Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 332: ĐỘT PHÁ THÌ CỨ ĐỘT PHÁ, CÒN KHOE KHOANG CÁI GÌ

Ở phương xa, Khô Mộc trưởng lão gật đầu, nói:
– Không sai! Không sai! Công pháp tu luyện đều rất cao cấp, hơn nữa đều đạt đến cấp độ cực hạn.Xem ra sau khi Vân Tiêu đột phá đến Thiên Cương cảnh, thực lực sẽ cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn không thể coi thường.
Cát Luyện sững sờ, nói:
– Vân Tiêu vậy mà lại tu luyện Ngũ Khí Hóa Thiên Tự Tại Pháp.
Khô Mộc cười gật đầu, nói:
– Ừm, chính là môn công pháp này. Môn công pháp này là do Vân Tiêu đạt được từ trong bí cảnh. Hơn 200 năm trước, môn công pháp này thế nhưng mà đã vang danh thiên hạ vì là công pháp chủ tu của một vị Bán Thần.
Một bức đồ án đại biểu cho một môn công pháp.
Quyền pháp, đao pháp, chưởng pháp,… các loại công pháp cường hãn bạo phát ra, sau đó nổi bồng bềnh giữa không trung và không ngừng dung hợp.
Thiên Tu cũng đến xem lễ, ánh mắt như là nhìn thấu hết thảy, nói:
– Khô Mộc, ngươi đưa sinh mệnh nguyên lực mà ngọn núi kia của ngươi tích lũy trong mười năm cho Vân Tiêu. Thật đúng là đại thủ bút.
– Ha ha.
Khô Mộc cười, nói:
– Có là gì đâu? Vân Tiêu này là đệ tử có thiên phú cực cao, giờ lại có thêm sinh mệnh nguyên lực của ta, có thể làm cho Thiên Cương Chân Thân càng thêm vững chắc, đồng thời bù đắp thiếu hụt của bản thân. Trước kia, không phải là ta không muốn cho ngươi, mà là muốn giữ lại cho Vân Tiêu.
Thiên Tu vuốt râu dài, nói:
– Ừm. Thật là không tệ! So với khi ngươi đột phá Thiên Cương cảnh, Vân Tiêu còn viên mãn hơn. Đợi thêm một khoảng thời gian nữa, muốn tu luyện đến cảnh giới siêu việt ngươi đúng là không có bất cứ vấn đề gì. Chẳng qua nếu như có thể lại cô đọng thêm mười hay hai mươi năm nữa, mới đột phá Thiên Cương cảnh, nói không chừng cũng chỉ chênh lệch một chút so với ta trước kia.
Khô Mộc quay đầu nhìn về phía Thiên Tu, từ tốn nói:
– Có thể so sánh với ngươi sao? Năm đó ngươi thế nhưng mà kém chút nữa là khiến cho Viêm Hoa tông diệt môn rồi.
Thiên Tu cười cười, không nói thêm gì nữa.
Mà lúc này, không gian vang lên một tiếng quát lớn.
– Thiên Cương Chân Thân. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Ngưng!
Một cột sáng từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng đánh vào trên đỉnh núi của Vân Tiêu phong. Vân Tiêu bị cột sáng này bao phủ mà sau lưng của hắn đột nhiên có một hư ảnh xuất hiện. Hư ảnh này mặc trường bào màu trắng, tay cầm quạt giấy. Lấy Vân Tiêu làm trung tâm khuếch tán ra, thiên địa chi lực mênh mông, hình thành một vòng xoáy khổng lồ.
Thiên Cương chi lực bên trong phạm vi của Viêm Hoa tông nhanh chóng bị rút lấy sạch sẽ, rót vào trong hư ảnh kia.
Mà được Thiên Cương chi lực bổ sung, hư ảnh kia không ngừng ngưng tụ thành thực chất. Khí tức cũng càng ngày càng mạnh. Ánh sáng màu trắng như là tấm lụa bao phủ bốn phương tám hướng. TruyenLau
Trong chốc lát.
Cơn gió mạnh cường đại đột nhiên khuếch tán ra đến. Gió mạnh đến mức làm cho một số đệ tử có cảm giác đứng không vững.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Mà cơn gió mạnh này giống như là vòi rồng vậy, không ngừng lớn mạnh, khuếch tán về phía các ngọn núi ở xung quanh.
Một số đệ tử nội môn nhất phẩm nhìn thấy cảnh này, không khỏi sợ hãi thán phục.
– Đột phá đến Thiên Cương cảnh vậy mà tạo thành uy thế cường đại như thế, nội tình của Vân Tiêu sư huynh chỉ sợ đã được tích lũy đến trình độ viên mãn rồi. Còn cả Thiên Cương Chân Thân kia nữa, hấp thu nhiều Thiên Cương chi lực như thế, lại còn có vẻ chưa bão hòa, không biết sẽ cường đại đến mức nào.
Phương xa, khu vực ảnh hưởng của gió lốc cương khí kia còn đang không ngừng mở rộng. Khi nó chạm đến mấy ngọn núi, bên trên những ngọn núi kia đột nhiên xuất hiện một màn sáng bao phủ lại. Đây chính là hộ sơn đại trận, bảo hộ ngọn núi tránh khỏi sự phá hủy của gió lốc.
– Không sai, khí thế kia rất không tệ. Nhìn cảnh tượng này, sau khi Vân Tiêu trở thành cường giả Thiên Cương cảnh, thực lực sẽ rất cường đại, e rằng có thể tương đương với một số cường giả Thiên Cương cảnh tầng hai phổ thông.
Khô Mộc trưởng lão gật đầu cười nói, cảm thấy rất hài lòng, Vân Tiêu tạo thành uy thế như vậy không hề khiến cho ông cảm thấy phẫn nộ, ngược lại nụ cười trên khuôn mặt càng lúc càng tươi.
Cát Luyện mỉm cười, nói:
– Thiên Tu, Vô Địch phong kia chính là ngọn núi của đồ nhi bảo bối của ngươi đó. Ngươi không đi hỗ trợ hắn ngăn trở gió lốc cương khí này sao? Nếu như cứ để như thế này, sợ rằng Vô Địch phong sẽ hư hao đó.
Những trưởng lão còn lại đều biết chuyện xảy ra ở Vô Địch phong lúc trước.
Lâm Phàm không hề cho Vân Tiêu mặt mũi mà vẫn trừng phạt Vương Thánh Khang, dẫn đến hắn bị mất mặt ở trước mặt đông đảo đệ tử.
Hiện tại Vân Tiêu đã đột phá Thiên Cương cảnh cho nên hắn muốn tìm lại thể diện. Nhưng hắn cũng không ra tay, mà lấy khí thế đột phá tạo thành áp lực cho đối phương, muốn cho đối phương minh bạch chênh lệch giữa Thiên Cương cảnh cùng Địa Cương cảnh đến cùng là như thế nào, đồng thời cũng hy vọng có thể gây dựng lại uy vọng của mình tại tông môn.
Vân Tiêu phong.
Vân Tiêu cảm nhận được sức mạnh bàng bạc trong cơ thể, kém chút nữa là lớn tiếng bật cười, nhưng hắn lại cố gắng nhịn xuống sự hưng phấn ở trong lòng, không ngừng hấp thu Thiên Cương chi lực. Hắn cảm giác được bản thân có thể câu thông rồi hình thành liên kết cùng thiên địa.
Khi đối đầu với địch nhân dưới Thiên Cương cảnh, hắn chỉ cần mượn dùng thiên địa chi lực là có thể cách không trấn áp.
Chuyện này tạo thành khác biệt to lớn khi vẫn còn là Địa Cương cảnh.
Hoặc là nói chênh lệch một trời một vực cũng không đủ.
Hiện tại, cho dù cùng chiến đấu với mười người, trăm người tương đương với mình lúc trước thì mình cũng đều có thể trong nháy mắt dùng thiên địa chi lực nghiền ép, trấn áp, hoàn toàn không có bất kỳ cái khả năng gì so sánh.
Mà đây còn là thực lực khi hắn chưa củng cố cảnh giới.
Hắn mặc cho gió lốc bằng cương khí đánh tới, chính là muốn để vị phong chủ của Vô Địch phong kia biết rõ sau khi mình đột phá Thiên Cương cảnh là cường đại đến mức nào.
– Lâm Phàm, trước kia ngươi cùng ta là ngang hàng nhưng mà hiện tại, ta đã là Thiên Nhân ở trên trời. Ở trong mắt ta, ngươi hiện tại cũng chỉ là phàm nhân mà thôi, trấn áp ngươi cũng là một việc dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà sau khi đột phá Thiên Cương cảnh, hắn cũng đã không có tâm tình chiến đấu cùng Địa Cương cảnh, cảm giác con đường sau này của hắn chính là Thiên Lộ.
Giờ khắc này, tâm thái của Vân Tiêu đã thăng hoa, rõ ràng đã có sự khác biệt cực lớn với trước kia.
Toàn thân run lên, một sức mạnh càng thêm cường đại bạo phát ra.
Mấy người Vương Thánh Khang quỳ một chân trên đất, cực kỳ hưng phấn.
Vân sư huynh rốt cục đã đột phá đến Thiên Cương cảnh.
Vô Địch phong.
Các đệ tử nhìn thấy cơn gió lốc to lớn từ phương xa, không ngừng cuốn tới, lập tức hốt hoảng.
– Không tốt! Cơn gió lốc kia đánh tới.
Mà lúc các đệ tử đều đang hoảng hốt.
Một thanh âm từ trong mật thất truyền ra.
– Vân Tiêu, ngươi đột phá thì cứ đột phá, khoe khoang ở trước mặt ta làm gì? Có phải là muốn bị đánh hay không?
Vừa dứt lời.
Từ trên Vô Địch phong, một khí tức kinh khủng bạo phát ra."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu