Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 319: LẦN NÀY THẬT PHÁT TÀI RỒI


Núi hoang vô biên vô tận.
Nơi này là lãnh địa của bộ tộc Huyết Nhãn Ma Viên. Huyết thống của bọn chúng cực kỳ cao quý, có thể nói là chúng thuộc hàng ngũ quý tộc trong yêu thú.
Huyết mạch của những loại yêu thú hạ đẳng, trung đẳng, cao đẳng kia căn bản là không có cách nào so sánh cùng bọn chúng, bởi vì hai bên không phải là cùng một cấp bậc.
Uỳnh!
Mặt đất chấn động. Từ phương xa, hai con Huyết Nhãn Ma Viên to lớn chậm rãi đi tới.
Trong đó một con Huyết Nhãn Ma Viên có thân thể to lớn, so sánh với nó, con còn lại cũng thấp bé hơn không ít.
Nếu như Lâm Phàm ở chỗ này, hắn tuyệt đối sẽ nhận ra con Huyết Nhãn Ma Viên thấp bé hơn kia chính là con Huyết Nhãn Ma Viên đã nhiều lần đánh chết hắn.
Nhưng bây giờ xem ra, con Huyết Nhãn Ma Viên này so với trước kia đã to lên không ít, chí ít cũng đã cao thêm một nửa. Cơ bắp cũng trông càng thêm cuồn cuộn, khí tức cũng càng thêm cường hãn.
Phương xa có một tòa tế đàn cổ xưa to lớn. Trên tế đàn này dính đầy máu tươi. Số máu tươi này đã ngưng kết cho thấy chúng có niên đại cực kỳ xa xưa, nhưng mà trong đó vẫn như cũ ẩn chứa sức mạnh cực kỳ cuồng bạo.
Lúc này có một đám Huyết Nhãn Ma Viên đang vâyquanh tế đàn. Những con Huyết Nhãn Ma Viên này có thân hình cao lớn, khí tức cường hãn. Nhưng khi chúng nhìn thấy con Huyết Nhãn Ma Viên từ phương xa đi tới kia, bọn chúng cũng đều tránh ra hai bên tạo thành một con đường.
Trong mắt của con Huyết Nhãn Ma Viên thấp bé kia lóe ra thần sắc sợ sệt, thế nhưng mà vào lúc này, nó cố gắng hít thật sâu như muốn lấy thêm dũng khí, sau đó một thân một mình đi về phía tế đàn.
Nó biết, muốn thành niên tức đột phá Thiên Cương cảnh thì nó cần lấy được truyền thừa huyết mạch từ tiên tổ của bọn chúng chính là Hoang Cổ Hung Viên.
Sau khi leo lên tế đàn, nó đứng ở trên đó lẳng lặng chờ đợi.
Đột nhiên!
Tế đàn tỏa ra ánh sáng màu máu. Quang mang đại thịnh, xông thẳng lên trời cao. Một khí tức cổ xưa giáng xuống, bao phủ tế đàn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Con Huyết Nhãn Ma Viên thấp bé kia gầm lên. Tiếng gầm rung trời. Lúc này, một giọt máu màu đỏ xuất hiện ở trên tế đàn. Khi con Huyết Nhãn Ma Viên kia nhìn thấy giọt máu tươi này, nó há to cái miệng khổng lồ ra giống như là hài tử gào khóc đòi ăn vậy, ngồi đợi giọt máu tươi này rơi xuống.
Thế nhưng mà đợi một lúc lâu, nó cũng không cảm giác được máu tươi của tiên tổ rơi vào miệng, ngược lại chung quanh vang lên tiếng gầm thét của đồng loại.
Một con Huyết Nhãn Ma Viên chỉ cao như một người bình thường nhanh chóng đi ra từ hư không, bắt lấy giọt máu tươi kia, sau đó móng tay vạch một cái, chia giọt máu thành hai phần, rồi ném một phần vào trong miệng con Huyết Nhãn Ma Viên thấp bé kia.
– Vội cái gì! Ta chỉ mượn một phần máu tươi mà thôi. Huống hồ con vượn nhỏ này cũng không luyện hóa được nhiều như vậy, cho nó cả cũng lãng phí.
Website TruyenLau.com Thiên Tu hóa thành Huyết Nhãn Ma Viên, nhanh chóng xé rách hư không rời đi.
Nguyên bản hắn cũng không muốn gây sự với chủng tộc Huyết Nhãn Ma Viên này bởi vì chủng tộc này cực kỳ thù dai.
Đúng lúc này, một con Huyết Nhãn Ma Viên đột nhiên xuất hiện, vỗ một chưởng về phía hư không. Sức mạnh cuồng bạo nhanh chóng xé rách hư không, đánh tới Thiên Tu. TruyenLau
Lúc này, Thiên Tu đã trốn vào trong hư không. Ông vung tay hóa giải sức mạnh của một chưởng này rồi quay đầu nhìn thoáng qua con Huyết Nhãn Ma Viên kia tựa như là đang nhớ lại chuyện xưa.
– Ngươi đã lớn như vậy rồi sao?
– Rống!
Con Huyết Nhãn Ma Viên này nổi giận gầm lên một tiếng, nói:
– Rời đi thì vĩnh viễn đừng trở về…
Khi nhìn thấy con Huyết Nhãn Ma Viên mới xuất hiện này, toàn bộ mấy con Huyết Nhãn Ma Viên ở chung quanh đều quỳ xuống. Đây chính là Hoàng của bọn chúng, là Huyết Nhãn Ma Viên có thực lực mạnh nhất, huyết mạch cũng đã đạt tới tình trạng tiếp cận với Hoang Cổ Hung Viên.
Nhưng mà không biết vì sao, bọn chúng phát hiện nơi khóe mắt của Hoàng lại có thứ gì đó óng ánh lăn xuống.
Lâm Phàm mang theo mười tên đệ tử nội môn nhất phẩm, chuẩn bị bay về phía tông môn thì đột nhiên, bọn họ phát hiện ở phía trước có một mảnh sương khói che đậy nửa bầu trời.
– Đó là cái gì?
Lâm Phàm hỏi.
Vương Thiên Trọng nhìn chằm chằm một lúc, nói:
– Sư huynh, đó là khói báo động. thành Hắc Thạch giống như là đã xảy ra chuyện rồi.
– Đi, đi xem một chút.
Trong lòng của Lâm Phàm khẽ động. Hắn cảm giác phải có thứ gì đó khó lường đang vẫy gọi hắn.
Mười một vệt sáng vạch phá thiên địa bay thẳng đến chỗ khói báo động kia.
Thành Hắc Thạch.
Lúc này, thị vệ đang đứng đầy trên tường thành. Tuy rằng trên người đang khoác áo giáp dày nặng, nhưng mà sắc mặt của mỗi một vị thị vệ đều rất ngưng trọng, thậm chí còn xen lẫn vẻ sợ hãi.
– Thành chủ đại nhân, theo cái nhìn của thuộc hạ, lần thú triều này nhất định là có người ở sau lưng điều khiển.
Một tướng quân mặc khôi giáp màu bạc nói.
Hắn nhíu chặt lông mày, nhìn chằm chằm vào tình huống ở phương xa, cảm giác rất không ổn.
– Có người điều khiển sao? Đến cùng là ai có thể điều khiển nhiều yêu thú như thế cơ chứ?
Thành chủ của thành Hắc Thạch nghiêm mặt lại, hỏi.
– Yêu thú không biết công thành, nhưng mà lần này, yêu thú tựa như là một đội quân vậy, tiến lùi có kỷ luật. Hơn nữa bên trong ánh mắt của bọn chúng chỉ có sát khí giống như là muốn hủy diệt cả thành Hắc Thạch.
Vị tướng quân này nhìn về phía phương xa. Thú triều kiểu này chưa bao giờ xuất hiện khiến cho bọn hắn trở tay không kịp. Thậm chí bởi vì chưa bao giờ chuẩn bị ở phương diện này cho nên tường thành này chỉ sợ thật khó mà ngăn cản yêu thú công kích.
– Thành chủ, chúng ta đã tới.
Lúc này, mấy người dẫn đầu một nhóm quân lớn từ phương xa đi tới.
Đó là tộc trưởng của ba đại gia tộc trong thành Hắc Thạch dẫn theo tộc nhân tới trợ chiến.
Hiện giờ, thành Hắc Thạch phải đối mặt với thú triều. Đây là thời khắc nguy cơ chưa bao giờ có. Nếu như tất cả không đoàn kết nhất trí lại, kết cục cuối cùng chỉ sợ không cần phải nói, tất cả mọi người đều có thể nghĩ đến.
– Đa tạ các vị tộc trưởng ra tay tương trợ.Dân chúng trong thành Hắc Thạch sẽ nhớ kỹ công lao của mọi người.
Thành chủ nói.
– Thành chủ nói nghiêm trọng rồi. Chúng ta không chỉ là người thành Hắc Thạch còn người của Viêm Hoa tông. Bây giờ, chúng ta chỉ có đoàn kết nhất trí mới có thể vượt qua cửa ải khó khăn này mà thôi. Không biết thành chủ đã cho người đi thông báo cho Viêm Hoa tông chưa? Bằng vào sức mạnh có hạn của chúng ta ở nơi này, e rằng cũng chỉ có thể ngăn cản thú triều được mấy ngày mà thôi. Nếu như trong đám yêu thú ở dưới kia có yêu thú cao giai, sợ là chúng ta còn không trụ nổi một ngày."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu