Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 512: TA KÉM CHÚT KHÔNG NHỊN ĐƯỢC NGHĨ ĐÁNH NGƯƠI TƠI BỜI

Quả cầu ánh sáng kia đã nhỏ bé như là tro bụi nhưng hào quang mà nó tỏa ra vẫn chói mắt như cũ.
Khi liếm một cái cuối cùng, đầu lưỡi run lên, liếm đến thiên băng địa liệt, liếm như si như say.
Một hạt tro bụi phát ra ánh sáng chói mắt tiêu tán, vô ẩn vô tung.
Sau đó, hắn đưa Thái Hoàng Kiếm tới gần cái cổ của mình mà kéo mạnh một cái.
Mười giây sau!
"Lần này kiếm lời rồi."
Vất vả hồi lâu, rốt cục hắn cũng liếm sạch sẽ quả cầu ánh sáng, không có lãng phí chút nào.
Điểm khổ tu: 200,001,000.
Nhìn điểm khổ tu, hắn há miệng cười một cách điên cuồng.
"Ta là vô địch! Ta là vô địch! Ta là vô địch!"
Chuyện trọng yếu muốn nói ba lần. Tích lũy điểm khổ tu là vất vả, nhưng cũng không phải là không có đường tắt để đi. Lần này, mình đúng là có vận khí nghịch thiên, chỉ đánh nát một cái cửa đá của Nhật Chiếu tông, phía sau liền có đồ tốt như vậy.
Hắn không biết quả cầu ánh sáng là cái gì, nhưng đích thật là thứ tốt, hiệu quả còn cường đại hơn đan dược nửa bước Thần giai. 200 triệu điểm khổ tu tới tay đầy đủ cho hắn tăng lên mấy cảnh giới.
Nhưng nội tình không đủ, điểm tích lũy cũng không đủ, xem ra hắn phải tìm cường giả để chiến đấu.
Cảm giác tự mãn lại một lần nữa xuất hiện.
Lần này, ai cũng không thể chôn vùi cảm giác tự mãn bực này, hắn muốn để cảm giác tự mãn này một mực truyền thừa tiếp, thẳng đến khi hắn trở thành người mạnh nhất.
Bước ra mật thất, tinh thần khí sảng, cùng lúc trước thế nhưng mà có cải biến rất lớn, loại cảm giác này không thể nào dùng lời nói mà hình dung được.
Bây giờ, hắn còn có 380 nghìn điểm tích lũy nhưng hắn còn không muốn dùng. Hắn định chờ tích lũy cho đủ để tăng tất cả công pháp của mình lên tới cảnh giới viên mãn mới sử dụng. Đến lúc đó, không biết hắn sẽ cường đại đến mức nào.
Bán Thần cảnh. Website TruyenLau.com
Cũng không phải là không có khả năng.
Mặc dù Viêm Hoa tông có Bán Thần cảnh nhưng vẫn còn không đủ cường đại. Vậy thì để ta trở thành người thứ nhất siêu việt cường giả Bán Thần cảnh, trở thành người mạnh nhất trên thế gian từ trước tới nay.
Lúc này, ở một chỗ âm u nhất, ẩm ướt nhất. Website TruyenLau.com
Một con giun to như cánh tay có hình dáng rất buồn nôn di chuyển ở trong bùn đất ẩm ướt, mềm da. Ở phần đầu của con giun này tách ra làm hai. Giờ phút này, ở chỗ hai đầu mút kia mọc ra một cái mụn nhọt buồn nôn. Sau đó, cái mụn nhọt này đột nhiên nổ tung, có mủ vàng phun ra, hai đầu xúc tu mọc đầy gai ngược buồn nôn đến cực điểm theo đó chui ra ngoài.
"Tạo sao bản tọa đột nhiên có cảm giác hoảng hốt giống như có thứ gì đó trọng yếu vừa biến mất."
Con giun mềm nhũn nằm nhoài bên trong bùn nhão tựa như là đã ngủ say vậy.
Lúc này, một con mãng xà trốn ở chỗ tối, nhìn thấy con mồi rơi vào trạng thái ngủ say, thè lưỡi rắn, há miệng lớn muốn nuốt trọn con mồi.
TruyenLau "Bản tọa hận các ngươi. Vì sao lúc ta cần thì các ngươi không tại, lúc không cần thì các ngươi lại xuất hiện."
Tiếng tê minh truyền đến. Một con mãng xà dài mấy trượng lại bị một con giun dài có một cánh tay nuốt sống. Con giun nguyên bản không tính quá thô, giờ lại hóa thành hình cầu rồi nó nằm yên không nhúc nhích, từ từ tiêu hóa chiến lợi phẩm.
"Bản tọa tên Vô Tồn, sau này chính là Địa Long chi chủ."
"Sư huynh."
Lữ Khải Minh nhìn thấy Lâm Phàm xuất quan, vội vàng tiến lên.
"Đan dược đựng như thế nào?"
Lâm Phàm hỏi. Số đan dược kia là nội tình của Vô Địch phong bọn họ, có thể cung cấp các đệ tử tu luyện. Lần này dọn sạch bảo khố của Nhật Chiếu tông, lượng đan dược đầy đủ cho đệ tử cả ngọn núi tu hành trong mấy năm.
"Đan dược quá nhiều nên bọn đệ còn cần một đoạn thời gian mới làm xong."
Lữ Khải Minh hưng phấn nói. Nhìn thấy số đan dược mênh mông như vậy, hắn rất phấn khởi. Mặc dù khi đựng đan dược, có không ít đệ tử xuất hiện triệu chứng nôn mửa, ngất nhưng đều không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi một hồi, liền có thể tiếp tục gia nhập hàng ngũ đựng đan dược.
Đối với những đệ tử dù thân thể khó chịu, còn muốn vất vả cố gắng này, hắn cảm thán vạn phần, đây mới là tinh thần mà các đệ tử của Vô Địch phong nên có.
Lâm Phàm đứng ở trên đỉnh núi, chắp tay sau lưng, đưa mắt nhìn về phía những ngọn núi còn lại. Từ lúc vào tông đến nay, hắn còn giống như thật chưa bao giờ thấy qua phong chủ của sáu ngọn núi còn lại.
"Những phong chủ còn lại chưa từng trở về sao?"
"Bọn họ cũng trở về qua, nhưng rất nhanh lại rời đi. Căn cứ tin tức của đệ, bọn họ đều đã đột phá đến Thiên Cương cảnh."
Lữ Khải Minh lạnh nhạt nói, không hề cảm thấy áp lực.
Lâm sư huynh có thực lực sâu không lường được, cường đại hơn những phong chủ kia rất nhiều lần. Về phần những phong chủ kia vừa trở về lại đi ra ngoài, căn cứ hắn phỏng đoán, hiển nhiên là cảm nhận được áp lực cực lớn.
Nhưng tầm mắt của Lâm sư huynh đã sớm không còn ở việc tranh đoạt giữa các phong chủ trong tông môn, mà là đặt ở toàn bộ tông môn, tăng thực lực tổng hợp của tông môn lên.
Mặc dù không có chính tai nghe được nhưng hắn đã phỏng đoán ra.
"Có đúng không?"
Lâm Phàm nở nụ cười. Hắn không ngờ những phong chủ kia lại khắc khổ như vậy, vừa trở về đã lại đi ra ngoài lịch luyện rồi. Xem ra tông môn xuất hiện sư huynh kỳ tài như hắn cũng một chuyện tốt đối với những phong chủ kia.
Thiên Cương cảnh tầng một cũng không phải là một thành tích đáng để kiêu ngạo, cũng chưa đủ để càn rỡ tại tông môn, mà cần tiếp tục không ngừng tăng lên, đạt tới đỉnh phong.
Mặc dù bây giờ các ngươi có lẽ không rõ nhưng sau này các ngươi nhất định sẽ minh bạch.
Bởi vì các ngươi sẽ sống trong ở một cái niên đại cực kỳ khủng bố.
"Lâm huynh..."
Phương xa, một tiếng hô to vang lên. Sau khi nhìn kỹ, Lâm Phàm lại phát hiện người vừa gọi chính là Mặc Kinh Trập.
"Gia hỏa này không phải là đang ở Linh Phong thành hay sao? Tại sao hôm nay hắn lại chạy tới nơi này?"
Lâm Phàm cũng không muốn để ý tới kẻ ngu này, bởi vì hắn luôn có cảm giác đứng cùng một chỗ vởi kẻ này không có chuyện gì tốt.
Nhưng bây giờ đối phương cũng đã tìm tới cửa, hắn khẳng định là không tránh được.
"Mệt chết ta! Mẹ của ta! Lâm huynh, hôm nay ta đến tìm ngươi là ..."
Mặc Kinh Trập đứng ở trước mặt Lâm Phàm, thở hổn hển, nhưng Lâm Phàm có thể loáng thoáng cảm giác được có Thiên Cương chi lực chui vào trong cơ thể Mặc Kinh Trập giúp hắn khôi phục.
"Ồ. Ngươi đột phá đến Thiên Cương cảnh rồi sao?"
Lần trước thấy thì gia hỏa này giống như là cũng mới đột phá Địa Cương cảnh tầng chín đi. Lúc này mới qua bao lâu mà tên này lại đột phá đến Thiên Cương cảnh rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu