Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1160: TA THẬT SỰ ĐI BỘ TỚI

Đan giới.
Dọc đường về Cửu Sắc lão tổ lặng im không nói tiếng nào, nhìn như bình tĩnh tựa mặt nước không gợn sóng, thật ra trong bụng hoảng muốn chết.
Cửu Sắc lão tổ vắt óc suy nghĩ làm cách nào trốn tránh.
Càng đến gần Đan giới là Cửu Sắc lão tổ càng hoảng hơn.
Lão không trách Lạc Vân thần nữ, muốn trách thì trách lão sơ sẩy bị ba đứa nhóc kia hố, cuối cùng bị Lâm phong chủ bắt lấy cơ hội, không còn đường bàn bạc lại.
Lâm phong chủ rất mạnh, người giỏi nắm bắt cơ hội cũng là một loại biểu hiện thực lực.
Lão không đánh thắng nổi, khiến người sợ hãi.
Lão là lão tổ của Đan giới, lão phục Lâm phong chủ rồi, không có đường lật ngược bàn cờ.
Lâm Phàm cười tươi nói:
"Lão tổ, Lạc Vân thần nữ, cáo từ, đa tạ chiêu đãi tận tình, sau này có việc gì nhớ báo cho bản phong chủ biết. Phải rồi lão tổ, giờ tình bằng hữu giữa hai ta không giống bình thường, sau này không cần khách khí với bản phong chủ làm gì, tất cả đều là bằng hữu, ta giúp ngươi, ngươi giúp ta. Về sau có khó khăn cứ tìm bản phong chủ, bản phong chủ nghèo, chỉ có thể góp sức cho bằng hữu. Còn nếu bản phong chủ có khó khăn, lão tổ chỉ cần góp đan dược là được, dù sao tình bằng hữu giữa hai ta không cần nói nhiều, tạm biệt."
Lâm Phàm nói xong vui vẻ xuyên qua hư không, mục tiêu là Viêm Hoa tông, hắn cần về nhà.
Thu hoạch trong Đan giới rất lớn, tài phú kinh người, dữ dội còn hơn hai lần trước đã đến.
Lạc Vân thần nữ thấy mắt lão tổ ngấn lệ:
"Lão tổ, sao vậy?"
Có lẽ đây là nước mắt.
Nhưng cũng có thể là chứng minh cho tình bằng hữu.
"Không có gì." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cửu Sắc lão tổ thà đứng què kiên quyết chứ không cười quỳ, lâu rồi lão không cảm nhận trái tim đau đớn như vậy, lần này được thể nghiệm triệt để.
Mười viên hậu thiên đan linh, hai viên tiên thiên đan linh.
Website TruyenLau.com Tài phú đánh mất làm lão muốn chết.
"Lão tổ, có phải Lạc Vân đã làm sai không?"
Lạc Vân cảm giác sự việc không giống như nàng nghĩ, biểu tình của lão tổ rõ ràng là mếu máo.
Nàng không biết cụ thể thế nào, lão tổ và Lâm phong chủ nói chuyện một mình trong phòng thật lâu.
Trong phòng phát ra tiếng bộp bộp, rồi vèo vèo, liên tục có tiếng la a a. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tuy Lạc Vân không rõ ràng tình hình bên trong nhưng thấy lão tổ bước ra khỏi phòng đôi chân mềm nhũn, mặt tái nhợt, có xu hướng tê liệt ngã xuống.
Lâm phong chủ thì mặt mày hồng hào, cười tươi rói như thể làm chuyện gì đó rất sung sướng.
"Không, Lạc Vân đừng lo, lão tổ tốt lắm. Nhưng lão tổ muốn hỏi một câu, ngươi thấy con người của Lâm phong chủ thế nào? Nếu ngươi cùng hắn bên nhau thì tương lai ai sẽ quản lý tài phú?"
Cửu Sắc lão tổ nói chuyện khiến người khó hiểu, cảm giác như mất trí rồi.
Lão đau lòng chết mất, muốn lấy lại thứ đã mất.
Cửu Sắc lão tổ cảm thấy nếu Lạc Vân và Lâm phong chủ bên nhau, sau này nàng nắm quyền giữ tiền thì có lẽ sẽ lấy về thứ đã mất được. Tiếc rằng ước mơ chỉ là mơ ước, ảo tưởng mất trí.
Lạc Vân trợn mắt há hốc mồm nhìn lão tổ, cảm giác lão tổ nổi điên.
Một mảnh sa mạc mênh mông vô bờ không thấy cuối.
Không Gian Thần Trụ sừng sững trong sa mạc.
Hố sâu to rất quái dị trong bối cảnh sa mạc, cát vàng đổ vào hố sâu như muốn chảy xuống tận lòng đất.
Một nam nhân tuấn tú điển trai phủi cát vàng dính trên người, cau mày nhìn bốn phía:
"Phi phi! Cái chỗ quái quỷ gì!"
Gã không ngờ Không Gian Thần Trụ sẽ rớt xuống chỗ này.
Một nam nhân đứng trên núi đá gần đó:
"Ưng Cửu, chúng ta đến mở ra Không Gian Thần Trụ chứ không phải nghỉ phép."
Trên trán nam nhân có một sừng xoắn ốc, sừng đen nhánh tỏa sáng phát ra hơi thở hùng hậu như hòa cùng thiên địa.
Ưng Cửu cười nói:
"Ta biết, ai kêu chúng ta là thành viên tinh anh trong tộc."
Đôi tay Ưng Cửu sáng lấp lánh, mơ hồ thấy giống đôi cánh ưng. Gã nhìn Không Gian Thần Trụ sừng sững tại chỗ, lấy ra lá bùa đã chuẩn bị sẵn.
Vèo!
Lá bùa hóa thành luồng sáng bắn về phía cột thần, dán lên cây cột. Ánh sáng chói mắt bắn lên đâm xuyên tầng mây.
Ầm ầm!
Không Gian Thần Trụ rung bần bật.
Một cột sáng bỗng bắn lên cao đâm vào khung trời, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Ưng Cửu nhìn luồng sáng kia, cười toe:
"Không Gian Thần Trụ khác chắc cũng đã mở ra."
Đây là cắt cỏ, nói theo lời ở chỗ bọn họ là tài nguyên chín, nên gặt.
Bọn họ đã chờ đợi mấy vạn năm.
Một nơi khác.
Không Gian Thần Trụ rơi xuống ngay giữa tông môn nào đó.
Toàn tông môn máu chảy thành sông, ngập ngụa trong máu, cực kỳ thảm liệt.
"Mở ra Không Gian Thần Trụ."
Nam nhân dính đầy máu khóe môi cong lên nở nụ cười dữ tợn, một lá bùa dán lên cột thần.
Ánh sáng chói lòa bắn lên cao, đâm vào hư không.
Tất cả vực ngoại giới cùng chấn động.
Vô số người thấy phương xa xăm có luồng sáng bắn lên tầng mây, bọn họ không biết xảy ra chuyện gì nhưng luồng sáng đâm vào hư không đó cho họ áp lực rất lớn.
Người đi theo cột thần đến vực ngoại giới ngước đầu nhìn hư không.
Ánh sáng khuếch tán đến hư không hình thành màn sáng lực lượng như sóng triều phủ lên nguyên vực ngoại giới.
Một vạn tám trăm cây Không Gian Thần Trụ, không thể thiếu một cây, đó là thứ huyền diệu nhất ở chỗ của họ.
"Ủa?"
Lâm Phàm đang trên đường về, cột đá ở trong trữ vật giới chỉ có biểu hiện lạ, nó vùng vẫy va chạm lung tung.
Ghế đá kêu thảm:
"Cứu mạng! Ca, cây gậy của ngươi nổi điên!"
Cây cột không yên phận trong trữ vật giới chỉ.
Lâm Phàm suy tư:
"Chuyện gì vậy?"
Xem không hiểu, lúc trước cột đá còn yên ổn mà sao đột nhiên trở nên táo bạo?
Lâm Phàm lấy cột đá ra khỏi trữ vật giới chỉ, nó vùng vẫy muốn thoát khỏi tay hắn.
Lâm Phàm cầm chặt cột đá, hỏi:
"Ngươi muốn đi đâu?"
Rất không ngoan, không thèm để mắt đến chủ nhân mới là hắn đây.
Oong oong!
Cột đá chấn động, xung quanh xuất hiện vết rạn đen ngòm, đó là lực lượng cực độ chấn động không gian."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu