Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 13: TỰ SÁNG CÔNG PHÁP

Chứng kiến sự ngang tàng của sư đệ, Lã Khải Minh hoàn toàn bái phục. Đấng nam nhi đội trời đạp đất, ắt phải như thế này!
"Sư đệ, thật sự không sao chứ?" Lã Khải Minh sốt sắng hỏi.
Vừa nãy hăng máu là thế, nhưng trải qua tử chiến, hắn sợ sư đệ cố đấm ăn xôi sẽ làm nội thương thêm trầm trọng.
Lâm Phàm chém đinh chặt sắt đáp một câu:
"Không sao!"
Chẳng cần nhìn cũng biết là có sao, hơi thở của hắn đã mỏng tang như tờ giấy rồi.
Nhưng nghĩ tới việc chuồn êm bất thành, lòng hắn nghẹn lại. Bỏ trốn thôi mà, cớ sao ông trời không nhắm mắt làm ngơ cho một bận?
Vận số đen như mõm chó, đi đường luồn cũng đụng quỷ. Ừ thì đụng quỷ, kế hoạch lủi cũng tính xong xuôi, đùng một cái viện binh kéo đến. Đây rõ ràng là ép người vào chỗ chết!
Phụt!
Lại một ngụm máu bọt trào ra, rốt cuộc thương thế của hắn tồi tệ tới mức nào rồi?
"Không xong, xỉu, xỉu đây..."
Lâm Phàm ỉ ôi một tiếng, trời đất quay cuồng, ngã lăn quay ra bất tỉnh nhân sự.
Thấy thế, Lã Khải Minh vội vàng xốc hắn lên:
"Đi! Rút nhanh!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Âm Tiểu Thiên sải bước tới, nhét một viên đan dược vào miệng hắn:
"Cho Lâm sư đệ ngậm thuốc này, lót dạ cầm cự trước!"

Chẳng rõ hôn mê bao lâu, lúc Lâm Phàm mở mắt ra, sắc trời bên ngoài đã đen kịt, e chừng đã sang canh.
Lúc này, Lã Khải Minh đang gà gật bên mép giường chợt bừng tỉnh. Thấy sư đệ mở mắt, hắn mừng rỡ reo lên:
TruyenLau "Sư đệ, đệ thấy trong người thế nào rồi?"
Bật thốt ra câu đó, chính Lã Khải Minh cũng thấy hơi thừa.
Còn Lâm Phàm, hắn biết miêu tả cảm giác của mình lúc này ra sao đây? Đứt bóng cảm giác đau đớn rồi thì làm gì có từ vựng để diễn đạt? Nhưng chạm phải ánh mắt rực lửa âu lo của Lã sư huynh, Lâm Phàm tỏ vẻ điềm nhiên:
TruyenLau.com "Vẫn ổn, thư thái lắm."
Lã Khải Minh thở phào nhẹ nhõm:
"Thế thì tốt. Sư đệ nào biết thương thế của đệ kinh hoàng nhường nào. Đại phu bắt mạch xong thảy đều lắc đầu, bảo đệ còn thở đã là kỳ tích. Phải nhờ Lục sư huynh mang Thánh Đan trị thương tới ép đệ uống, mới giữ lại được cái mạng nhỏ này."
"Hóa ra là vậy."
Lâm Phàm gật gù. Kể cũng rợn gáy, lỡ hắn mà lăn đùng ra chết tươi ngay trước mặt bọn họ, mười giây sau lại lò dò bò dậy, thì giải thích thế quái nào được? Bất quá, không ngờ Lục sư huynh lại rộng rãi ban cho Thánh Đan chữa thương, nghe cái tên là biết hàng cực phẩm.
"Sư huynh, dạ khuya rồi, chỗ ta cũng êm xuôi, huynh về nghỉ đi." Lâm Phàm đuổi khéo.
"Sư đệ, ta không sao."
Lã Khải Minh nhất quyết bám trụ, bộ dáng tỏ rõ vẻ chưa an tâm.
Nhưng Lâm Phàm thì ngứa mắt vô cùng. Một lát nữa hắn còn phải tự cắt cổ mình, tên này cứ trồng cây si ở đây thì hắn tự sát kiểu gì?
Dù cái Thánh Đan kia có xịn xò đến mấy cũng đâu thể dọn sạch vết thương trong chớp mắt. Ngay lúc này, cả thân hình hắn rệu rã, khí huyết ứ trệ, sức lực tuột dốc không phanh.
"Sư huynh mau về chợp mắt đi. Tình hình chiến sự đang căng, ta tự lo được. Huynh cứ an tâm." Lâm Phàm nhai đi nhai lại.
Hết cách, Lã Khải Minh đành gật đầu, lê bước ra cửa:
"Sư đệ nghỉ ngơi đi, có biến cứ hú ta một tiếng."
Đợi tiếng bước chân khuất hẳn, Lâm Phàm lồm cồm bò dậy. Vừa nhúc nhích, cỗ thân xác cứng đơ đã lên tiếng biểu tình. Quả nhiên phải đập đi xây lại mới dùng tiếp được.
Lại nhìn lên bàn, thanh Cửu Hoàn Đại Đao thế quái nào cũng được vác về theo, hắn cạn lời nhếch mép. Bốc bừa một món binh khí trên đường mà cũng bị người ta dán mác đồ gia bảo của mình.
Thôi thì chẳng buồn nghĩ ngợi, hắn vớ lấy thanh đao, nghiến răng quẹt ngang cổ một đường lạnh toát.
Lâm Phàm thấy dạo này mình cục súc quá đáng, hở tí là lấy mạng tự chùi. Thói này mà lộ ra ngoài, thiên hạ xì xào hắn thành cái dạng rồ dại gì đây?
Xuống đao. Tắc thở. Biến thành thi thể.
Điểm khổ tu +10.
Mười giây sau.
Lâm Phàm bừng tỉnh, mặt mày hớn hở. Khí huyết lưu thông mượt mà, thương tích tan biến như sương mai. Nhanh chóng, hắn lôi bảng hệ thống ra soi xem gom được bao nhiêu điểm tích lũy rồi.
Danh tính: Lâm Phàm.
Tu vi: Tôi Thể tầng 5.
Điểm khổ tu: 10510.
Điểm tích lũy: 1100.
Thiên phú: Thân thể bất tử.
Rút thưởng: Thanh Đồng (100), Bạch Ngân (300), còn lại chưa được mở.
"Ngon ngẻ! Vét được ngần này điểm, đủ vốn đi quay sổ xố rồi."
Nếu không vì hai lần trước trúng quả đậm, đánh chết hắn cũng ứ tin ba cái trò đỏ đen này. Bạo Vũ Lê Hoa Châm của Đường Môn, rồi cả lựu đạn nữa. Mấy món đó vứt vào thế giới này nghe lố lăng hết sức, nhưng uy lực thì cấm cãi.
Cứ ném một trái lựu đạn là tên Tôi Thể tầng tám xác định mất xác. Nếu vận đỏ nổ liên tọi, mót được mớ đồ xịn, sau này còn thằng nào dám hỗn với hắn?
"Khởi động nhẹ nhàng phát, làm quả Thanh Đồng 100 điểm xem sao."
"Tới luôn!"
Tiêu hao 100 điểm tích lũy.
Rút thưởng Thanh Đồng: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
Nụ cười trên môi Lâm Phàm đông cứng.
"? ? ?"
Đây là ý gì? Gacha mà cũng có tỉ lệ trượt à? Không phải bảo nạp tiền là chắc cú ra đồ sao? Đầu hắn nảy đom đóm, lừa đảo chắc kèo!
Rút lần đầu vĩnh viễn: Trúng. Rút hai phát Thanh Đồng tiếp: Trúng đồ ngon. Tự dưng bây giờ hệ thống trở mặt kêu đéo phải tỷ lệ 100%? Bịp bợm!
100 điểm bay hơi cái vèo.
"Tổ sư cha mày!"
Nếu đao đương lăm lăm trong tay, hắn thề sẽ bổ nát bét cái bàn quay rút thưởng rác rưởi này. Cút!
Thôi, nuốt cục tức vào bụng. Lại quay tiếp, không thèm bủn xỉn. Chẳng qua lần này, hắn chơi lớn, đốt luôn 300 điểm tích lũy.
Tiêu hao 300 điểm tích lũy.
Rút thưởng Bạch Ngân: Chúc mừng nhận được Bí kíp tự sáng tạo công pháp (Nhân Giai).
Lâm Phàm: ? ? ?
"Cái quần què gì đây? 300 điểm đổi lấy cái mớ giẻ rách này?"
"Khoan, từ từ... 'Bí kíp tự sáng tạo công pháp', nghe tên có vẻ khét lẹt đấy."
Ký ức trong đầu bỗng réo gọi. Truyền thuyết kể rằng, cường giả muốn hô phong hoán vũ, đạp nát hư không, thì chốt chặn cuối cùng là phải tự đẻ ra công pháp của riêng mình. Chỉ ai xưng tổ lập phái mới là kẻ mạnh chân chính.
Ngẫm đến đây, mắt Lâm Phàm sáng rực như đuốc.
Không ngờ một nhát rút trúng ngay kỳ trân dị bảo. Dù mới ở mức Nhân Giai, nhưng giá trị vạn kim khó đổi. Bọn cường giả Địa Cương cảnh muốn rặn ra một môn công pháp còn ứa gan hộc máu chứ chẳng đùa. Phải có ngộ tính ngút ngàn, kiến thức thâm sâu uyên bác mới kham nổi, bằng không chỉ là nói mớ.
Tay Lâm Phàm run run, hưng phấn tột độ. Vận khí bốc lên đầu rồi, bớ được bảo bối ngon choét thế này.
Nhanh như chớp, hắn giở bí kíp ra. Dù chỉ vỏn vẹn một tờ giấy mỏng dính, nhưng ắt hẳn giấu giếm cơ đồ kinh hãi thế tục.
Đột nhiên.
Đồng tử Lâm Phàm co rụt lại. Vẻ mặt ngây dại như vừa thấy quỷ.
Chỉ thấy trên mặt giấy nắn nót vài dòng:
"Thế gian công pháp muôn hình vạn trạng, lý lẽ tự có, không do người phàm bịa đặt. Bí quyết sáng tạo công pháp: Lấy một quyển công pháp bất kỳ, tu luyện đảo ngược kinh mạch. Nếu mạng lớn không sợ chết, cứ thử vài lần, ắt sẽ thành công."
Đọc xong dòng cuối, quyển bí kíp hóa thành một tia sáng trắng xuyệt thẳng vào mi tâm hắn.
"Tiên sư..."
Mặt Lâm Phàm đỏ lựng như gấc, lồng ngực phập phồng, máu điên dồn lên não:
"Tổ sư nhà mày! Mày đang trêu ngươi bố mày đấy à? Cái quái gì mà 'không sợ chết thì thử vài lần'? Thử cái mả bố nhà mày!"
"Nhả 300 điểm tích lũy ra đây cho ông!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu