Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 405: BỘ DÁNG CỦA NGƯƠI NHÌN QUÁ YẾU ỚT

– Ha ha ha!
Lực Yêu phá lên cười.
– Tốt! Tốt! Không ngờ ngươi cũng có thể biến thành người cường tráng như vậy. Nhưng như vậy mới thú vị chứ, thân thể vừa rồi của ngươi thật sự là quá nhỏ bé.
– Nhưng tu vi của ngươi thật sự là quá yếu, chỉ có Thiên Cương cảnh tầng một mà thôi.
Lúc này, Lực Yêu sa vào trong trầm tư, sau đó tựa như là nghĩ đến điều gì, trong mắt tản ra tinh quang.
– Ta có cách rồi! Ta có thể áp chế tu vi của ta. Ta sẽ dùng thực lực Thiên Cương cảnh tầng một để đánh với ngươi. Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không đánh chết ngươi đâu.
Lực Yêu cười lớn, tựa như là không ngờ mình sẽ nghĩ được cách hay như thế.
– Ta thật sự là quá thông minh. Biện pháp này cũng có thể nghĩ ra được. Về sa, ta sẽ không cho phép bất luận kẻ nào nói ta ngốc.
Đột nhiên!
Một khí thế hủy diệt bạo phát ra từ trên người Lực Yêu.Lấy hắn làm trung tâm, cương khí hình thành một cơn gió lốc.
Gió lốc càng lúc càng lớn, dần dần che khuất bản thể của hắn. Nhưng mà đôi mắt tản ra hung quang lóe ra ở trong gió lốc, giống như là ác ma giấu mình ở trong gió lốc vậy.
– Ta tới đây. Ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng.
Uỳnh!
Một vệt sáng nhanh chóng lao về phía Lâm Phàm. Ở bên trong vệt sáng kia, Lực Yêu vung tay đánh ra một quyền. Sức mạnh mênh mông đánh nát hư không.
– Hay! Ta rất thích kiểu chiến đấu cứng đối cứng này.
Lâm Phàm vươn tay. Năm ngón tay nắm lại thành quyền. Hắn cười to rồi cũng đấm ra một quyền.
Hai quyền đụng nhau!
Xoạt xoạt!
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Nắm đấm của Lực Yêu không ngừng vỡ nát. Ở dưới sức mạnh cường hãn của Lâm Phàm, cánh tay này của hắn không ngừng phân liệt. Website TruyenLau.com
– Không! Ngươi gạt ta. Tu vi của ngươi không phải là Thiên Cương cảnh tầng một.
Lực Yêu gào thét. Hắn áp chế thực lực, thế nhưng mà không ngờ thực lực của đối phương cũng không phải là nhỏ yếu như vậy.
Trong chốc lát, Lâm Phàm xuất hiện ở trước mặt Lực Yêu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Hiện tại, ta không muốn từ từ chơi cùng ngươi.
Lực Yêu điên cuồng gào thét.
– Ta muốn lấy ra thực lực chân chính của ta, để ngươi cảm thụ một chút, cái…
Ầm!
Lâm Phàm đấm ra một quyền đánh nát đầu của Lực Yêu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Điểm tích lũy + 4000.
– Không cần lãng phí thời gian đau. Cho dù ngươi thi triển toàn bộ sức mạnh thì kết cục cuối cùng cũng là thế này mà thôi.
Lâm Phàm lau vết máu trên bàn tay rồi cúi người xuống muốn thu nhẫn trữ vật của đối phương, nhưng đột nhiên hắn dừng lại.
– Cánh tay vừa mới bị ta đánh nát tựa như là cánh tay phải, trên ngón trỏ của cánh tay phải tựa như là nhẫn trữ vật.
– Tại sao có thể như vậy?
Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ. Hắn không ngờ một quyền của mình vậy mà đã đánh nát nhẫn trữ vật của Lực Yêu. Thật đúng là thật là đáng tiếc.
Từ hôm nay trở đi, khu thứ tám của Thiên Thần giáo sẽ triệt để tan thành mây khói.
Tất cả tổ chức tà ác đều không thể xuất hiện, cũng không thể tai họa bất luận con dân nào của Viêm Hoa tông, nếu không chính là chết.
Nhìn thấy Lực Yêu bị đối phương dùng một quyền đấm chết, các giáo đồ ở xung quanh trong nháy mắt biến mất, tựa như là ẩn nặc vậy.
– Muốn chạy sao? Nằm mơ.
Hóa Thần Kiếm Trận!
Trong chốc lát, từng chuôi kiếm ý trôi nổi, ngưng tụ trên không trung. Kiếm ý mênh mông tản ra hào quang chói sáng, hình thành thế giới của kiếm.
Vạn kiếm lao xuống như là mưa rào, bao trùm tất cả phạm vi trăm thước xung quanh Lâm Phàm.
Thực lực càng cao, kiếm ý cô đọng cũng càng mạnh, số lượng cũng càng nhiều.
Lấy thực lực bây giờ của hắn, bao phủ vùng này cũng không phải là việc khó gì.
Uỳnh!
Uỳnh!
Dãy núi bị chém đứt. Nham thạch núi lửa bị đâm xuyên. Giáo đồ của Thiên Thần giáo không có chỗ nào để ẩn núp, toàn bộ bịtrận mưa kiếm này giết chết.
Lâm Phàm nện bước chân, đi trong mưa kiếm, đi về phía tòa thành to lớn ở phương xa.
Hắn biết nơi đó có người mà hắn muốn giết.
Trong tổng bộ khu thứ tám, lão giả tức giận gào thét.
– Đáng giận! Tên ngu ngốc Lực Yêu này lại bất cẩn như vậy.
Nhưng hắn không hề sợ hãi, bởi vì đại nhân còn đang ở đây.
Ầm ầm!
Đột nhiên, tòa thành lắc lư kịch liệt. Đá lớn không ngừng lăn xuống, sau đó đột nhiên nổ tung. Một sức mạnh mênh mông nhanh chóng đánh xuyên qua tòa thành, đục ra một cái lỗ thủng khổng lồ.
– Dừng tay! Ngươi dừng tay cho ta! Không nên quấy rầy đại nhân nghỉ ngơi.
Lão giả giận dữ hét, trông có vẻ rất là phẫn nộ.
Mà ở trong mật thất âm u nào đó, vô số Huyết Trùng đang di chuyển. Những con Huyết Trùng này tụ tập ở cùng một chỗ như một ngọn núi nhỏ.
Đột nhiên!
Ở trong ngọn núi Huyết Trùng này vang lên một giọng nói.
– Là hắn. Ta nhớ được mùi của hắn…
Một bàn tay năm ngón duỗi ra từ bên trong núi Huyết Trùng. Cái tay này có màu đỏ, phía trên bao phủ bởi vô số Huyết Trùng, thậm chí những con Huyết Trùng này còn đang di chuyển.
Giờ khắc này, từ bên trong núi Huyết Trùng, một bóng người chậm rãi đứng thẳng lên. Trên dưới toàn thân của người này đều do Huyết Trùng ngưng tụ mà thành. Lúc hắn há mồm gầm thét, thì có vô số Huyết Trùng bay ra từ trong khoang miệng.
– Là hắn. Ta nhớ được mùi của hắn. Ta muốn giết hắn.
Lúc này, Lâm Phàm đang đứng ở phía trước tòa thành của khu thứ tám vừa bị hắn đánh thủng. Hắn chắp tay sau lưng, thản nhiên nói.
– Tất cả đều đi ra đi. Các ngươi đã không còn chỗ nào để trốn nữa đâu.
Lúc này, một lão giả từ bên trong đi ra, thần sắc phẫn nộ.
– Hỗn trướng, ngươi đã quấy rầy đại nhân nghỉ ngơi. Ngươi phải chết.
Lúc Lâm Phàm đưa tay, chuẩn bị đập chết lão giả kia thì đột nhiên một giọng nói vang lên.
– Là ngươi. Lâm Phàm, ta muốn ngươi sống không bằng chết…
Nghe được giọng nói này, Lâm Phàm dừng tay rồi ngẩng đầu, nhìn về phương xa.
Thú vị."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu