Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 713: TA CŨNG CÓ TÔN NGHIÊM

Lúc này, bãi cát đã không còn một bóng người mà đều bay hết lên trên trời, che khuất cả ánh mặt trời.
"Chiêu thức cường đại nhất, có lẽ chỉ có thể thực hiện ở trong mơ!"
Giờ khắc này, tinh khí thần của Lâm Phàm đã đạt tới trạng thái cao nhất, bởi vì số lượng pháo hoa quá nhiều nên hắn nâng hai tay lên, sau đó đợi thời khắc khí tức đạt tới đỉnh cao thì vỗ mạnh một cái.
BÙM!
Trong nháy mắt, trời đất biến sắc, tràn đầy màu sắc rực rỡ.
Hắn ngẩng đầu, khóe mắt có nước chảy xuống lẩm bẩm:
"Chết cũng không tiếc."
Đây là khoảnh khắc đẹp nhất hắn từng thấy, sợ rằng sau này cũng khó mà nhìn thấy hình ảnh như vậy nữa. Nếu mọi chuyện này là do tâm ma tạo ra, vậy bản thân cũng nên cảm ơn đối phương.
Nếu không nhờ có nó, thì hắn không thể nào nhìn thấy hình ảnh như vậy.
Răng rắc!
Bãi cát vỡ nát hóa thành mảnh nhỏ.
Hình ảnh trước mắt hoàn toàn biến mất, mà chung quanh là một màu xám tro.
"Quả nhiên là ngươi."
Lâm Phàm thấy được bản thân màu đen. Lâm Phàm màu đen trừng hai mắt nhìn Lâm Phàm bản gốc, giống như ngây người.
Lâm Phàm bản gốc vươn tay vỗ lên bả vai tâm ma:
"Không ngờ lâu như vậy chúng ta mới gặp lại. Tuy rằng ngươi biến thành hình dạng của ta nhưng lần này ta cho phép sự tồn tại của ngươi, làm tốt lắm."
"Tốt rồi, đại kiếp tâm ma có phải đã kết thúc rồi không?"
Lâm Phàm nói, không hề để ý tới tâm ma. Tâm ma khiến người khác nghe nói tới đã biến sắc trong mắt Lâm Phàm lại không là gì cả, cứ đối xử như bình thường là được, không cần quá coi trọng nó.
Tâm ma run rẩy thân thể, trong đôi mắt đen nhánh đó có nước mắt chảy xuống, gào to: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ngươi đứng lại đó cho ta."
Lâm Phàm xoay người chuẩn bị đi nhìn ngắm nơi này xem rốt cuộc mảnh không gian xám tro này là cái gì, thì nghe được giọng nói đầy phẫn nộ của tâm ma. Hắn dừng bước, quay đầu lại nhìn.
"Ngươi có thể tôn trọng ta một chút hay không, hoặc là kính nể một chút. Ta là tâm ma mà, tâm ma cũng có tôn nghiêm chứ. Ngươi có thể để cho ta cảm nhận được sự sợ hãi của ngươi đối với ta hay không. Dù chỉ một chút cũng được."
Tâm ma giận dữ hét, mười ngón tay nắm chặt, rất không cam lòng. Nó là tâm ma, còn là tâm ma của Lâm Phàm không ai quen thuộc Lâm Phàm hơn nó. Cho dù là vậy, hai đại kiếp nạn tâm ma đều chưa bao giờ thành công.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm trầm mặc không nói. Mặc dù đối phương là tâm ma nhưng tình cảnh vừa rồi cũng đáng để mình nhường một bước, nếu không nhờ có nó có lẽ hắn không thể nhìn thấy pháo hoa hoàn mỹ như vậy.
"ÔI! Tâm ma, thì ra ngươi là tâm ma, làm ta sợ muốn chết.
Lâm Phàm đột nhiên biến sắc mặt, biểu hiện ra vẻ rất sợ hãi."
Tâm ma đứng đó sững sờ nhìn Lâm Phàm. Nó nhìn ra đối phương đang đùa bỡn nó, biểu tình sợ hãi này không phải thứ nó mong muốn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Câm miệng.
Tâm ma quát."
Lâm Phàm nói:
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào đây, biểu hiện vừa mới rồi không đủ tốt sao. Ta quả thực là sợ mà, ngươi đừng đòi hỏi cao quá."
"A! Được rồi, được rồi
Tâm ma túm tóc tức giận nói
Cái tên khốn nạn ngươi, ta là tâm ma đó, vì sao ngươi không sợ ta, không bị ta ảnh hưởng."
Răng rắc!
Thân thể tâm ma hiện lên vết rạn, dường như sắp bị phân giải.
"Tâm ma, lần sau ngươi còn xuất hiện không? Ví dụ như thời điểm ta thành Thần ngươi có tiếp tục xuất hiện không. Nói thật, cảnh tâm ma ngươi sáng tạo ra lần hai rất tốt, lần sau lại tiếp tục được không
Lâm Phàm hỏi, hắn thực sự cảm thấy tâm ma này hợp ý với hắn."
"Khốn nạn!
Tâm ma rít gào một tiếng cuối cùng, hoàn toàn tiêu tan trong trời đất, nhưng còn một giọng nói truyền lại."
"Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh tâm ma yếu."
Lâm Phàm nghe vậy thì lắc đầu:
"Nói cái quái gì vậy chứ."
Không gian màu xám tro xung quanh bị nghiền nát.
Lúc mở mắt ra, xoáy nước trong trời đất đã vô cùng cuồng bạo, dùng bản thân hắn làm tâm tích lũy được sức mạnh vô cùng.
"A!"
Lâm Phàm cong người, hai tay nắm chặt, con ngươi chợt phóng to rít gào một tiếng, sức mạnh vô cùng từ trong cơ thể hắn bộc phát ra.
"Lâm Phàm ta, sẽ thành Bán Thần!"
Ầm ầm!!
Lấy Lâm Phàm làm tâm một cột sáng bùng phát sau đó không ngừng mở rộng bao phủ toàn bộ trời đất.
"Mạnh thật!"
Đám chiến lực cấp cao của La Sát tông đứng ở phương xa đồng loạt giơ tay lên, ngăn cản cơn trùng kích của sức mạnh này chỉ là vẫn không đỡ được mà phải lui về phía sau.
"Sao có thể mạnh như vậy chứ. Hắn quả thực đang đột phá nhưng số mệnh của tông ta hoàn toàn không thể giúp hắn đột phá Bán Thần. Rốt cuộc hắn làm như thế nào."
Dạ Ma bán thần kinh hãi. Khi các tông môn thành lập sẽ có một lượng số mệnh nhất định, ví dụ như Thánh Đường tông có mười vị Bán Thần đã xem như cực hạn.
Hơn nữa số mệnh có thể lôi kéo nên Thánh Đường tông vẫn luôn quấy rối các tông môn khác kỳ thực cũng là vì lôi kéo số mệnh tới tông môn mình, từ đó có thể giúp đỡ nhiều Bán Thần xuất hiện hơn.
Đương nhiên đây là cách nói được lưu truyền xuống từ thời xưa, cụ thế thì không thể nào kiểm chứng được. Chỉ là các tông môn lớn hiện tại đều coi chuyện đó là chuyện có thật.
Còn một vài tông môn nhỏ cho dù có tụ tập toàn bộ số mệnh tông môn cũng khó mà cho ra một vị Bán Thần.
Dựa theo tình huống các tông thì đa số là như vậy nhưng có một vài trường hợp không tiện nói ra.
Giống như Tượng Thần tông, đã từng có người muốn đột phá Bán Thần nhưng Tượng Thần tông khi đó nghèo tới đáng sợ, làm sao có loại số mệnh đó chứ. Cho nên nói, số mệnh là một thứ khó có thể đo lường và kiểm chứng.
"Thật là mạnh, ta đã vô địch rồi sao?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu