Nhật Chiếu tông như các ngươi, ta càng ngày càng ưa thích.
Lâm Phàm cười lớn. Hắn chưa bao giờ có cảm giác vui vẻ như vậy.
Ngay từ đầu, hắn cũng không có để tên Vu Mãnh này vào trong mắt. Thế nhưng mà không ngờ tên này lại còn có được pháp bảo.
Coi như mạnh hơn, chẳng lẽ hắn còn có thể lấy tu vi Địa Cương cảnh tầng chín bộc phát ra sức mạnh của Thiên Cương cảnh tầng hai trở lên hay sao?
Thật sự cho rằng tất cả mọi người biến thái giống như là mình hay sao?
– Tặc tử, ngươi làm sao dám giết Thần Tử. Lập tức giao Thiên Mệnh Hà Đồ ra đây, ta có thể cho ngươi chết nhanh chóng, bằng không ngươi sẽ phải chịu tra tấn đến hết đời.
Chu Võ Đông gào thét, con mắt đều biến thành đỏ bừng. Thân là cường giả Thiên Cương cảnh tầng ba, hắn lại không thể ngăn cản đối phương giết người.
Tặc tử này đến cùng là có tu vi gì, rõ ràng chỉ là Địa Cương cảnh tầng tám mà.
– Không cho.
Lâm Phàm lắc đầu, quả quyết cự tuyệt, nói:
– Đã rơi vào trong tay của ta vậy thì chính là của ta. Cho nên, các ngươi đừng suy nghĩ nữa.
– Hiện tại tâm tình của ta đang rất tốt. Lát nữa, ta sẽ đánh chết mấy người các ngươi, để các ngươi không cần phải trở về chịu phạt nữa.
– Như thế nào, ta nhân từ chứ? Nhưng các ngươi cũng không cần phải cảm tạ ta đâu.
– Ha ha ha ha ha!
Giờ khắc này, Lâm Phàm cảm giác thế giới này thật sự là quá tốt đẹp. Phát tài chính là đơn giản như vậy, thoải mái như vậy.
Tam Thanh đại lão gia, cám ơn các ngươi một mực phù hộ ta."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu