Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 435: TA CÔNG THẦN, NGƯƠI KHÔNG THỂ ĐỐI ĐÃI VỚI TA NHƯ VẬY

– Lã sư đệ, Âm sư đệ, Cao sư đệ, Trương sư đệ, mấy người chúng ta đi về cùng Phú Quý. Lúc trước, chúng ta cũng đã nói rồi. Dù là bận chuyện gì đi nữa, vấn đề này không thể quên.
Hoàng Phú Quý không ngờ Lâm sư huynh lại thậtsự muốn đi, trong lòng cảm động lại vui mừng, Lâm sư huynh vẫn là Lâm sư huynh bọn họ biết trước kia, căn bản là không có thay đổi gì.
Trước kia, khi Lâm sư huynh hãm hại hắn, hoàn toàn chính xác là khiến hắn thảm rồi, mua một đống phế liệu lớn, còn khiến cho những nguyên vật liệu kia bị nâng giá. Hiện tại, sắt vụn trong tông môn cũng đã trở thành mặt hàng đáng giá, không phải muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
– Vậy chúng ta rời tông, Vô Địch phong này nên để ai tới quản lý đây.
Lã Khải Minh nói, đồng thời tự hỏi, không biết nên tuyển ai.
– Vương Phù tới đây.
Lâm Phàm liếc quanh và nhìn thấy một đệ tử đang ngồi xếp bằng tu luyện ở phương xa.
Đệ tử này để hắn khắc sâu ấn tượng, là một người rất không tệ.
Hơn nữa, tốc độ tu luyện của người này rất nhanh. Theo Lâm Phàm, người này hoàn toàn chính là thiên tài bên trong thiên tài.
Nhưng hắn sẽ không ngạc nhiên, thiên tài nhiều như là sao trên trời, chỉ có vĩnh hằng đến sau cùng mới thực sự là thiên tài.
Khi nghe Lâm sư huynh gọi tên hắn, Vương Phù đang tu luyện lập tức đứng dậy. Lúc này, máu tươi trong cơ thể của hắn đang sôi trào. Bởi vì hắn không ngờ sư huynh còn nhớ kỹ tên của hắn.
– Đệ tử Vương Phù tham kiến sư huynh.
Vương Phù nhanh chóng đi đến, cung kinh cúi chào.
Lâm Phàm cười, nói:
– Vương Phù, sư huynh có một nhiệm vụ giao cho ngươi. Bây giờ, ta cùng các vị sư huynh của ngươi phải đi ra ngoài một chuyến, Vô Địch phong tạm thời không ai quản lý. Ta thấy ngươi là người thông minh, năng lực suy nghĩ và tư duy cũng rất tốt cho nên muốn ngươi tạm thời quản lý trật tự ở trên Vô Địch phong. Ngươi có làm được hay không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nghe Lâm Phàm nói thế, Vương Phù trợn tròn mắt vì quá sợ hãi, tựa như là không dám tin vậy.
Thậm chí, hắn còn đang nghĩ mình có nghe lầm hay không, sư huynh nói cái gì?
Không ngờ sư huynh lại để hắn tạm thời quản lý Vô Địch phong. Đây là sư huynh đang khảo nghiệm năng lực của hắn sao?
Tốc độ tu luyện của hắn rất nhanh, nhưng từ trước tới giờ, hắn cũng không hay khoe khoang. Bởi vì hắn cũng không biết mình tu luyện nhanh như thế có thể khiến cho các sư huynh ghen ghét, từ đó dẫn tới phiền phứchay không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhưng hôm nay xem ra, sư huynh cũng không hề hỏi về tốc độ tu hành của mình như thế nào. Nhưng ở trong đông đảo đệ tử của Vô Địch phong, sư huynh vẫn xem trọng hắn, để hắn tạm thời quản lý Vô Địch phong. Đây là sư huynh tín nhiệm hắn, có lẽ sư huynh vẫn luôn chú ý đến tiến bộ của mình, đồng thời cũng ôm lấy hi vọng cực lớn đối với mình.
– Sư huynh, ta có thể.
Vương Phù nghiêm túc gật đầu, nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Các sư huynh tạm thời rời đi, ta có lòng tin quản lý Vô Địch phong thật tốt. Nếu có một chút sơ sẩy, Vương Phù ta sẽ cầm đầu mình đến tạ tội với sư huynh.
Vương Phù kích động nói đến sắc mặt ửng hồng.
Hắn đúng là không biết nên biểu đạt như thế nào.
Hắn vào Viêm Hoa tông là muốn tìm kiếm người có chung lý niệm với mình. Về sau vào Vô Địch phong, hắn cảm nhận được người có chung lý niệm với mình, đó chính là vị Lâm sư huynh ở trước mắt.
Lâm Phàm cười, vỗ vai Vương Phù và nói:
– Sư đệ, không cần nghiêm túc như thế. Ngươi là thiên tài, tốc độ tu hành cũng rất nhanh, nhưng mà nhớ lấy không thể tự cao tự đại. Ngươi phải biết, tất cả dã tâm đều phải xây dựng ở trên cơ sở thực lực. Ngươi mạnh bao nhiêu như vậy sau này trời liền sẽ lớn bấy nhiêu. Bây giờ, chính là lúc ngươi ẩn núp phong mang, cố gắng tu luyện, sư huynh coi trọng ngươi.
– Vâng, đa tạ sư huynh dạy bảo. Vương Phù nhất định ghi nhớ lời này ở trong lòng.
Máu tươi trong cơ thể Vương Phù sôi trào. Hắn rõ ràng là được Lâm sư huynh tán thành. Rõ ràng sư huynh cũng nhìn ra tốc độ tu luyện của hắn là nhanh chóng bực nào, chẳng những không có cảm thấy nguy cơ mà còn cổ vũ mình. Đây mới là thái độ của một sư huynh chân chính ở trong lòng hắn.
Đồng thời, hắn cũng đã đã hiểu. Khi thực lực của mình đến trình độ nhất định, sư huynh cũng sẽ không giữ mình tại một góc, mà nhất định sẽ tìm một thiên địa cho mình có thể thi triển tài năng.
Hai mắt của Lã Khải Minh tỏa sáng, không ngờ lúc này hắn lại nghe thấy lời lẽ chí lý của Lâm sư huynh. Tự tổng kết một phen rồi hắn thì thầm trong lòng.
– Khi thực lực không có cách nào chèo chống dã tâm thì phải cẩn thận ẩn núp phong mang của mình.
Tốt. Câu nói này quá hay. Sư huynh không hổ là sư huynh. Lời nào nói ra cũng ẩn chứa ý cảnh phi phàm khiến hắn có chút không kịp chờ đợi mà muốn lấy quyển sổ nhỏ ra để ghi chép lại.
– Đi thôi.
Lâm Phàm cười khoát tay. Hắn cũng là không ngờ ở trong suy nghĩ của Lã Khải Minh, mình vậy mà đạt đến độ cao như thế.
Chẳng qua nếu như hắn biết nội dung trong quyển sổ ghi chép của Lã Khải Minh, chỉ sợ cũng sẽ bị hù chết.
Mà lúc Vương Phù rời đi, ếch xanh từ phương xa nhảy đến, trên mặt ếch xanh mơn mởn mang theo ý cười dạt dào.
– Chủ nhân, ta đã luyện chế đan dược rồi. Ngài xem đi, đây chính là đan dược do ếch xanh ta thiên tân vạn khổ, cẩn trọng luyện chế đó. Ta dám nói ngoại trừ ta, không ai có thể luyện chế được.
Ếch xanh muốn tranh công, nhất định phải ở trước mặt kẻ liều mạng này thể hiện giá trị của bản thân.
Nếu không, nó sẽ khó mà được coi trọng.
Lâm Phàm cầm lấy đan dược, hài lòng gật đầu. Ếch xanh này hoàn toàn chính xác là rất lợi hại, một lò mười viên đan dược đều là Địa giai trung, thượng phẩm, là một phần tài phú không kém.
– Ừm. Ngươi làm rất không tệ.
Ếch xanh đắc ý cười, nói:
– Chủ nhân, ngài có thể cho ta nghỉ ngơi một đoạn thời gian hay không? Chờ nghỉ ngơi xong, ta lại tiếp tục luyện chế đan dược cho chủ nhân.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Tốt. Có thể.
Ếch xanh mừng rỡ. Rốt cục, nó cũng có thể nghỉ ngơi. Mà bây giờ nó đã thể hiện được giá trị của bản thân, địa vị tự nhiên sẽ cất cao.
Dù sao siêu cấp Luyện Đan đại sư tự nhiên đến có địa vị tương xứng với thực lực cùng cấp, đây là điều được mọi người công nhận mà.
– Ca ca!
Phương xa, Tần Sơn chạy tới. Khi thấy ếch xanh cũng ở đây, hắn không khỏi hưng phấn, nắm ếch xanh vào trong tay, không ngừng xoa bóp.
– Xanh mơn mởn!
Ếch xanh gào thét:
– Ta gọi là ếch xanh chứ không gọi là xanh mơn mởn.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Tần Sơn, đệ mang ếch xanh đi chơi đi, có thể chơi một đoạn thời gian.
Ếch xanh kinh hãi nói:
– Chủ nhân, ta là công thần, ta cần nghỉ ngơi.
Lâm Phàm không hề để ý, khoát tay nói:
– Dù sao cũng là nghỉ ngơi, ngươi chơi với em trai ngốc này của ta một chút cũng được mà. Chúng ta đi thôi.
Nghe hắn nói như thế, ếch xanh kém chút nữa là đã hôn mê.
Kẻ liều mạng này rõ ràng không phải là người.
Ta chính là công thần, ta đã thể hiện giá trị của bản thân.
Sao hắn có thể đối đãi với ta như vậy.
Ếch xanh ta không muốn chơi cùng đồ đần."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu