Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 860: ĐỒ NHI, CHÚNG TA BỊ NỮ NHÂN HẠ GỤC

Đám Chân Tiên thầm rít gào cổ vũ cho nữ thần:
"Nữ thần phải thắng!"
Bọn họ không dám hét ra tiếng, nếu nữ thần thua thì họ càng thảm.
Sống mấy vạn năm thì mạnh tới mức nào?
Nhưng kỳ lạ, bọn họ phát hiện khí thế của nữ thần tuy mạnh mẽ nhưng không vượt trên mức có thể kinh thiên động địa. Mà thôi mặc kệ, có người chịu đến cứu bọn họ là đã có hy vọng.
Hỏa Dung hỏi:
"Lão Hắc, ngươi nói nữ nhân này sống mấy vạn năm có đúng không vậy?"
Hỏa Dung không tin trong vùng đất Nguyên Tổ có người sống lâu như vậy, đừng nói mấy vạn năm, dù là hai trăm năm cũng không thể nào.
Chỗ bọn họ bình thường chỉ có thể sống đến hơn một trăm tuổi, và phải là Bán Thần, Thần cảnh có thể sống bao lâu thì tạm thời chưa biết.
Đương nhiên truyền kỳ duy nhất của Viêm Hoa tông, Viêm Hoa Đại Đế không chết mà bỗng nhiên mất tích, không ai biết đã đi đâu, tìm mãi không thấy tung tích. Có người nói thấy tận mắt Viêm Hoa Đại Đế biến mất trong mảnh sấm sét, chỉ còn lại một ít mảnh vải vụn.
Bọn họ không biết tin này là thật hay giả.
Khi Viêm Hoa Đại Đế biến mất bọn họ còn rất nhỏ, sau khi vào tông môn nghe người ta nói qua nhưng chỉ xem như truyền thuyết, cho rằng Viêm Hoa Đại Đế đã chết.
Lão Hắc nghiêm túc nói:
"Là thật, nếu nàng ta thật sự là Vạn Quật Lão Tổ thì không sai được, nhưng có gì đó không đúng."
Trong thời kỳ của Lão Hắc thì cường giả nhiều như mây, không thiếu Thần cảnh cũng xem như lão quái vật, Bán Thần cảnh càng đầy rẫy, có thể vào Bán Thần cảnh tức là cường giả đỉnh cao, lên một tầng nữa là thật sự vượt qua ngưỡng cường giả.
Sau này Lão Hắc vào Vạn Quật Thâm Uyên đại chiến với Vạn Quật Lão Tổ, kết quả rất bi kịch, làm Lão Hắc không chấp nhận được. Một ánh mắt, hoặc nên nói chỉ một ngón tay đã phong ấn Lão Hắc.
Vạn Quật Lão Tổ nói là để lại chút căn cơ cho vùng đất Nguyên Tổ.
TruyenLau.com Lão Hắc sẽ không nói ra mấy chi tiết đó, chỉ kể mình đại chiến ba ngày ba đêm với Vạn Quật Lão Tổ, lỡ bị phong ấn, sao có thể nói vừa chạm mặt đã bị người ta hạ gục?
Nói ra thì còn mặt mũi nào?
Hỏa Dung phát hiện mình không xem hiểu thế giới này, tuy lão không phải cường giả Bán Thần cảnh nhưng là trưởng lão của Viêm Hoa tông, rất rành về phương thế giới này. TruyenLau.com
Bây giờ nói có nữ nhân sống mấy vạn năm, trong một chốc lão khó thể chấp nhận.
Nhưng khoan, Hỏa Dung nhớ đến nữ nhân cho lão căn nguyên thời gian hình như cũng rất mạnh, khi đó tu vi của lão quá yếu, chưa thể cảm giác đối phương mạnh cỡ nào, nhưng có thể đưa cho lão căn nguyên khủng bố như vậy thì hiển nhiên không giống bình thường.
Xem như là Thiên Tu sư huynh, vào Thần cảnh rồi cũng chưa từng cảm nhận căn nguyên gì đó.
Hỏa Dung hỏi:
TruyenLau "Có gì kỳ?"
Lão Hắc nói:
"Hơi thở không đúng, quá yếu, không thể so với Vạn Quật Lão Tổ. Nhưng kỳ lạ, khuôn mặt giống nhau, mùi hơi thở cũng giống, không lẽ chuyển kiếp tu lại? Không thể nào, không hề có cách chuyển kiếp tu lại, ta thấy tận mắt nữ nhân đó phá mở hư không biến mất mà."
Lão Hắc suy nghĩ muốn nát óc.
Tình hình chiến đấu đang rất kịch liệt.
Hai người ập tới không làm nữ nhân kinh hoàng, nàng giơ tay lên, một luồng sáng như con rắn nhỏ vặn vọe trong lòng bàn tay, nàng lật cổ tay lại, ánh sáng bắn về phía hai người.
Thiên Tu nhíu mày nói:
"A? Có chút vấn đề."
Lão vỗ chưởng, vòng xoáy xoay tròn trong lòng bàn tay đánh tan luồng sáng.
Nhưng luồng sáng bị đánh tan thừa dịp Thiên Tu không chú ý bùm một tiếng tụ lại.
Thiên Tu giật nảy mình:
"Lợi hại, suýt mắc lừa!"
Râu bạc rung lên vươn ra bốn phương tám hướng bao lấy những luồng sáng bị đánh tan, trói chúng nó lại.
Bên Lâm Phàm rất thoải mái, luồng sáng quấn quanh người bị hắn một tay kéo xuống làm roi quất tới quất lui.
"Bảo bối tốt, mụ kia, hãy xem bản phong chủ quất chết ngươi!"
Lâm Phàm nhìn sang Thiên Tu:
"Lão sư, lên, chúng ta làm thịt ả!"
Thiên Tu không ngờ mụ đàn bà này thực lực không yếu, nghe đồ nhi thúc giục thì đáp:
"Vi sư đang làm đây."
Lâm Phàm phân công rõ ràng:
"Tốt, lão sư làm phía trước, đồ nhi làm đằng sau!"
Dù thế nào phải cho mụ đàn bà này biết cái gì gọi là khủng bố.
Thiên Tu bùng nổ khí thế, tu vi Thần cảnh sôi trào:
"Tốt, hai sư đồ chúng ta trước sau kẹp lại, không tin nàng ta chịu được!"
Lão đã sốt ruột, phải thi triển trước mặt mọi người, cho bọn họ biết Thần cảnh như lão phu mạnh cỡ nào.
Trong phút chốc thiên địa chấn động, Lâm Phàm đấm ra, Thần cảnh bình thường sao chịu nổi. Nhưng Lâm Phàm không ngờ thủ đoạn của mụ đàn bà này không yếu, ung dung đỡ đòn làm hắn ngạc nhiên.
Một người đàn bà mà mạnh đến thế, rất không khoa học, so với lần đầu tiên gặp mặt càng cách biệt một trời một vực.
Trong thời gian ngắn trở nên mạnh hơn, dù nốc thuốc cũng không thể nào.
Ánh sáng rực rỡ chiếu rọi thiên địa, đám người Chân Tiên giới giật mình trợn mắt há hốc mồm.
Bọn họ chợt nhận ra vùng đất Nguyên Tổ không chỉ có tiểu tử này lợi hại, lão già kia cũng mạnh mẽ đáng sợ, đánh một mình thì bọn họ thua chắc.
Thiên Tu hét to:
"Đồ nhi tránh ra, vi sư sắp phát uy!"
Hơi thở ngưng tụ thành thực chất, có tia chớp chạy trong mắt lão bắn ra tia sáng, quát lớn:
"Thần Trảm!"
Không có ánh sáng hoa lệ, càng không cầm binh khí, nhưng trong không trung vô hình như có lực lượng cắt đứt tất cả chém thẳng tới.
Lâm Phàm khen:
"Lão sư lợi hại, chiêu này không giống người thường."
Thiên Tu cười bình tĩnh nói:
"Đồ nhi chờ xem vi sư còn lợi hại hơn nữa."
Nữ nhân cảm nhận dao động trong hư không, đây là lực lượng của Thần cảnh. Chân ngọc nhấc lên, chớp mắt biến mất tại chỗ, tránh thoát chiêu thức mạnh mẽ của Thiên Tu.
"A?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu