Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 612: TÔNG TA HÁ CÓ THỂ KHÔNG CÓ ĐẠO ĐÃI KHÁCH

"Không được. Ta không chấp nhận. Đường đường là cường giả Bán Thần cảnh, vậy mà chưa đánh đã nhận thua, ngươi có xấu hổ hay không? Ngươi phải nhớ ngươi không phải là đại biểu cho một mình ngươi mà là tất cả Bán Thần."
Bàn tay của Lâm Phàm đập vào vai của Chế Tài Bán Thần rồi hắn nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Lâm phong chủ, người thật dễ nói chuyện. Nhưng lần này, Thánh Đường tông ta đến đây cũng không phải là để hưng sư vấn tội mà chỉ là hỏi thăm chuyện về hiểm địa của tông ta."
Chế Tài Quân Chủ không dám cuồng vọng. Chuyện đã phát triển đến mức độ này đủ để hắn nhìn ra đầu óc của tiểu tử ở trước mắt này chỉ sợ là cũng không tốt lắm.
Nếu là người bình thường thì dù có thực lực thế này, cũng không dám muốn làm gì thì làm.
Lại càng không cần phải nói, bốn người bọn họ là Quân Chủ của Thánh Đường tông.
Bây giờ, Thánh Đường tông chính là tông môn cường đại nhất trên thế gian, lực ảnh hưởng siêu phàm. Chỉ cần bọn họ ra lệnh thì cũng không biết sẽ có bao nhiêu tông môn đi theo làm tùy tùng. Chẳng lẽ kẻ này không có nghĩ đến hay sao?
Đương nhiên, hắn khẳng định không ngờ tới trên đời có những tên điên chỉ biết tu luyện, vĩnh viễn sẽ không cân nhắc quá nhiều chuyện. Những kẻ đó khi chiến đấu sẽ quên hết mọi thứ.
Nhưng hắn là ai cơ chứ? Hắn là Bán Thần, còn là Quân Chủ của Thánh Đường tông, là người quyền cao chức trọng.
Cho nên không thể chết, chỉ có thể nhận thua.
"Ngươi muốn nhận thua sao? Đừng có mà mơ! Các ngươi thử nhìn quanh xem non sông tươi đẹp này đã bị các ngươi phá hư thành dạng này? Các ngươi nói xem, các ngươi muốn bàn giao như thế nào."
Lâm Phàm nổi giận, chỉ vào mặt đất bị thủng trăm ngàn lỗ bởi trận chiến của bọn họ. Do quá kích động cho nên vừa nói hắn vừa phun nước bọt lên đầy mặt Chế Tài Quân Chủ.
Nhưng Chế Tài Quân Chủ còn không dám lau, mà là quay đầu, nhìn tình huống chung quanh.
Hắn rất muốn lớn tiếng nói cho Lâm Phàm, rõ ràng đây đều là do ngươi làm, có quan hệ gì với chúng ta đâu.
Nhưng mà, hắn không dám.
Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, chính nghĩa là bên chiến thắng mà người thất bại chính là tà ác. Website TruyenLau.com
"Lâm phong chủ cứ tính đi, tông ta sẽ bồi thường."
Chế Tài Quân Chủ cảm thấy bị sỉ nhục. nhưng bây giờ chuyện quan trọng hơn chính là nhất định phải ổn định tên điên này đã.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lúc trước, hắn đã nhìn ra, nếu như Hỗn Loạn không nói sống thì thật sự sẽ bị Lâm Phàm đánh chết.
"Các ngươi muốn bồi thường hay sao? Các ngươi lấy cái gì ra để bồi thường. Lãnh thổ của tông ta là tấc đất tấc vàng, ngươi lấy cái gì bồi thường."
Cánh tay đang đặt trên vai của Chế Tài Quân Chủ càng ngày càng bóp chặt.
Cảm nhận được chuyện này, Chế Tài Quân Chủ vội vàng mở miệng. Chỉ là còn chưa nói được câu nào thì bụng đã bị dính một quyền của Lâm Phàm.
"Đừng nói chuyện! Ngươi cứ để ta phóng thích lửa giận trong nội tâm của ta đã."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ầm! Ầm!
Quyền ảnh vô tung. Trong hai con ngươi của Lâm Phàm lấp lóe vẻ điên cuồng. Từng quyền từng quyền không ngừng đánh vào bụng của Chế Tài Quân Chủ, uy lực của mỗi một quyền đều khiến cho Chế Tài Quân Chủ đau đến khó có thể chịu đựng.
Chế Tài Quân Chủ cong người, há miệng, máu tươi ngưng tụ ở chỗ cổ họng, tùy thời đều có thể phun ra.
"Còn một đòn cuối cùng."
Lâm Phàm ném Chế Tài Quân Chủ lên cao, sau đó tung quyền đánh hắn bay xuống mặt đất.
Quyền kình xuyên qua cơ thể của Chế Tài Quân Chủ đục một lỗ thủng to trên mặt đất.
"Ngươi nhìn đi, ngươi lại hủy lãnh thổ quý giá của tông ta nữa rồi."
Lâm Phàm cúi đầu, tức giận nói. Nhìn thấy mặt đất bị đục thủng, nội tâm của hắn cảm thấy đau đớn, khổ sở không nói được thành lời.
Chế Tài Quân Chủ vốn định nuốt xuống búng máu này. Thế nhưng mà nghe Lâm Phàm nói những lời này, hắn cũng chịu không nổi nữa mà ngẩng đầu, phun máu.
Một búng máu này bị hắn phun lên cao đến vài chục trượng, như là suối phun vậy. Khi lên đến đỉnh, máu tươi nổ tung như là đóa hoa chào cảm ơn và tạo thành nửa hình vòng cung rồi rơi xuống.
Lôi Đình Quân Chủ ngồi ở chỗ đó, ánh mắt đờ đẫn, giơ ngón tay lên chỉ thẳng Lâm Phàm, vẻ mặt không dám tin.
"Tên điên, tên điên ..."
Lâm Phàm lại tiếp tục nhấc Chế Tài Quân Chủ lên rồi ném về phía lão sư.
"Lão sư, lại thêm một chiến lợi phẩm nữa, ngài hãy giúp đồ nhi giữ gìn cẩn thận."
Thiên Tu nhìn Chế Tài, thở dài lắc đầu, nói:
"Chế Tài lão đệ, tội gì mà phải khổ như thế chứ."
Chế Tài Quân Chủ nghiêng đầu, trong ánh mắt vô thần lộ ra một tia tuyệt vọng. Đây là một lần hành động bi thảm nhất của hắn, hơn nữa còn là đả kích lớn nhất sau khi đã trở thành Bán Thần.
"Hô!"
Lúc này, Lâm Phàm nhẹ nhàng thở ra.
"Tốt, Lôi Đình Quân Chủ, trong bốn vị Quân Chủ của Thánh Đường tông thì chỉ còn lại có một người là ngươi mà thôi. Ngươi còn có lời gì muốn nói hay không?"
Lôi Đình Quân Chủ nuốt nước miếng, trên trán có mồ hôi rơi xuống. Sau đó, hắn hóa thành một tia chớp, xuất hiện ở trước mặt Thiên Tu.
"Thiên Tu, lần này chúng ta nhận thua, ta nhận thua."
"Hazz. Lôi Đình lão đệ, ngươi sao phải khổ vậy chứ?"
Thiên Tu bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
"Đồ nhi, ngươi đừng đánh hắn nữa, thương thế của hắn cũng rất nặng rồi."
"Lão sư, đồ nhi làm sao lại đánh người? Kính lão đắc thọ là truyền thống tốt đẹp của Viêm Hoa tông ta mà, chúng ta nhất định phải phát dương quang đại mới đúng."
Lâm Phàm cười nói.
Thiên Tu gật đầu.
"Ừ. Đúng là như thế. Xem ra là vi sư nói sai. Đồ nhi, ngươi có thể có tư tưởng giác ngộ bực này khiến cho vi sư vô cùng vui mừng."
Phụt!
Hỗn Loạn Bán Thần một tay chống đất, phun ra một búng máu tươi, nhuộm đỏ mặt đất. Hắn có loại cảm giác không nói được thành lời, thậm chí có xúc động muốn giết chết một già một trẻ này.
Nhưng hắn nhịn được, việc nhỏ không nhẫn thì kế lớn sẽ bị hỏng, nằm gai nếm mật cũng không phải là một loại tu hành hay sao?
Hai tên gia hỏa không biết xấu hổ.
"Đồ nhi, việc này phải chăng đã giải quyết xong rồi?"
Thiên Tu hỏi.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
"Chuyện hôm nay còn không có xong. Dạ Ma Bán Thần của La Sát tông đã nói đồ nhi giết Thẩm Phán gì gì đó của La Sát tông h."
"Đồ nhi cả đời làm việc quang minh lỗi lạc, dám làm dám chịu, sao có thể nhẫn nhịn chịu đựng người khác bôi nhọ thanh danh của ta. Bởi vậy, nếu không giải quyết dứt điểm việc này, trong nội tâm đồ nhi sẽ cảm thấy bất an."
"Hazz. Đồ nhi, vi sư có thể lý giải tâm tình của ngươi lúc này, bởi vì vi sư cũng là người như vậy, không thể chịu được khi bị người khác đổ oan, cho dù là trời sập xuống, cũng muốn làm rõ ràng mọi chuyện."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu