Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 642: TA THẬT SỰ TỨC GIẬN RỒI ĐÓ

Thần Vân đại sư nhìn thấy tình huống này, sắc mặt kinh hãi, mồ hôi rơi xuống, thế nhưng tất cả đều không kịp nữa rồi.
Răng rắc!
Màn sáng hình thành trước mặt Thần Vân đại sư lập tức nổ tung tóe, mà một quyền này, đã mạnh mẽ đánh lên bên mặt của Thần Vân đại sư.
Sức mạnh khổng lồ đánh tới, miệng của Thần Vân đại sư suýt thì bay mất, hàm răng vốn dĩ không có mấy cái kia lúc này đã dính thêm một ít vệt máu, bay ra ngoài.
"Nhận lấy này!"
Hai tay của Lâm Phàm hợp lại, mười ngón thành quyền, mạnh mẽ nện một cái, nặng nề đánh vào phần hông của Thần Vân đại sư, sức mạnh cuồn cuộn lập tức xuyên qua, tạo thành xung kích, khuếch tán trăm dặm.
"Hông của lão phu."
Cơ thể của Thần Vân đại sư bị nện xuống mặt đất, rơi vào trong hố sâu, chỉ cảm thấy xương cốt sắp vỡ hết đến nơi rồi.
Trong lòng nổi cáu, thanh niên bây giờ, sao lại không kính trọng người già như vậy, thế này mà cũng xuống tay được.
Thương Ngộ Đạo biết không phải là đối thủ của tên tiểu tử này, nằm trên mặt đất hồi lâu nhưng khi nhìn thấy Thần Vân đại sư cũng bị nện xuống, liền mở to hai mắt, không dám tin.
"Nhìn thấy chưa, đây chính là sức mạnh đó!"
"Hai lão đầu các ngươi muốn gì đây? Bổn Phong chủ vốn chỉ hỏi các ngươi, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Thế mà một người thì nói hiểu lầm rồi rồi, một người thì muốn dạy dỗ, thật sự là không có cách nào nói chuyện được.
Lâm Phàm lắc đầu, cuối cùng chuyển ánh mắt nhìn về phía Cơ Uyên."
Cơ Uyên mắt trợn mồm há, khi phát hiện ra ánh mắt này, thân hình run lên, tay chân lạnh ngắt, ánh mắt này, giống như là muốn giết chết ông ta.
Thế nhưng, Cơ Uyên lại đứng lên, nhìn thẳng vào Lâm Phàm:
"Thằng nhãi ranh, có bản lĩnh thì giết ta đi, lão phu không sợ chết đâu nhé!"
"Không thú vị!"
Lâm Phàm thoáng liếc nhìn, rồi trốn thẳng đến phương xa, hắn còn phải tiếp tục đi quét điểm, lười không muốn quan tâm đến những người này nữa.
TruyenLau Sau khi nhìn thấy Lâm Phàm rời đi, sức lực toàn thân của Cơ Uyên giống như đã bị móc sạch, đặt mông ngồi lên mặt đất.
"Vừa rồi, thật sự là suýt chết rồi mà."
Ông ta cảm thấy hình như đã đi thăm quỷ môn quan một lần, mặc dù không biết tên tặc tử này vì sao không động thủ giết mình nhưng vừa nãy cảm giác thật sự không hề dễ chịu.
"Thần Vân đại sư!"
Thương Ngộ Đạo vội vã đi tới bên cạnh phía bên Thần Vân đại sư, còn về tình trạng vết thương của mình, thì ông ta không thèm để ý một chút nào, không có đáng ngại gì, chỉ là mặt rất đau thôi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Thằng ranh con này, ra tay đúng là tàn nhẫn.
Thần Vân đại sư ngồi trong hố sâu, sờ lên miệng, hình như là thiếu một cái răng."
"Tiểu tử khốn nạn này, răng của lão phu lại mất một cái rồi." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Thần Vân đại sư, ngài không sao chứ?
Thương Ngộ Đạo cất lời hỏi thăm, ông ta không ngờ tên tiểu tử này lại mạnh như vậy, ngay cả Thần Vân đại sư cũng không phải là đối thủ."
"Không sao, không sao, bị tên tiểu tử này đánh cho trở tay không kịp, không ngờ sau đó hắn lại có thể bộc phát ra sức mạnh này."
Thần Vân đại sư cười nói, không để chuyện này ở trong lòng.
Thương Ngộ Đạo thở phào nhẹ nhõm, Thần Vân đại sư không có việc gì là tốt rồi.
"Đại sư, vậy bây giờ nên làm gì đây? Cũng không thể để Lâm Phong chủ này quấy rối ở Nhật Chiếu Tông mà.
Thương Ngộ Đạo hỏi."
"Đại nhân, các ngài nhất định phải làm chủ cho tông của ta, tên này to gan lớn mật, vừa rồi thậm chí còn muốn giết ta nữa.
Cơ Uyên trưởng lão cực kỳ bi thương, viền mắt đỏ lên."
Thương Ngộ Đạo nhìn bộ dạng này của Cơ Uyên, thấy rất bực dọc, không ngờ sau khi tới đây, lại có kết quả như vậy.
"Thần Vân đại sư, người này rất liều lĩnh, chi bằng đến Viêm Hoa tông mời Thiên Tu ra mặt, có lẽ chỉ có ông ta mới có thể dạy dỗ được.
Thương Ngộ Đạo nói."
Thần Vân đại sư hờ hững xua tay:
"Không cần, vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, thực lực của Lâm Phong chủ này, mặc dù cường đại những vẫn không phải là đối thủ của lão phu, đi thôi, đuổi theo."
"Được."
Thương Ngộ Đạo gật đầu, truyền thuyết của Thần Vân đại sư, ông ta đã nghe nói từ lâu, mặc dù chưa từng được chứng kiến ông ta xuất thủ nhưng cũng biết tuyệt đối siêu phàm, làm sao có thể thất bại được, hiển nhiên là ngoài ý muốn mà thôi.
Lâm Phàm xuyên qua hư không.
“Nhật Chiếu tông này thật đúng là không biết xấu hổ, lại còn tìm người giúp đỡ. Có điều tìm người giúp đỡ thì cứ tìm, lại còn có thể tìm được một người lợi hại như vậy, đúng là bất ngờ. “
Hắn nhận ra lão đầu Vân gì gì đó có thực lực rất mạnh. Mặc dù bị một quyền của mình đánh chui vào trong lòng đất nhưng khi sức mạnh trút lên cơ thể của đối phương, hình như lại bị một sức mạnh huyền diệu nào đó triệt tiêu mất, căn bản không thể tạo thành bất cứ thương tích nào.
Có thể có được năng lực như vậy, rõ ràng không tầm thường.
Hạ xuống một dãy núi, ẩn núp.
Trong chốc lát, ba đạo thân ảnh xuất hiện.
Ánh mắt của Thần Vân đại sư dịu dàng, nhìn xuống dãy núi ở phía dưới:
"Lâm Phong chủ, xin hãy xuất hiện, lão phu chỉ muốn nói chuyện một chút với Lâm Phong chủ, không hề có ác ý."
Lâm Phàm trốn trong dãy núi, nghe thấy giọng nói này, khẽ nhíu mày, quả nhiên giống như hắn nghĩ. Lão già này, có phần không đơn giản. Mẹ kiếp, như vậy cũng có thể phát hiện ra, bổn Phong chủ đã trốn rất kỹ mà.
Có điều, kêu mình xuất hiện, mình liền xuất hiện, như thế thì thật mất mặt, trước tiên cứ tìm được bổn Phong chủ rồi hãy nói.
Hơn nữa, nơi này là Nhật Chiếu tông, không thể hiện thật tốt, làm sao xứng đáng được với thân phận này của mình.
"Ôi, người thanh niên, thật đúng là có sinh lực, lão phu không đùa được nữa rồi, chỉ có thể mời Lâm Phong chủ ra đây thôi."
Thần Vân đại nhân lắc đầu, vô số sợi khí tức màu trắng bay ra từ sau lưng, sau đó đánh xuống phía dưới.
"Mẹ kiếp, các ngươi quá đáng rồi đó.
Lâm Phàm tức giận mắng
Bổn Phong chủ ra ngoài tông giải sầu, lúc nào cũng có người đến quấy nhiễu, thật đúng là khinh người quá đáng, bổn phong chủ tức giận rồi đó."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu