Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 58: KIM THÂN ĐỘT PHÁ

Mặt trời ló rạng, chân trời dần hửng sáng.
Lâm Phàm lảo đảo như sắp tẩu hỏa nhập ma, hai mắt vằn vện tơ máu trừng lớn như chực chờ phun ra lửa.
"Mày rốt cuộc có chịu thành công hay không hả!"
Hắn bức bối đến mức muốn sụp đổ. Thực nghiệm ròng rã cả một đêm, số lần tự sát nhiều không đếm xuể. Nhưng ông trời cũng đừng có bắt nạt người ta quá đáng như vậy chứ, ít nhất cũng phải cho lão tử thành công một lần!
Một lần cuối cùng, nếu không xong, lão tử đi chết tiếp!
Đột nhiên!
Ngay khi Lâm Phàm sắp rơi vào trạng thái cuồng bạo, một biến hóa khó tin chợt hiện ra.
Phần không gian còn trống trong "Bí kíp sáng tạo công pháp Nhân Giai" bỗng nhiên lóe lên một hàng chữ:
Kim Thân Tôi Thể Quyết: Cường hóa nhục thân, Kim Cương Bất Hoại, điểm khổ tu +3.
Phẩm giai: Thượng phẩm Nhân Giai.
"Tuyệt diệu!"
Vừa đọc xong dòng giới thiệu, cả người Lâm Phàm lâng lâng như muốn bay lên chín tầng mây. Quá xá đã, không còn gì để chê, đúng là ngon lành cành đào!
Tu luyện một giây vớt được 3 điểm khổ tu.
Tính ra một phút được 180 điểm, một giờ thu về 10.800 điểm. Quỹ thời gian cần để thăng cấp tu vi đã được rút ngắn đi một khoản khổng lồ.
Rất tốt.
Lâm Phàm cảm thấy vô cùng mỹ mãn. Vất vả lâu như vậy, cuối cùng cũng nặn ra được một môn công pháp Thượng phẩm Nhân Giai, dù thế nào hắn cũng thấy thỏa mãn tận tâm can.
Ở trong tông môn, đệ tử Tôi Thể cảnh đa phần đều luyện "Tôi Thể Quyết" cơ bản, tốc độ tu hành chậm hơn hắn không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, sức mạnh thân thể của hắn đang không ngừng bạo tăng, lại thêm cái đặc tính "Kim Cương Bất Hoại", chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nhiệt huyết sục sôi.
...
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tại khu sạp hàng của Hoàng Phú Quý.
Tên đệ tử sai vặt vừa thấy sư huynh nhà mình đang lúi húi dọn dẹp, liền hấp tấp chạy tới, khuôn mặt nịnh nọt khúm núm:
"Sư huynh, cứ để đó cho đệ lo! Lần này đệ ra mã, đảm bảo tống khứ được đống sắt vụn này đi với giá hời."
Nhìn đống sắt vụn chất cao như núi, ngay cả tên sai vặt cũng thấy gai mắt. Nhưng ngặt nỗi, gần như toàn bộ gia sản của Hoàng sư huynh đều nướng hết vào bãi rác này, nếu vứt đi thì quả thực xót xa đến ứa máu. Website TruyenLau.com
Thân là sai vặt trung thành, hắn đương nhiên phải giúp sư huynh san sẻ sầu lo:
"Sư huynh cứ tin đệ! Đệ đã dò la kỹ càng rồi, mấy đệ tử bên Luyện Khí đường hiện đang khát sắt vụn, đem bán cho bọn họ chắc chắn sẽ chém được giá cao."
Hoàng Phú Quý trừng mắt quát mắng:
"Bớt ăn nói hàm hồ! Nhanh chóng sắp xếp xe đẩy, theo ta sang chỗ Lâm sư đệ."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tên sai vặt vốn có con mắt sắc bén, năng lực nhìn mặt đoán ý thuộc hàng thượng thừa. Thấy bộ dạng hùng hổ của Hoàng sư huynh, hắn lập tức nảy số: Nhất định là đi tìm tên kia gây phiền phức, dùng vũ lực chèn ép bắt đối phương phải nuốt trọn đống sắt vụn này!
Hay! Thật là cao kiến!
...
Dọc đường đi.
Không ít đệ tử nhận ra Hoàng Phú Quý, bắt đầu chỉ trỏ, xì xầm bàn tán.
"Nhìn kìa, Hoàng sư huynh sắp phất lên rồi. Nghe nói thị trường sắt vụn đang đội giá ngất ngưởng, tăng lên tận ba đồng một cân cơ đấy!"
"Khổ nỗi giờ ta lại không có sắt vụn, đào đâu ra hàng mà bán."
"Đồ ngốc! Ngươi thấy đấy, Hoàng sư huynh gom đủ hàng rồi nên tạm thời dừng thu mua. Nhưng tương lai giá chắc chắn còn leo thang, cứ trữ sẵn một ít, đợi lên đỉnh thì xả hàng kiếm lời."
Một tên đệ tử ra vẻ thạo tin, tận tình phân tích thị trường cho đám đồng môn nghe.
Hoàng Phú Quý chẳng mảy may để tâm đến những lời xì xào xung quanh. Trong đầu hắn lúc này chỉ tồn tại một ý niệm duy nhất: Đem toàn bộ số sắt vụn này biếu không cho Lâm sư đệ.
Nhớ lại trước kia, chỉ vì mấy xích mích cỏn con mà đôi bên sinh ra oán hận.
Nhưng trải qua chuyến vào sinh ra tử lần này, thái độ của hắn với Lâm sư đệ đã quay ngoắt 180 độ, trong lòng chỉ còn đọng lại sự kính trọng và biết ơn sâu sắc.
Đặc biệt là khoảnh khắc Lâm sư đệ hiên ngang lấy thân mình đỡ hộ hắn một kiếm, cảnh tượng ấy đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Bất kể đêm hay ngày, mỗi khi nhắm mắt lại, đoạn ký ức đó lại ùa về khiến khóe mắt hắn bất giác cay cay.
...
Bên trong phòng.
Lâm Phàm thu công thư giãn, cảm thấy vô cùng ưng ý với thành quả đạt được. Công sức bỏ ra không hề uổng phí, mỗi lần tu luyện hắn đều cẩn thận ghi chép lại lộ tuyến kinh mạch, không ngừng thử nghiệm.
Hiện tại công pháp đã đẩy lên mức Thượng phẩm Nhân Giai, nếu muốn vươn tới cảnh giới cao hơn, chỉ còn cách chờ đợi rút được bí kíp sáng tạo công pháp Huyền Giai.
"Lâm sư đệ."
Giọng gọi từ bên ngoài vọng vào.
Lâm Phàm đẩy cửa bước ra. Vừa thấy Hoàng Phú Quý đẩy theo một cỗ xe nhỏ lóc cóc tiến tới, trong lòng hắn dâng lên chút nghi hoặc, không biết vị sư huynh này lại giở trò gì đây.
Chẳng lẽ thấy quan hệ đôi bên vừa thân thiết lên một chút, hắn liền đẩy đống sắt vụn này tới ép mình mua lại?
Nếu đúng là vậy thì phải đề cao cảnh giác! Nhất định phải giở chút thủ đoạn lừa gạt, lão tử tuyệt đối không để mình chịu thiệt.
"Hoàng sư huynh, có chuyện gì vậy?"
Lâm Phàm ngáp dài, giọng uể oải. Hắn vừa mới trải qua một đêm tu luyện hành xác, quên luôn cả việc tự sát để hồi phục tinh thần, nên trông vô cùng mệt mỏi.
Tên sai vặt đứng cạnh Hoàng Phú Quý lập tức nhảy xổ ra, mặt hằm hằm phẫn nộ:
"Hai chữ Hoàng sư huynh là để cho hạng như ngươi gọi trống không vậy sao?"
Bốp!
Tên sai vặt vừa há mồm định ra oai, chợt thấy đất trời đảo lộn. Cả cơ thể hắn bay vèo đi như một chiếc lá rụng, ngã nhào sang một góc.
Hoàng Phú Quý vội vàng bước lên, nắm chặt lấy tay Lâm Phàm, ánh mắt áy náy khôn cùng:
"Lâm sư đệ, trước kia huynh đệ ta có nhiều hiềm khích. Sư huynh ngàn vạn lần mong đệ rộng lượng bỏ qua."
Nói đoạn, hắn chỉ tay về phía đống sắt vụn trên xe:
"Chỗ sắt vụn này là chút tâm ý sư huynh muốn tặng đệ. Mong đệ đừng chê mà nhận lấy."
"Sư huynh, huynh làm vậy là cớ làm sao? Chuyện cũ đệ có để bụng đâu."
Lâm Phàm ngẩn tò te, vội vàng hoàn hồn lại. Ban nãy còn bị dọa cho giật mình, tưởng đối phương đến ép mua hàng, ai dè lại mang phúc lợi dâng tận miệng.
Nhưng Lâm Phàm ta là loại người bạ đâu nhận đó sao?
Đương nhiên là phải rồi!
Tuy nhiên, lời khách sáo thì vẫn phải buông vài câu. Đó là nét đẹp truyền thống của người Hoa Hạ từ kiếp trước mà!
"Ây dà, sư huynh à! Đồ quý giá thế này đệ sao dám nhận không? Chắc chắn phải sòng phẳng tiền bạc. Dù sao đống này cũng là mồ hôi nước mắt, là vàng thật bạc trắng sư huynh bỏ ra mua về mà."
Lâm Phàm xoa tay, tỏ vẻ ái ngại vô cùng.
Nghe những lời ruột gan ấy, Hoàng Phú Quý cảm động đến mức nước mắt đầm đìa. Đường đường là nam tử hán mà suýt khóc òa lên.
Hắn không ngờ sư đệ lại biết suy nghĩ cho mình đến vậy. Tiền tài dẫu quan trọng, nhưng sao sánh bằng tình nghĩa của Lâm sư đệ? Lời từ chối khéo léo này càng khiến hắn không thể thu tay về.
"Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của sư đệ!"
Hoàng Phú Quý vỗ mạnh lên mu bàn tay Lâm Phàm, ánh mắt rực sáng sự chân thành.
"Hả?"
Lâm Phàm trợn tròn mắt, mồm há hốc.
Sai rồi! Kịch bản này đi chệch đường ray rồi!
Hoàng sư huynh, sao huynh đồng ý lẹ thế? Đáng lý ra huynh phải gân cổ lên cãi:
"Không cần, không cần! Đều là đồ sư huynh biếu đệ mà!", chứ sao lại gật đầu cái rụp thế kia?
Phim truyền hình kiếp trước đâu có diễn kiểu này!
Người ở thế giới này sống thẳng ruột ngựa quá rồi đấy, chả biết hai chữ "khách sáo" viết như nào cả. Sao mà khó giao tiếp thế không biết!
Nhưng lời đã lỡ phóng ra, rút lại thì còn ra thể thống gì nữa, cái mặt mo này biết giấu vào đâu.
"Được rồi, nếu sư huynh đã nói vậy, đệ xin nhận. Thú thật đệ cũng đang cần dùng gấp. Có điều... khoản tiền này chắc phải xin khất sư huynh một thời gian, đợi thư thả đệ sẽ hai tay dâng trả sòng phẳng."
Đằng nào mặt cũng dày sẵn rồi, nói mấy câu này Lâm Phàm chẳng thấy ngượng miệng chút nào.
Hoàng Phú Quý vốn cũng muốn gỡ gạc lại chút vốn liếng, nay thấy sư đệ tự nguyện mở lời, hắn thở phào nhẹ nhõm đáp ứng ngay:
"Được! Không thành vấn đề. Chỉ cần sư đệ không chê bai huynh lề mề là được."
Lâm Phàm tiến tới vỗ vai Hoàng Phú Quý bôm bốp:
"Đâu có, đâu có! Đệ phải cảm tạ sư huynh đã tin tưởng mới đúng. Huynh cứ kê cao gối mà ngủ, qua một thời gian nữa, đệ nhất định trả đủ cả vốn lẫn lời!"
"Được!"
Hoàng Phú Quý gật đầu chắc nịch, trong lòng ngập tràn niềm tin vào người sư đệ này.
Nhưng cái "một thời gian nữa" cụ thể là bao lâu thì trời mới biết!
Rốt cuộc mốc thời gian đó là lúc nào?
Mặc kệ, trước mắt hắn thực sự cần đống sắt vụn này để chế tạo thêm lựu đạn. Hằng hà sa số yêu thú ngoài kia đang vẫy gọi. Có đống hỏa lực này trong tay, điểm tích lũy đừng hòng chạy thoát."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu