Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 527: TA SẼ Ở ĐỈNH PHONG CHỜ NGƯƠI

Ưng Thứu gào thét, muốn phá núi để rời khỏi. Nhưng đột nhiên, Lang Nha bổng đâm xuyên vào trong hang động, nghiền Ưng Thứu thành thịt nát.
Điểm tích lũy + 5000.
Lâm Phàm vung tay, ngăn cản đao mang của Hắc Đế Chân Nguyệt. Lại đưa tiễn một tên nữa rồi, cảm giác không sai. Bây giờ còn chỉ còn lại có người cuối cùng, hơn nữa còn là một nữ nhân.
Nhìn xem, nữ nhân này trắng cỡ nào, trắng giống như một trang giấy vậy.
Hàn Thải Phi đứng ở không trung, không dám động đậy bởi vì trong hư không có đao ý tung hoành, cản trở tất cả đường đi. Mà đao ý mênh mông kia càng tản ra áp lực khiến cho nàng sợ hãi.
Đây là hiện tượng khi một người tu luyện đao pháp đến cực hạn, đồng thời lĩnh ngộ đao ý được cực hạn.
Đột nhiên!
Hàn Thải Phi cúi đầu. Chỉ thấy phía dưới, một tia sáng màu đen như là một con rắn to màu đen mở miệng, lao tới, cắn xé nàng.
Nếu như bị đánh trúng, nàng sẽ bị một đao này chia làm hai nửa.
Đúng lúc này, một cánh tay khoác lên trên vai của nàng. Một thanh âm ôn nhu vang lên.
"Đừng sợ! Ta sẽ bảo hộ ngươi. Có chuyện gì, sau này hãy nói."
Uỳnh!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hàn Thải Phi đột nhiên bị quăng lên không trung, càng ngày càng bay cao.
"Hắc Đế Chân Nguyệt, tới..."
Giờ phút này, hai loại sức mạnh nhanh chóng va chạm. Chỗ va chạm bộc phát ra ánh sáng rực rỡ. TruyenLau.com
Nàng không ngờ mình sẽ được Lâm Phàm cứu như thế này. Nhưng mà dù đã thoát ly phạm vi chiế đấu, trong lòng của nàng vẫn như cũ cảm nhận được hai loại sức mạnh kinh khủng chấn động ở bên người.
Đột nhiên!
Sắc mặt của nàng biến đổi. Một sức mạnh khổng lồ đánh vỡ hư không, nhanh chóng xuyên qua thân thể của nàng.
"Thân thể của ta..."
TruyenLau Nàng cảm giác thân thể phồng lên tựa như là muốn nổ tung.
Hắc Đế Chân Nguyệt chợt quát một tiếng. Mọi loại đao ý cô đọng vào thanh đao màu đen trong tay hắn. Sau đó, hắn nâng đao, chém xuống. Đao mang hóa thành vệt sáng đánh tới Lâm Phàm.
Ầm!
Đùng!
Hai loại thanh âm truyền đến.
Con ngươi của Chân Nguyệt co vào bởi vì đao của hắn bị lâm Phàm dùng tay không chặn lại. Đồng thời, bên tai truyền đến một lời nói làm cho hắn không ngờ.
"Đừng làm rộn! Xem thật kỹ đi! Pháo hoa thật mỹ lệ."
Lâm Phàm đưa tay, nắm chặt thanh đao màu đen, ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời đỏ hồng do Hàn Thải Phi vừa mới nổ tung.
Pháo hoa này không phải tùy tiện một quyền là có thể tạo thành, mà là cần coi trọng kỹ xảo, trải qua hơn chục lần thí nghiệm, hắn đã tìm ra được biện pháp tốt nhất.
Sức mạnh tập trung lại môt chỗ sau đó bộc phát ra từ trái tim. Khi đó, pháo hoa mỹ lệ này sẽ giống như đóa hoa nở rộ vậy, tạo thành một cái hình tròn, sau đó rơi xuống, khô héo.
"Lâu lắm rồi ta mới được nhìn thấy pháo hoa mỹ lệ như vậy."
Lâm Phàm cảm thán. Sau đó, hắn búng ngón tay một cái, đánh văng cả thanh đao màu đen lẫn Hắc Đế Chân Nguyệt ra xa.
"Được rồi, không đánh nữa, ngươi không phải là đối thủ của ta."
"Ngươi nói cái gì?"
Nghe hắn nói vậy, khí thế của Hắc Đế Chân Nguyệt hơi ngưng lại sau đó đột nhiên tăng vọt đến đỉnh phong.
"Ngươi đừng quá chủ quan."
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, lắc đầu nói:
"Chủ quan hay không chủ quan thì kết quả đều thế. Bây giờ, ngươi không phải là đối thủ của ta. Nếu như ngươi có một chiêu mạnh nhất thì hãy thi triển ra đi."
Hắc Đế Chân Nguyệt nhìn chằm chằm vào thanh đao màu đen trong tay. Trên đó xuất hiện phù văn, một sức mạnh chưa bao giờ có bạo phát ra.
"Tốt. Vậy thì ngươi hãy xem một đao mạnh nhất cua ta, cũng là chiêu thức cực hạn mà hiện tại ta có thể lĩnh ngộ được."
Lập tức, thanh đao màu đen chấn động. Hư không chung quanh nhanh chóng bị thanh đao màu đen thôn phệ, hình thành vòng xoáy.
"Thú vị."
Lâm Phàm mỉm cười. Hắn quả thật không có nhìn lầm. Hắc Đế Chân Nguyệt này là một thiên tài, chỉ mới qua bao lâu mà thực lực của kẻ này đã phóng đại tới mức này.
"Nhất!"
Tên của chiêu thức này không hề bá khí, thậm chí ngay cả đao ý cũng đều tiêu tán nhưng Lâm Phàm biết, đây chính là đao ý đạt tới đỉnh phong, cảnh giới phản phác quy chân.
Chỉ hơi thất thần, một thanh đao màu đen cũng đã bổ tới. Đây là một đao hóa mục nát thành thần kỳ, không hề lộng lẫy, cũng không hề kinh thiên động địa mà chỉ là một đao thật đơn giản.
Nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại không thể coi nhẹ.
Khi thanh đao màu đen sắp đến đỉnh đầu của Lâm Phàm, nó giống như nhận lấy trở ngại. Ánh lửa bắn ra bốn phía, quang mang lộng lẫy, sáng chói bộc phát ra.
"Một đao này rất không tệ. Chân Nguyệt, thực lực của ngươi mạnh lên nhưng mà còn chưa đủ."
Lâm Phàm giơ tay lên, ngón tay đụng vào lưỡi đao. Sức mạnh khổng lồ bộc phát ra, nhanh chóng đẩy Chân Nguyệt lui về phía sau.
Chân Nguyệt chấn kinh, tựa như là không ngờ một đao mạnh nhất lại bị Lâm Phàm chặn lại một cách đơn giản như thế. Mồ hôi từ trên trán lăn xuống.
Hắn đã từng nghĩ mình có lẽ sẽ bại, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ sẽ bị đánh bại dễ dàng như thế.
Trước đây, hắn với Lâm Phàm còn có thể chiến đến lưỡng bại câu thương thế nhưng mà bây giờ chênh lệch của hai bên vậy mà to lớn như thế. Chuyện này sao có thể xảy ra được.
Nhưng Lâm Phàm không hè ngạc nhiên. Hắn có được hệ thống ngón tay vàng cường đại như thế, nếu như còn không thể kéo dài chênh lệch vậy thật sự là quá thất bại.
"Chân Nguyệt, ta sẽ ở đỉnh phong chờ ngươi. Bây giờ, ngươi còn không phải là đối thủ của ta."
Vừa dứt lời.
Lâm Phàm xé rách hư không, nhanh chóng rời khỏi nơi này. Nhưng trước khi đi, hắn vẫn không có quên thu thập nhẫn trữ vật, ngoại trừ nhẫn trữ vật của pháo hoa kia bị đánh nổ thì vẫn còn lại ba cái hoàn hảo.
Chân Nguyệt đứng tại chỗ. Cánh tay cầm đao hơi run rẩy.
"Sư phụ, ngươi thế nào? Người chiến thắng sao?"
Chân Nhất vội vã chạy tới, nhìn sư phụ của mình với vẻ mong đợi.
Chân Nguyệt lắc đầu, cảm thán:
"Không. Ta bại!"
"Sư phụ, ngươi ngồi xuống đây."
Thanh âm non nớt truyền vào trong tai Hắc Đế Chân Nguyệt.
Chân Nguyệt ngồi xuống. Chân Nhất duỗi cánh tay nhỏ ra lau mồ hôi trên trán Chân Nguyệt.
"Sư phụ, ngươi không nên buồn. Người chỉ cần cố gắng tu luyện, về sau nhất định sẽ chiến thắng. Nếu như sư phụ một mực không thắng được, Chân Nhất nhất định sẽ cố gắng tu luyện, tương lai thay thế sư phụ đánh bại hắn."
Giờ phút này, Chân Nguyệt cười to rồi ném thanh đao màu đen cho đồ đệ và đứng lên, đi về phương xa.
Chân Nhất ôm thanh đao màu đen, hấp tấp theo ở phía sau.
"Sư phụ chờ ta một chút. Người không nên đi nhanh như vậy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu