Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 364: TAY CỦA TA CỨNG ĐƠ LẠI

– Không cần các vị ra tay, ta tới là được rồi.
Lâm Phàm nói.
Sau đó, hắn lấy ra cái chảo, không ngừng biến lớn, chuẩn bị một chảo giết sạch đám người ở dưới.
– Đó là cái gì?
Đệ tử Tượng Thần tông quá sợ hãi tựa như là gặp quỷ vậy. Binh khí màu đen to lớn, che khuất bầu trời kia bao phủ owr trong lòng của bọn họ.
Nhất là ở trong tầm mắt của bọn họ, trên binh khí kia dính đầy máu thịt, chỉ cần run run một chút là có máu tươi nhỏ giọt xuống.
Mấy người Kim Quyền nhìn pháp bảo này của Lâm phong chủ cũng cảm thán. Đây là pháp bảo mà Thiên Tu trưởng lão luyện chế cho Lâm phong chủ. Thật đúng là vô cùng cường đại.
Lâm Phàm giơ cao cái chảo lên. Nhưng lúc hắn chuẩn bị đập xuống thì đột nhiên, một tiếng nói vang lên, vọng khắp toàn bộ thiên địa.
– Tượng Thần tông cùng Thái Thản tông ngưng chiến. Đệ tử Tượng Thần tông lui về biên giới.
Thanh âm này ẩn chứa sức mạnh vô tận, truyền vào trong tai của mỗi một người.
Nghe được tin tức, đệ tử Thái Thản tông trấn thủ ở trong thành trì sôi trào lên.
Thần sắc nguyên bản ngưng trọng mà lo lắng giờ giãn ra, lộ ra vẻ hưng phấn.
– Ngưng chiến, chúng ta rốt cục đã đuổi được Tượng Thần tông ra ngoài.
– Chúng ta thắng.
Một đệ tử Thái Thản tông ôm đệ tử Viêm Hoa tông, nói:
– Bằng hữu, chúng ta thắng rồi. Đa tạ các ngươi.
Đệ tử Viêm Hoa tông kia lập tức nhẹ nhàng thở ra, nở nụ cười, ngưng chiến là tốt rồi. Hắn cũng không thích chiến tranh.
Lâm Phàm đang giơ cao trên không trung cái chảo đột nhiên dừng lại.
Lâm Phàm kinh hãi. Hắn không ngờ hai bên lại ngưng chiến nhanh chóng như vậy. Hắn còn không có giết đủ mà. TruyenLau.com
Lúc đối mặt với sức mạnh cường hãn bực này, đệ tử Tượng Thần tông ở phía dưới cũng đều run như cầy sấy. Nhưng giờ phút này, bọn họ cũng nhẹ nhàng thở ra.
Bởi vì hai bên đã ngưng chiến, những người đứng ở trong không trung kia sẽ không thể chém bọn họ.
Cái chảo bỗng chậm rãi nhúc nhích.
Kim Quyền lập tức ngăn cản Lâm Phàm. Hắn lắc đầu, nói: Website TruyenLau.com
– Lâm phong chủ, không thể động thủ. Sau khi ngưng chiến, đệ tử của hai tông không thể giết lẫn nhau, nếu không tông môn sẽ bị xử phạt.
– Có chuyện như vậy sau?
Lâm Phàm có chút khó chịu. Bây giờ, điểm tích lũy đang ở trước mắt mà hắn lại không thể động thủ. Thật là quá khó chịu rồi!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Những đệ tử Tượng Thần tông kia thư giãn ngồi bệt xuống đất. Lúc này, bọn họ cũng không còn e ngại vũ khí to lớn ở trên không trung kia nữa. Thậm chí còn có đệ tử Tượng Thần tông ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Lâm Phàm tựa như là đang nói ngươi muốn làm gì.
– Đồ nhi!
Đúng lúc này, hư không chấn động.
Thiên Tu xuất hiện.
Lâm Phàm sững sờ. Hắn không hiểu được lão sư làm sao lại xuất hiện ở đây. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn lại phát hiện đây không phải là bản thể của lão sư.
– Ai nha! Lão sư…
Đúng lúc này, Lâm Phàm đột nhiên run lên, tay phải giống như là cứng đơ vậy.
– Đồ nhi, ngươi làm sao vậy?
Thiên Tu kinh hãi, nói.
Tay trái của Lâm Phàm nắm lấy cổ tay bên phải. Mồ hôi lạnh trên trán ứa ra. Hắn ngắc ngứ nói:
– Lão sư, tay phải… của ta không thể động, giống như là…
– Bắt không được.
Cái chảo chậm rãi tuột ra khỏi tay của hắn rồi rơi xuống, đập tới đệ tử phía dưới.
Lực Lượng Pháp Tắc ở trong cái chảo phát uy.
Lâm Phàm kinh hãi, nói:
– Người phía dưới mau chóng rời đi, ta không cầm được…
Uỳnh!
Ở trong ánh mắt hoảng sợ của những đệ tử Tượng Thần tông kia, cái chảo kia rơi xuông, đập bọn họ nát bét.
– Đồ hỗn trướng…
Lúc này, một bóng người nhanh chóng xé rách hư không đi ra. Nhìn thấy cảnh tượng ở trước mắt, hai mắt của Thích Đế Thiên đều đỏ lên.
– Thiên Tu, Thái Thản tông, các ngươi có ý gì? Chúng ta đã ngưng chiến, vậy mà các ngươi lại còn dám động thủ.
Thích Đế Thiên giận dữ hét.
Mà ánh mắt của những trưởng lão kia cũng trở nên ác liệt. Những người này đều là đệ tử tinh anh của Tượng Thần tông.
Thiên Tu không có để ý đến ánh mắt của mấy người Thích Đế Thiên, mà nóng vội đi đến bên cạnh Lâm Phàm, nói:
– Đồ đệ, tay của ngươi thế nào?
– Lão sư, tay phải của ta cứng đơ rồi.
Lâm Phàm trông rất thống khổ, mồ hôi lạnh trên trán ào ào chảy xuống.
– Đồ đệ chớ hoảng sợ, vi sư đến kiểm tra xem.
Thiên Tu nghiêm túc nói. Mặc dù lúc này hắn chỉ là hình chiếu phân thân nhưng mà trông giống hư là đang cố gắng kiểm tra.
– Đồ đệ, chuyện này có chút nghiêm trọng.
– A! Lão sư, ta sẽ không có chuyện gì đi.
Thích Đế Thiên thấy cảnh này, lửa giận trong lòng thiêu đốt, nói:
– Thiên Tu, còn có kẻ này nữa, các ngươi nhất định phải cho tông ta một lời giải thích.
Thiên Tu nhìn về phía Thích Đế Thiên, nói:
– Giải thích cái gì? Còn muốn giải thích cái gì? Ngươi không thấy được tay phải đồ đệ của ta đã cứng đơ lại sao? Nếu như không phải là Tượng Thần tông các ngươi xâm lấn Thái Thản tông, đồ đệ của ta làm sao lại có việc. Ngươi nghe cho rõ đây. Nếu như đồ đệ của ta có chuyện gì, lão phu nhất định sẽ liều mạng với ngươi.
– Ngươi… Vậy đệ tử của tông ta liền chết vô ích hay sao?
Thích Đế Thiên lạnh lùng nói.
– Chuyện này có thể làm sao bây giờ, chỉ là chuyện vô ý mà thôi. Huống hồ đồ đệ của ta cũng đã bảo bọn họ chạy mau. Bọn họ chạy quá chậm thì trách được ai?
Thiên Tu nghiêm nghị nói.
– Tốt! Hay cho một câu chỉ là vô ý mà thôi. Bản tông vô ý chém chết đồ đệ của ngươi, đó cũng vô ý rồi?
Khí thế của Thích Đế Thiên bộc phát ra, giống như là thật sự nổi giận vậy.
– Giết đồ đệ của ta sao?
Thiên Tu liếc mắt nhìn Thích Đế Thiên rồi nói:
– Ngươi dám vô ý cho lão phu xem. Lão phu sẽ đòi mạng ngươi.
Thích Đế Thiên tức đến tóc dài đều dựng lên, nói:
– Tốt! Tốt! Ngươi chờ đấy.
Sau đó, hắn mang theo tất cả trưởng lão của Tượng Thần tông nhanh chóng xé rách hư không rời đi.
Sau khi người rời đi.
Lâm Phàm mặt không đổi sắc bay xuống phía dưới, cầm cái chảo, ném trong nhẫn trữ vật.
Lúc này, hắn cảm thấy cực kỳ hài lòng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu