Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 676: CHỦ NHÂN LẠNH NHẠT VỚI NGƯƠI, VỀ SAU KHÔNG CÔ ĐƠN

"Các... các ngươi."
Giấy vàng điếng người, chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có cảnh ngộ như vậy. Với tư cách là thánh phù căn nguyên, ở thời đại đó nó được vạn người kính ngưỡng, cho dù là các cường giả tầng chín Thiên Cương cảnh nhìn thấy nó cũng rất khách khí, rất tôn kính. Giờ đây không chỉ bị người này làm nhục, mà lại còn bị một con ếch xanh đánh, tuy rằng không đau nhưng cũng là một sự sỉ nhục.
"Các ngươi được lắm, hãy đợi đấy, trời đất sắp có đại biến, cuộc chiến Phong Thần sắp xảy ra rồi. Không có ta chỉ dẫn, các người nhất định sẽ không sống được."
Giấy vàng gào thét, nó muốn đấu tranh cho sự tôn nghiêm cuối cùng của bản thân, sao có thể để một con ếch xanh làm nhục nó được.
"Chủ nhân, bỏ ta xuống đi, ếch muốn một mình chiến đấu với nó cơ."
Ếch xanh ngang ngược nói. Lâm Phàm buông lá bùa ra, chậm rãi rơi xuống.
Ếch xanh bắt được cơ hội, liền bay lên, một cước đập lên giấy vàng.
"Xem ta đánh chết ngươi đây!"
"Đồ súc vật nhà ngươi, ngươi lại dám làm ra hành động không thể tha thức được như vậy với bổn thánh phù, ta sẽ liều mạng với ngươi."
Ếch xanh một cước giẫm lên giấy vàng:
"Liều mạng, bổn oa có bốn chân, ngươi thì có cái gì."
"Ồ, tên đáng sợ đâu rồi?"
Ếch xanh ngẩng đầu, phát hiện ra người đã biến mất, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng lại được sống rồi.
Nhưng mà rất nhanh, Lâm Phàm đã lại xuất hiện, lấy ra một sợi dây, xuyên qua tờ giấy vàng, khéo léo buộc lại.
"Chủ nhân, ngài làm gì vậy? Có phải ngài muốn treo tên này lên để đánh mỗi ngày hay không?"
Website TruyenLau.com Ếch xanh nghi hoặc hỏi.
Trong lòng ếch có một sự an ủi rất lớn, cuối cùng đã có tên còn bi thảm hơn y, mặc dù không phải là thứ gì nhưng chí ít cũng có sinh mệnh.
Còn về lão hắc kia, nó xem thường, lại thật sự kết thành một khối với người này, còn không biết xấu hổ mà đi đòi đồ nữa. Thân là ếch xanh đã sống mấy vạn năm, nó khinh.
TruyenLau.com Lâm Phàm cười, đeo sợi dây buộc trên giấy vàng lên cổ ếch xanh, sau đó đặt nó ở sau lưng:
"Sau này phải chung sống thật hòa thuận, đừng có cãi nhau nữa đấy."
"Hả?"
Ếch xanh ngây người đứng ở nơi đó, giống như đã bị đơ.
"Không muốn đâu, chủ nhân."
TruyenLau Lâm Phàm thở dài, sờ vào đầu ếch xanh:
"Ếch xanh à, thật ra thì chủ nhân rất là thương ngươi đó, suốt một thời gian dài ta lạnh nhạt với ngươi, cho nên bây giờ có giấy vàng ở cùng ngươi, ngươi có người làm bạn rồi nè."
"Không muốn đâu."
Ếch xanh cảm thấy tuyệt vọng, lúc trước còn đánh người ta chết đi sống lại, bây giờ lại phải ở cùng nhau, cho dù đó là sự ngạc nhiên cũng không thể như vậy được.
"Không cần cảm động, chủ nhân rất thương ngươi, cứ nhận là được, cố gắng nỗ lực trở thành Bán Thần cảnh, đến lúc đó là có thể lấy nó xuống rồi."
Vừa dứt lời, Lâm Phàm biến mất khỏi nơi này. Ếch xanh ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, lời thề này cũng đến nhanh quá đi. Vừa mới thề nói là sẽ xui xẻo ba ngày, lại thật sự linh nghiệm ngay lập tức.
"Giấy vàng, bổn oa cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám láo xược, bổn oa sẽ không khách khí với ngươi nữa."
Giấy vàng gào thét:
"Tên súc sinh nhà ngươi, ta đập chết ngươi này."
Lúc này, giấy vàng động đậy, đánh vào lưng của ếch xanh nhưng chỉ như gãi ngứa. Thế nhưng đối với ếch xanh mà nói, đây là một sự sỉ nhục.
"Đồ láo xược, đợi bổn oa trở thành Bán Thần, ta sẽ lấy mạng của ngươi."
Lúc này, một con ếch đang cãi lộn với một tờ giấy, còn các luyện đan sư đang núp ở phía xa thì không biết nên làm gì cho phải. Rõ ràng hiện tại Oa sư đang ở trạng thái nổi điên, nếu như đi tới, chỉ có một con đường chết.

Trong mật thất.
Lâm Phàm ngồi xếp bằng ở đó, lấy căn nguyên của yêu thú Rồng Komodo ra.
"Thì ra là căn nguyên yêu thú, thầy biết nhiều thật đó."
Lâm Phàm nhìn thứ màu hồng này, có một chút tò mò, cũng có một chút hưng phấn. Không biết căn nguyên của yêu thú Bán Thần cảnh sẽ mang tới bao nhiêu giá trị khổ tu, hay là không có giá trị khổ tu đây.
Lè lưỡi ra, đầu lưỡi liếm một cái.
Tê dại… Thật sự có cảm giác rồi. Lập tức, trong cơ thể có một luồng sức mạnh quái dị lưu động.
"Giá trị khổ tu + 10000. Muốn biến hóa sao?"
Tay nâng kiếm hạ, tuyệt đối sẽ không do dự.
Sau mười giây, trong mắt của Lâm Phàm tỏa ra ánh sáng chói mắt, một lớp này thật sự không lỗ chút nào, hơn nữa còn là lợi nhuận lớn. Hy vọng sau này, còn có thể gặp được yêu thúc Bán Thần cảnh.
Liếm từng miếng một, liếm đến độ long trời lở đất, sông cạn đá mòn, tiếng liếm láp vang lên trong mật thất. May mà nơi này cách âm tương đối tốt, nếu không âm thành này truyền ra ngoài, thì đúng là có hơi mất mặt. Giá trị khổ tu không ngừng tăng thêm, còn sảng khoái hơn cả tu luyện.

Đến buổi tối, Viêm Hoa tông náo nhiệt khác thường, đèn đuốc sáng trưng, Đại Diễn tông và Đại Hùng Bảo tông vẫn chưa rời đi mà hưởng thụ mỹ thực từ yêu thú Bán Thần cảnh ở Viêm Hoa tông. Tất cả các đệ tử đều tham gia, khắp nơi tưng bừng nhộn nhịp.
Lữ Khải Minh vốn định gọi Lâm sư huynh cùng ra nhưng thấy Lâm sư huynh đang tu luyện trong mật thất cho nên cũng không quấy rầy nữa.
"Ôi, sư huynh đúng là tấm gương của đời ta."
Trong lòng cậu ta cảm thán, sau đó lại hiểu ra, tất cả những điều này đều là vì Viêm Hoa tông. Với thực lực của Lâm sư huynh, đã sớm có thể tung hoành thế gian, thế nhưng để tông môn lớn mạnh hơn chỉ có thể lặng lẽ tu hành. Thật cảm động, khâm phục. Đồng thời, cậu ta nhìn trang giấy đã viết xong ở trong tay, đưa ra quyết định.
Cậu ta quyết định rồi, phải viết ra một câu chuyện vinh quang cho Lâm sư huynh, đế nó lưu truyền đến từng góc nhỏ của Viêm Hoa tông, để tất cả mọi người biết được, Lâm sư huynh vĩ đại như thế nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu