Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 226: BÀN GIAO NHƯ NÀY CÓ LÀM CÁC NGƯƠI HÀI LÒNG HAY KHÔNG?

Mấy trưởng lão của Viêm Hoa tông nhìn lại, không khỏi nhìn nhau và nở nụ cười, nói:
"Thần Tử, cái này là chân dung của người hay sao? Chỉ là một đám khói đen mà thôi. Không biết Thần tử muốn chúng ta nói như thế nào?"
Phục Đô Thánh không có mở miệng mà nam tử mặc áo bào màu vàng kia lại tiếp tục nói:
"Sau khi hắn biến thân, toàn bộ cơ thể đều có màu đen kịt. Chính là như vậy."
Tất cả trưởng lão nghe được lời này, mặc dù trong lòng đã biết là ai nhưng vẫn làm bộ không biết, nói:
"Viêm Hoa tông của chúng ta cũng không có đệ tử nào đen kịt như thế này. Xem ra là vị đệ tử này của quý tông nhận sai rồi."
"Không có khả năng."
Nam tử mặc áo bào màu vàng gầm thét. Tình cảnh ngày đó vẫn còn hiện rõ mồn một ở trong đầu của hắn. Cho dù là hiện tại, có đôi khi nhắm mắt lại, cảnh tượng đó cũng xuất hiện ở trong đầu hắn. Cả một đời hắn cũng sẽ không quên được diện mạo hung tàn kia, thủ đoạn huyết tinh kia.
Nếu như không phải là hắn tham sống sợ chết, e rằng cũng đã sớm chết ở trong tay tên ma quỷ kinh khủng kia.
Tất cả trưởng lão lắc đầu, nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Nếu như không có chân dung rõ ràng, vậy thì chúng ta cũng không có cách nào tìm kiếm. Xin Thần Tử trở về đi."
"Các ngươi đang làm gì đó? Lại có khách quý tới chơi sao?"
Lúc này, một thanh âm vang lên.
Lâm Phàm vừa mới kết thúc tu luyện, muốn đi Luyện Đan đường đổi tài phú ở trên người thành một chút đan dược. Vừa vặn đi ngang qua nơi này, lại phát hiện có nhiều người vây xem như vậy, hắn cũng hơi hiếu kỳ nên lên tiếng hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tu luyện mười ngày, điểm khổ tu đã là hơn 6 triệu, đã đủ để hắn đột phá tu vi. Nhưng mà nội tình vẫn chưa tích lũy đủ cho nên hắn chuẩn bị ra ngoài một chuyến đi kiếm điểm tích lũy.
Khi mà mấy vị trưởng lão ở đây nghe được thanh âm này, sắc mặt đột nhiên biến đổi tựa như là không ngờ người mà Nhật Chiếu tông tìm kiếm lại tự mình mò đến đây.
Khi nam tử mặc áo bào màu vàng nhìn thấy diện mạo của người vừa mới tới, hắn lập tức giơ ngón tay chỉ vào Lâm Phàm, gào thét: Website TruyenLau.com
"Chính là hắn. Sư huynh, chính là hắn..."
Lâm Phàm vừa đến hiện trường, mấy đệ tử ở chung quanh liền tránh ra, cung kính nói.
"Lâm sư huynh."
"Ừm."
Lâm Phàm gật đầu, phát hiện có một nam tử đang chỉ tay vào mình, nghi ngờ nói:
"Ngươi là ai?"
Nam tử mặc áo bào màu vàng giống như là nổi điên, trong miệng gào thét:
"Chính là hắn. Hắn chính là người giết chết các sư huynh tại vực sâu Vạn Quật. Chính là hắn, dù hắn hóa thành tro, ta cũng nhận ra được. Sư huynh nhanh bắt lấy hắn."
"Ngươi không nhớ sao? Ở trong vực sâu Vạn Quật, ngươi sát hại các sư huynh của ta một cách tàn nhẫn. Ngươi không ngờ đi, ngươi không ngờ là ta còn sống đi."
"Ha ha ha..."
Lâm Phàm ngơ ngẩn giống như là không hiểu chuyện gì cả, nhìn nam tử mặc áo bào màu vàng một lúc rồi nói:
"Ngươi đến cùng là ai? Ta giống như chưa có gặp ngươi bao giờ."
"Giảo biện, ngươi còn muốn giảo biện."
Nam tử mặc áo bào màu vàng gầm thét. Bởi vì quá mức kích động, hắn cũng bắt đầu quơ tay múa chân.
Mấy vị trưởng lão không ngờ là Lâm Phàm lại đột nhiên đi ra. Nhưng nhìn qua, Lâm Phàm giống như là không biết gì cả. Hắn cũng cảm thấy cách làm của Lâm Phàm rất hay, sau đó nói:
"Thần Tử, đệ tử của Nhật Chiếu tông các ngươi có chút gì đó không thích hợp đi. Chúng ta cũng không thể nghe lời nói từ một phía mà lung tung vu hãm đệ tử của tông ta như vậy được. Hơn nữa hắn còn là phong chủ của Vô Địch phong, một trong mười vị phong chủ của tông ta. Nếu như không có chứng cứ xác thực, ta nghĩ dù là tông chủ của Nhật Chiếu tông tự mình đến đây cũng không thể ăn nói lung tung như vậy đi."
Chỉ là, lúc này Lâm Phàm cau mày, mở miệng nói giống như là đang tự hỏi:
"Đúng là ta đã đi qua vực sâu Vạn Quật, cũng đánh chết không ít người. Nhưng ta đúng là không có ấn tượng gì với người như ngươi. Nếu như ngươi có thể nói cụ thể một chút, có lẽ ta sẽ nhớ ra."
"Ngươi còn giả vờ sao? La Chinh Nhất, La sư huynh của ta chính là bị ngươi lừa giết, ngươi hẳn là đã quên đi hay sao? Ngươi đừng tưởng rằng hiện giờ ngươi không biến thân thì ta sẽ không nhận ra, chính là ngươi."
Nam tử mặc áo bào màu vàng gầm thét lên.
Lâm Phàm nghe vậy nở một nụ cười tươi và nói:
"A, nhớ rồi, là La Chinh Nhất sao? Ngươi nói sớm môt chút có phải đỡ hơn không? Nếu là hắn thì ta vẫn nhớ kỹ được. Còn sâu kiến như ngươi, thật sự là qua 1 giây thì ta đã quên rồi."
"Nhớ kỹ, ta gọi Lâm Phàm, không phải toàn thân đen kịt. Về phần cái mà ngươi nói là biến thân đen kịt, ta nghĩ hẳn là đi như vậy..."
Sắc mặt của mấy vị trưởng lão ở chung quanh biến đổi tựa như là không ngờ Lâm Phàm sẽ thừa nhận.
Đột nhiên.
Lâm Phàm thi triển Cuồng Thân biến thành người khổng lồ cao ba mét. Thân thể to lớn hiện ra khiến cho tất cả mọi người đều bị chấn kinh.
Lạch cạch!
Bàn tay to lớn màu đen kịt đặt lên trên đầu của nam tử mặc áo bào màu vàng, Lâm Phàm nở một nụ cười tươi, nói:
"Ngươi nhìn kỹ xem, có phải là diện mạo này hay không?"
Con ngươi của nam tử mặc áo bào màu vàng đột nhiên co rút lại, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi tựa như là gặp được quỷ vậy. Đột nhiên hắn hét lên một tiếng.
"Chính là hắn. Chính là diện mạo này. Sư huynh, chính là hắn giết mấy người La sư huynh."
Phục Đô Thánh không ngờ sự tình lại có thể hoàn thành đơn giản như vậy. Sau đó hắn nở một nụ cười tươi, nói:
"Không ngờ sẽ dễ dàng phát hiện hung thủ sát hại mấy vị sư đệ của ta như vậy. Tốt rồi, ngươi cũng đã thừa nhận, như vậy ngươi cần cho mấy người đã chết kia một cái công đạo."
Lâm Phàm quay đầu, nói:
"Không phải phát hiện mà là chính ta thừa nhận, Lâm Phàm ta xưa nay sẽ không ẩn tàng ở trước mặt sâu kiến."
"Vực sâu Vạn Quật là hiểm địa, ở trong đó sinh tử do trời định. Ta giết chết mấy địch nhân có vấn đề gì hay sao? Hay là nói mấy đệ tử của Nhật Chiếu tông các ngươi đều là phế vật, chỉ biết đến đây khóc lóc kể lể. Nếu thật sự có bản lĩnh, các ngươi có thể tùy ý đến đây tìm ta báo thù."
"Minh sát, ám sát, sắc dụ, cái gì cũng được, tùy các ngươi lựa chọn."
"Bàn giao như này có làm các ngươi hài lòng hay không?"
Giờ khắc này, hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều không ngờ Lâm Phàm bá đạo, không kiêng nể gì như thế."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu