Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 292: QUÁ ÍT, QUÁ YẾU

Tần Mộc Băng nói khẽ:
– Đội trưởng, chính là hắn, ta tuyệt đối sẽ không nhớ lầm.
Nàng sẽ không quên Lâm Phàm. Tuy rằng khi đối mặt Lẫm Đông Tam Quân, sức mạnh mà Lâm Phàm bùng nổ ra thật sự là quá cuồng bạo nhưng bây giờ, nàng vẫn không khỏi lo lắng.
Đội trưởng chau mày, nói:
– Chuyện không tốt lắm. Cung Mạc chính là cường giả Thiên Cương cảnh mà tu vi của Lâm Phàm giống như chỉ là Địa Cương cảnh tầng tám. Chênh lệch giữa hai bên to lớn như thế, chỉ sợ nếu đánh nhau hắn sẽ không chịu đựng được mấy chiêu đâu.
Tần Mộc Băng khẽ biến sắc, nói:
– Đội trưởng, vậy chúng ta…
– Chúng ta chỉ sợ giúp không được. Nếu như chỉ là Địa Cương cảnh thì còn dễ nói, nhưng mà Thiên Cương cảnh chính là một bức tường mà không ai có thể vượt qua. Dù chúng ta có nhiều người hơn nữa thì cũng không có tác dụng gì.
Lâm Phàm nhìn về phía trước. Bên trong vệt sáng đang nhanh chóng bay về phía bản thân kia ẩn chứa khí tức rất mạnh.
Đây là khí tức của cường giả Thiên Cương cảnh.
Nhưng chỉ là Thiên Cương cảnh tầng một mà thôi.
– Ngươi chính là người bị truy nã kia.
Một nam tử trung niên khoác áo bào màu vàng đứng ở giữa không trung, ánh mắt như đao, thần sắc nghiêm túc, không giận tự uy. Khi hắn nói chuyện đều có hiện tượng thiên địa chấn động tựa như là sợ người không biết, hắn chính là một vị cường giả Thiên Cương cảnh.
Website TruyenLau.com Lâm Phàm không có để ý đến đối phương mà tiếp tục mở miệng nói:
– Còn có ai nữa không? Đi ra hết đi!
Tần Mộc Băng nghiêm mặt lại, nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Hắn muốn làm gì vậy?
Mấy người ở xung quanh cũng không rõ Lâm Phàm đang định làm gì. Vì cái gì mà hắn còn muốn hỏi có ai đi ra nữa không? Ngươi không thấy đã có một vị cường giả Thiên Cương cảnh đứng ra rồi hay sao? Mấy người còn lại chỉ là Địa Cương cảnh, làm sao dám thò đầu ra? Định tát mặt Cung thành chủ hay sao?
Website TruyenLau.com – Làm càn, không nghe thấy ta đang nói chuyện với ngươi sao?
Cung Nguyên nổi giận. Hắn không ngờ kẻ này cũng dám không để ý đến cường giả Thiên Cương cảnh như mình. Hắn giơ chân đạp mạnh xuống, hư không chấn động. Một khí tức cường hãn đánh thẳng đến Lâm Phàm.
Khi cảm nhận được khí tức này, mấy người Tần Mộc Băng biến sắc. Dù là cách như vậy xa, bọn họ cũng có thể cảm thấy khí tức này mênh mông như biển, không thể đối kháng.
– Thật mạnh! Đây chính là uy thế của cường giả Thiên Cương cảnh hay sao? Hắn tại sao lại muốn tới nơi này, đây rõ ràng là đang tự tìm đường chết.
Đối mặt uy thế này, Lâm Phàm vẫn cực kỳ thản nhiên. Nhìn vị cường giả Thiên Cương cảnh tầng một ở trước mắt này một chút rồi lại nhìn những đệ tử của Nhật Chiếu tông ở phía dưới thành Nagoya kia một chút, hắn tiếc nuối lắc đầu.
– Quá ít.
Cung Nguyên nghiêm nghị nói:
– Ngươi nói cái gì?
Lâm Phàm giơ tay lên, năm ngón tay nắm lại thành quyền. Trong nháy mắt khí thế của hắn bạo phát ra tạo thành một cơn gió lốc khổng lồ.
– Băng Diệt!
Hắn đấm ra một quyền. Hư không đột nhiên sụp đổ. Một sức mạnh cường hãn nhanh chóng đánh xuống thành Nagoya. Sức mạnh kia cuồng bạo đến mức khiến cho lòng người kinh hãi.
Mặc dù Đại Băng Diệt Quyền Kinh chỉ là công pháp Địa giai nhưng mà ở trên phương diện bùng nổ sức mạnh lại cực kỳ đáng sợ.
Những đệ tử của Nhật Chiếu tông ở phía dưới thành Nagoya nhìn thấy cảnh này, lập tức hoảng sợ.
Chỉ là bọn hắn còn không có kịp phản ứng, sức mạnh kinh khủng đã xuyên qua hư không mà đánh xuống tới chỗ bọn hắn.
Uỳnh!
Mặt đất lõm sâu xuống dưới, toàn bộ thành Nagoya cũng chấn động.
Điểm tích lũy +200
Điểm tích lũy +90
Điểm tích lũy +400
Điểm tích lũy liên tục nhảy lên.
Một chiêu diệt trăm người.
33,000 điểm tích lũy tới tay.
– Vẫn là quá ít người. Nếu như có thêm mấy trăm người nữa, như vậy mới sảng khoái hơn.
Trong lòng của Lâm Phàm cảm thán, nhưng mà hắn cũng không có cách nào cả. Ở bên trong thành Nagoya này cũng chỉ có mấy người này mà thôi, hắn còn có thể làm gì được nữa.
– Thằng nhãi ranh, ngươi dám…
Cung Nguyên thấy cảnh này, giận muốn rách cả mí mắt. Ở trước mặt hắn mà kẻ này vẫn giết đệ tử của Nhật Chiếu tông, hoàn toàn là không có để hắn vào mắt.
Lửa giận thiêu đốt ở trong lòng.
Thiên Cương cảnh giận dữ, thiên địa cũng biến sắc. Một nửa bầu trời cũng biến thành màu đỏ bừng đủ thấy trong nội tâm của Cung Nguyên hiện tại phẫn nộ cỡ nào.
– Làm sao có thể?
Tần Mộc Băng há to miệng.
Ngay cả đội trưởng của nàng cũng trợn tròn mắt chỉ cảm thấy giống như là vừa gặp quỷ vậy.
Khi một chiêu vừa rồi đánh ra, không gian rõ ràng đã sụp đổ.
Sức mạnh mênh mông nhanh chóng xuyên qua hư không, đánh xuống phía dưới, tạo thành trùng kích to lớn. Đó căn bản không phải là uy lực mà Địa Cương cảnh có khả năng đánh ra.
Giờ khắc này, Lâm Phàm nhìn về phía Cung Nguyên, lắc đầu nói:
– Ngươi chính là Thiên Cương cảnh yếu nhất mà ta từng gặp.
– Ngươi nói cái gì?
Cung Nguyên giận dữ, sau đó điên cường cười to:
– Tốt. Tốt. Đã như vậy thì ta sẽ để ngươi nhìn rõ xem ta mạnh như thế nào.
Vừa nói xong, Cung Nguyên chợt quát to, thân thể hóa thành một vệt sáng, hình thành một lưỡi đao sắc bén chém xuống. Ánh đao xẹt qua hư không giống như là cắt đôi thiên địa.
– Bạo Lực Lang Nha Bổng, bật hết hỏa lực.
Lâm Phàm duỗi thẳng tay. Ngay khi lưỡi đao sắp đánh tới, Lang Nha Bổng đột nhiên đánh ra.
– Ngươi là Thiên Cương cảnh yếu nhất mà ta từng gặp. Ngươi khiến cho ta không có chút cảm giác sảng khoái nào.
Uỳnh!
Một bổng đánh xuống, không trung nổ vang.
Một đám mưa máu phun trào ra, nhuộm đỏ vùng thiên địa này.
– Yếu, quá yếu.
Lâm Phàm lắc đầu, vẫy tay một cái, nhẫn trữ vật trên những thi thể này nhanh chóng bay lên rồi rơi vào trong lòng bàn tay của Lâm Phàm.
Giết địch xong thì phải lục soát thi thể, thói quen tốt này không thể nào quên.
Dù hắn biết rõ không có bao nhiêu đồ tốt, nhưng cũng vẫn như cũ không thể quên.
Bởi vì ngươi vĩnh viễn cũng không biết liệu sẽ có kỳ tích xảy ra hay không?
Nhìn thoáng qua thành Nagoya rồi hắn không có chút do dự gì nữa, bay thẳng đến phương xa.
Không biết từ khi nào, người ở trong thành đã hoảng sợ gào thét.
– Thành chủ bị giết.
– Mộc Băng, ngươi véo ta một cái xem sao.
Đội trưởng nhìn mưa máu ở trong không trung, ngạc nhiên đến trợn tròn mắt.
Mà mấy người Tần Mộc Băng cũng đã sớm ngây ra như phỗng. Bọn họ bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ đến mức không có chút phản ứng nào.
Cường giả Thiên Cương cảnh cứ bị giết như vậy sao?
Hơn nữa còn là miểu sát…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu