Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 497: YÊU CÀNG NHIỀU HẬN CÀNG SÂU

– Thiên Tu, chúng ta tới là muốn nhìn ngươi nghiền ép đối phương như thế nào. Nhưng mà nghĩ lại, ta đã nhìn rất nhiều năm, nhìn đủ rồi.
Lập tức, long uy phô thiên cái địa nghiền ép mà đến. Trong hư không giống như có vô số cự long đang bay múa, sau đó hóa thành băng tinh nhẹ nhàng rớt xuống.
Băng tinh rơi xuống trên mặt đất, trong nháy mắt kết thành mặt tuyết mênh mông. Nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, đạt đến điểm giới hạn nhất định.
– Băng Thiên Ma Long, ngươi đừng làm như vậy. Dù sao trước kia chúng ta cũng là đồng bạn tốt mà. Lão phu đối với các ngươi…
– Im ngay. Bây giờ ngươi còn gọi ta bằng tên của yêu thú sao? Xem ra tình cảm của chúng ta cũng đã dần dần phai nhạt rồi. Chuyện này khiến cho ta cảm thấy rất bi thương.
Băng Thiên Ma Long nổi giận gầm lên. Sóng âm quét sạch thiên địa khiến cho quần áo của mọi người ở đây bay phần phật.
Tông chủ của Nhật Chiếu tông phẫn nộ nói:
– Dừng tay. Nơi này là lãnh địa của Nhật Chiếu tông. Ngươi kết thành băng sương vĩnh hằng bất diệt là muốn hủy diệt lãnh thổ của tông ta hay sao?
Chỉ là, không có người nào để ý tới hắn.
Thiên Tu bất đắc dĩ nói:
– Tiểu Long, ngươi hãy trấn định. Tình cảm giữa hai chúng ta vĩnh viễn không ma diệt. Cho dù chúng ta tách rời đã lâu, nhưng tình hữu nghị khi kề vai chiến đấu vẫn như cũ.
TruyenLau.com Lâm Phàm đắm chìm ở trong vui sướng, hưng phấn. Nhưng đột nhiên, hắn phát hiện tình huống có chút không đúng.
Quan hệ giữa Băng Thiên Ma Long này cùng lão sư giống như có chút phức tạp khiến cho hắn có cảm giác bọn họ tùy thời đều có thể khai chiến. Sau đó, hắn lặng lẽ thối lui, không đứng ở bên cạnh lão sư nữa.
Để đề phòng tai bay vạ gió thì hắn nên sớm rút lui là tốt hơn.
– Thiên Tu, ta rất tưởng niệm ngươi đó. Nhưng ngươi lại làm cho ta mất đi tự do. TruyenLau
Huyết Nhãn Ma Viên Vương sừng sững ở trong thiên địa, nhẹ nhàng nói. Cảm xúc ưu thương kia giống như ảnh hưởng tới thiên địa, mây đen bao phủ lên đỉnh đầu lộ vẻ rất ảm đạm, rất trầm thấp.
– Từ khi ngươi một cước đá ta tiến vào bên trong tổ trì của Hoang Cổ Hung Viên, tương lai tốt đẹp kia của ta liền bị ngươi làm hỏng. Nhưng hôm nay nhìn thấy ngươi, ngươi còn vẫn như cũ, khuôn mặt vẫn còn trẻ như vậy, chuyện này khiến cho ta rất thương cảm.
– Chỉ là, ngươi nên gọi ta là cái gì? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đối mặt Huyết Nhãn Ma Viên Vương hỏi thăm, Thiên Tu lại không tự chủ lui ra phía sau một bước. Mặc dù trước mắt Huyết Nhãn Ma Viên Vương còn rất bình tĩnh, nhưng mà ông biết, bão tố còn ở phía sau.
– Tiểu Viên, lão phu cũng là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi. Bộ tộc Huyết Nhãn Ma Viên của ngươi cần thủ lĩnh, còn cần cả cường giả. Mà ngươi nhất định phải kế thừa Hoang Cổ Hung Viên. Một cước kia của ta cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi.
– Ừm. Tiểu Viên sao? Rất lâu, rất lâu rồi không có người nào gọi ta như vậy. Cho dù có, ngoại trừ ngươi, cũng đều chết rồi, bởi vì bọn họ không có tư cách. Ngươi vẫn chưa rõ sao?
Huyết Nhãn Ma Viên Vương vươn tay, chậm rãi duỗi tới.
Trên trán của Thiên Tu có mồ hôi rơi xuống, ông lúng túng nói:
– Tiểu Viên, không nên vọng động, có chuyện chúng ta từ từ nói.
Bàn tay khổng lồ đặt ở trước mặt Thiên Tu, sau đó dừng lại, Huyết Nhãn Ma Viên Vương nói:
– Đến! Nắm tay của ta! Chúng ta cùng đi qua nguy hiểm giống như là trước kia.
Tông chủ của Nhật Chiếu tông không biết tình huống đến cùng là như thế nào. Cảnh tượng ở trước mắt này làm cho hắn càng ngày càng nghi hoặc.
Huyết Nhãn Ma Viên Vương cùng Băng Thiên Ma Long từng là đồng bạn đi theo Thiên Tu, chuyện này cũng không phải là bí mật.
Năm đó, mọi người đều biết một đệ tử của Viêm Hoa tông có được hai con yêu thú có huyết mạch cao quý làm bạn. Mặc dù nhiều người rất hâm mộ, nhưng không ai nghĩ đến Thiên Tu sẽ trưởng thành đến mức này.
Mà hai con yêu thú kia cũng trở thành chúa tể một phương.
Băng Thiên Ma Long trấn áp Nam Vực Băng Cốc khiến cho không cường giả nào dám đi. Cho dù là cường giả của Thánh Đường tông cũng không muốn đến chỗ kia chiến đấu cùng Băng Thiên Ma Long.
Còn Huyết Nhãn Ma Viên Vương thì dung hợp tổ huyết của Hoang Cổ Hung Viên, để bộ tộc Huyết Nhãn Ma Viên trở thành đại tộc trong yêu thú.
Lúc này, Lâm Phàm đã lui ra xa. Nhưng nhìn thấy Vô Diện Vương kia còn ngây ngốc đứng ở nơi đó, hắn lập tức ngoắc tay ra hiệu Vô Diện Vương tranh thủ thời gian đi tới.
Vô Diện Vương tựa như là cảm giác được cái gì, tranh thủ thời gian đi đến bên cạnh Lâm Phàm.
– Ta gọi là Lâm Phàm, phong chủ của Vô Địch phong, đệ tử chân truyền của Thiên Tu.
– Ta gọi là Hàn Bích Không, đệ tử nội môn của Viêm Hoa tông, đệ tử ký danh của Thiên Tu trưởng lão.
– Tham kiến Lâm sư huynh.
Hàn Bích Không chắp tay nói, hắn đã không cần lại ẩn giấu đi thân phận thật sự của mình.
Lúc còn trà trộn ở trong Nhật Chiếu tông, nội tâm vẫn luôn cảm thấy áp lực nhưng bây giờ thả ra, hắn lại cảm giác bầu trời đều sáng ngời lên.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Bây giờ tình huống không ổn. Đợi lát nữa, sư đệ tùy thời cùng ta rút lui. Ân oán của mấy người kia không liên quan đến chúng ta.
Hàn Bích Không nghi hoặc, nói:
– Sư huynh, tình huống này là sao?
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Mặc dù ta không biết khi đó xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn là giống như cái gọi là ‘yêu càng nhiều hận càng sâu’. Mặc dù Băng Thiên Ma Long này cùng Huyết Nhãn Ma Viên Vương rất phẫn nộ nhưng trong ánh mắt của bọn họ vẫn tràn đầy yêu thương.
Đột nhiên!
Khi Thiên Tu đưa tay bắt lấy bàn tay của Huyết Nhãn Ma Viên Vương, thiên địa đều chấn động.
– Thiên Tu, ngươi có biết ta tưởng niệm ngươi đến cỡ nào không? Chúng ta không tách ra nữa có được hay không?
Sau đó, Huyết Nhãn Ma Viên Vương đột nhiên gầm lên, đánh về phía Thiên Tu.
– Giống như là trước kia đi, người nào thắng thì phải nghe người đó. Hiện tại ta sẽ không thua ngươi.
Băng Thiên Ma Long cũng đồng thời há miệng phun băng sương. Băng sương phô thiên cái địa. Những nơi băng sương đi qua, tất cả mọi thứ đều bị đóng băng.
– Thiên Tu, ngươi đã quên tình hữu nghị của chúng ta rồi sao? Vậy để ta tới giúp ngươi nhớ lại đi.
– Các ngươi đừng xúc động, sẽ chết người đấy.
Thiên Tu kinh hãi. Sau đó, nhìn về phía phương xa, chỉ thấy đồ đệ bảo bối của mình mang theo Hàn Bích Không chạy về phương xa, ông không khỏi giận dữ hét.
– Đồ nhi bảo bối của ta, vi sư…
Uỳnh!
Thiên băng địa liệt.
Trời đất triệt để chấn động.
Lâm Phàm quay đầu, nói:
– Lão sư, ân oán của các ngươi thì cứ tự mình giải quyết. Đừng để tông chủ của Nhật Chiếu tông chạy…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu