Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 428: TÂM TÍNH QUÁ KÉM


Không gian hãm sâu, hình thành một hố sâu mà mắt thường có thể nhìn thấy, thậm chí bên trên không gian còn có lít nha lít nhít vết rạn, không ngừng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Đây mới thực là đánh vỡ hư không, đánh nát không gian.
– Lâm sư huynh thật cường hãn…
Các đệ tử trợn tròn mắt, không dám tin tượng. Bọn họ chưa từng nhìn qua cảnh tượng giống như thế này. Đây mới thực là sức mạnh xuyên qua hết thảy, vẻn vẹn lấy sức mạnh thuần túy nhất đánh nát hết thảy, phá diệt hết thảy.
Uỳnh!
Thiên Dương Phán quyết giống như là đạn pháo, bị đập vào mặt đất mà khu vực hắn đụng vào, mặt đất vỡ nát và không ngừng lõm xuống. Chỉ trong tích tắc, một hố sâu to lớn xuất hiện.
– Yếu! Quá yếu!
Lâm Phàm chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ nói. Hắn nổi bồng bềnh giữa không trung, nhìn về phía Thiên Dương với ánh mắt miệt thị.
– Lão sư, ta đã giải quyết xong.
Thiên Tu trầm mặc. Tuy trong lòng kinh hãi nhưng mà rất nhanh, ông đã kịp phản ứng lại và vuốt râu mỉm cười, nói:
– Được.
Lân này coi như là ông đã được mở mang kiến thức.
Dù Thiên Tu là người hiểu biết rộng nhưng đây cũng là lần đầu tiên mà ông nhìn thấy có người chỉ vẻn vẹn lấy sức mạnh thuần túy nhất mà có thể đánh vỡ pháp tắc.
Mà loại tồn tại này vẫn là đệ tử của ông, điều này làm sao không để ông vui mừng, tự hào cho được.
Hỏa Dung lại không có cách nào trấn định, hai tay của ông cũng bắt đầu run rẩy, ông không biết đồ nhi bảo bối này của Thiên Tu rốt cuộc là tồn tại gì.
Trên đời này làm sao có Thiên Cương cảnh tầng bốn nào có thể đánh vỡ pháp tắc của Thiên Cương cảnh tầng năm. Đó căn bản là chuyện không thể nào xảy ra.
Những Người chấp pháp của Thiên Tông điện cũng trợn mắt hốc mồm. Bọn họ không ngờ Thiên Dương Phán quyết bị Lâm Phàm trấn áp dễ dàng như thế. TruyenLau.com
Chuyện này hoàn toàn khác biệt với suy nghĩ trong lòng của bọn họ.
– Ngươi dám ra tay đả thương Thiên Dương Phán quyết, ngươi… Ngươi.
Người chấp pháp phẫn nộ gầm thét. Hắn sắp điên rồi.
Bọn họ thế nhưng mà là người của Thiên Tông điện. Một cái tông môn nhỏ yếu như Viêm Hoa tông cũng dám ra tay đả thương Phán quyết của Thiên Tông điện bọn họ, đây là tội lớn không thể tha thứ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Thế nào, ngươi không phục sao?
Lâm Phàm liếc mắt, nhìn về phía Người chấp pháp và thản nhiên nói:
– Nếu như không phục, ngươi có thể tiến lên, ta nhường ngươi tứ chi.
Người chấp pháp của Thiên Tông điện nghiến răng nghiến lợi, trong lòng cảm thấy bi phẫn, ngươi nhường ta tứ chi, chẳng lẽ là ngươi còn muốn dùng chi thứ năm để quất ta hay sao?
Ngay cả Thiên Dương Phán quyết đều không phải là đối thủ của kẻ này, hắn lại càng không cần phải nói. TruyenLau
– Này. Thiên Dương Phán quyết, ta đã lưu thủ rồi. Lần này, ta không lấy mạng của ngươi, sau này ngươi cũng đừng chọc ta nữa. Ta mà điên lên thì chính bản thân ta cũng sẽ cảm thấy sợ hãi đó.
– Tại sao không nói chuyện, phải chăng là không còn mặt mũi đứng lên rồi? Ta cho ngươi biết việc này không kết thúc đơn giản như vậy đâu. Trở về nói cho chủ tử của ngươi biết, Lâm Phàm ta không phải ai cũng có thể mời đến được đâu.
– Sao ngươi không đáp lời? Ngươi không nể mặt mũi ta sao?
Lâm Phàm đứng ở hư không, kêu gào thật lâu, thế nhưng mà phía dưới lại không có một chút động tĩnh nào.
– Lão sư, hắn chết rồi sao?
Lâm Phàm có chút không dám tin. Vừa rồi rõ ràng hắn đã lưu thủ mà, cũng không khả năng đập chết tên kia đi. Mà pháp tắc hoàn toàn chính xác là khó mà bài trừ, nếu không phải là sức mạnh của hắn đã đạt đến một mức độ kinh khủng thì không có khả năng đập vỡ pháp tắc.
Thiên Tu lắc đầu, nói.
– Không chết. Hắn chỉ bị ngươi đập choáng mà thôi.
Hỏa Dung cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn thật đúng là sợ hãi Thiên Dương Phán quyết bị đập chết tại Viêm Hoa tông. Đến lúc đó, chuyện này sẽ trở thành chuyện lớn, để Thiên Tông điện và Viêm Hoa tông không chết không thôi.
Nhưng Thiên Dương Phán quyết này cũng thật là quá yếu đi, làm sao lại bị đệ tử của Viêm Hoa tông hắn trực tiếp miểu sát, thậm chí còn không có cơ hội đánh trả.
Mặc dù tại tầng thứ Thiên Cương cảnh tầng năm, Thiên Dương Phán quyết này hoàn toàn chính xác là chẳng ra sao cả, nhưng mà dù sao hắn cũng là cường giả đã lĩnh ngộ pháp tắc.
– Xin Khô Mộc trưởng lão ra tay.
Hỏa Dung hô.
Lúc này, Lâm Phàm thản nhiên nói:
– Hỏa Dung trưởng lão, ta cho rằng cứ để hắn hôn mê thế này mới tốt. Ta sợ khi tỉnh dậy thì hắn sẽ không chịu nổi.
– Sao có thể làm như thế được? Người này chung quy lại vẫn là Phán quyết của Thiên Tông điện, làm sao có thể để hắn hôn mê ở trước sơn môn Viêm Hoa tông ta mà tông ta lại khoanh tay đứng ngoài quan sát được.
Hỏa Dung trưởng lão lắc đầu bác bỏ.
Lúc này, từ trong tông môn, một ánh sáng màu xanh bay tới, sau đó rơi vào trong hố sâu, nhanh chóng chữa trị khỏi thương thế trên người của Thiên Dương Phán quyết.
Đây là sinh mệnh lực do Khô Mộc trưởng lão tích lũy, bây giờ lại dùng ở trên người Thiên Dương Phán quyết, đúng là có chút đáng tiếc. Nhưng ai bảo người ta té xỉu ở cửa tông môn, nếu như không cứu tỉnh cũng không được.
Chỉ là, một lát sau.
Người ở trong hố sâu kia vẫn không có phản ứng.
Nằm ở trong hố sâu, Thiên Dương Phán quyết đã sớm khôi phục thần trí, thế nhưng mà nội tâm của hắn lại như có sóng to gió lớn.
Thua.
Hắn bại bởi một đệ tử còn chưa lĩnh ngộ pháp tắc. Chuyện này sao có thể xảy ra? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, sau này hắn còn mặt mũi gì mà tồn tại.
Hôn mê, nhất định phải hôn mê.
Nếu như thức tỉnh, đối mặt Viêm Hoa tông nhỏ yếu như vậy, hắn còn mặt mũi nào mà càn rỡ nữa.
Nhưng hắn vẫn không nghĩ ra chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Thiên Cương cảnh tầng bốn dù là mạnh hơn cũng không có khả năng mạnh hơn pháp tắc. Nhưng ở dưới sức mạnh mênh mông của kẻ này, pháp tắc của mình lại dễ dàng vỡ nát, không có thời gian cho mình kịp phản ứng nữa.
Hắn biết pháp tắc của mình tương đối yếu kém, nhưng… Hazz.
– Sao Thiên Dương Phán quyết còn không có tỉnh lại? Khô Mộc sư đệ, chẳng lẽ ngươi không muốn cứu chữa hắn.
Hỏa Dung nghi ngờ hỏi.
Lúc này, giọng nói của Khô Mộc truyền đến từ ở chỗ sâu trong tông môn.
– Hỏa Dung, ngươi đừng ngậm máu phun người. Sinh mệnh lực mà lão phu cô đọng vô cùng trân quý, dù là một tia đều có tác dụng kỳ diệu.
– Vậy thì vì sao Thiên Dương Phán quyết còn không có tỉnh lại?
Hỏa Dung dò hỏi.
Hắn tự nhiên biết sinh mệnh lực của Khô Mộc sư đệ là thứ quý giá cỡ nào. Nhưng xét theo tình huống của Thiên Dương Phán quyết, đúng ra là nên tỉnh lại rồi chứ.
Thiên Tu cười, không nói gì. Ông đã sớm xem thấu mọi việc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu