Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1346: HẮN VẪN CÒN LÀ CON NÍT

Dốc hết sức mạnh.
Lực lượng trong cơ thể đang thiêu đốt.
Lâm Phàm gầm nhẹ:
"Rốt cuộc có bao nhiêu hung ác, để ta xem thử!"
Mái tóc dài màu đỏ như rồng gào thét sau gáy, hắn hóa thành luồng sáng xông lên.
Chưa lao tới gần Lâm Phàm đã cảm nhận dao động trùng kích kia kinh khủng đến cỡ nào.
Giống như lưỡi đao cắt qua thân thể.
"Quả nhiên rất lợi hại."
Lâm Phàm chưa bao giờ nghĩ rằng lấy công pháp sẽ khó khăn đến vậy.
Từng môn công pháp đều thành tinh.
"Tiểu tử, cho ta xem cực hạn của ngươi nằm ở đâu, muốn bắt lấy môn công pháp này không dễ dàng. Là bị đâm thủng hay bộc phát ra lực lượng mà ta cũng không nhìn thấu được? Ta rất chờ mong."
Hán Tôn đột nhiên phát hiện người đến đây hôm nay khá thú vị.
Bùm!
Hai tay của Lâm Phàm đè lại công pháp bắn tới, lực lượng siêu mạnh đè xuống, hai tay hơi cong, thoáng chốc túa mồ hôi như tắm.
Đây là lực lượng của Chúa Tể, rất khó khăn.
Lâm Phàm gầm lên:
"Lão tử không tin một quyển công pháp mà kiêu ngạo như vậy!"
Lửa rực cháy trên người Lâm Phàm đối kháng lại công pháp này.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Chân hắn lùi lại, hơi khó chống đỡ.
‘Chiến trường viễn cổ!’
Giờ phút này, hắn mở ra buff, không vì cái gì khác, đối mặt một quyển công pháp mà lùi bước thì biết đút mặt vào đâu? Nói ra sẽ cười chết người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đánh giá thấp nơi này rồi, nơi Thánh Địa Sơn giấu công pháp quả nhiên đặc biệt."
Lâm Phàm không biết người tham gia vào Thánh Địa Sơn sẽ lựa chọn công pháp thế nào, xem tình hình này thì sơ sẩy một cái sẽ bị đâm chết.
Răng rắc!
Là tiếng xương gãy.
Cánh tay Lâm Phàm gãy, xương trắng đâm ra, máu chảy ròng ròng. TruyenLau
Hán Tôn trợn to mắt nói:
"Tiểu tử này . . ."
Hán Tôn chưa từng gặp người nào thú vị như vậy, cứng rắn ngăn chặn, xương lòi ra nhưng không cau mày chút nào, rất kinh người.
Năm ngón tay bấu công pháp bị trùng kích mạnh có dấu hiệu nứt nẻ, những ngón tay phải hứng chịu sức mạnh cực kỳ khủng bố.
Nhưng với Lâm Phàm mới bấy nhiêu đây mà không chịu được thì làm nên chuyện gì? Phải cứng rắn ngăn lại bằng được.
Hắn không tin mình không thể giải quyết một môn công pháp.
Hán Tôn thấy Lâm Phàm lấy ra ba thanh kiếm thì hơi tò mò:
"Tiểu tử này muốn làm gì?"
Hán Tôn tưởng hắn bí quá làm liều đập phá, nhưng cảnh tiếp theo khiến y trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ thấy ba thanh kiếm xoay tròn một vòng, hai thanh kiếm đâm vào đôi tay, một thanh kiếm xuyên thủng cả hai tay.
Hán Tôn ngạc nhiên, chưa thấy kiểu chơi này bao giờ:
"Trời ạ, thế là sao? Đang yên lành bỗng dưng tự mình hại mình?"
Lâm Phàm cảm giác hai tay không lắc lư nữa:
"Quả nhiên không gạt ta, hình tam giác là vững chắc nhất!"
Vào giờ phút như thế này, hắn chỉ có thể phát huy toán học từng được giáo viên thể dục dạy cho, dù ở nơi nào thì có thứ luôn đúng.
Hai tay đẫm máu, máu chảy ồ ạt nhuộm đỏ ngân hà.
Người bình thường nhìn thấy sẽ sợ trắng mặt.
Dù là người tu luyện ngạnh công, ác với bản thân nhưng thấy cảnh này sẽ hết hồn.
Hán Tôn phát hiện tiểu tử này ghê gớm, bị ba thanh kiếm đâm xuyên hình như khá hơn nhiều.
Lâm Phàm mừng rỡ:
"Rất tốt, lực lượng yếu bớt rồi."
Lâm Phàm cảm nhận lực lượng công pháp giảm bớt dần, hắn thừa thắng xông lên làm một hơi.
Lâm Phàm gầm lên:
"Dừng lại cho ta!"
Dồn hết lực lượng ra ngoài, lực lượng kinh người như thú to dữ tợn nuốt trọn mảnh thiên địa này.
Hư không ngân hà rung rinh rồi vỡ vụn, hình thành khe hở sâu thẳm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai.
Dòng không khí hỗn loạn bắn tung tóe, một số công pháp yếu kém bị dòng khí trùng kích tan vỡ.
Hán Tôn vội vã bù đắp, y không ngờ lực lượng của tiểu tử này mạnh như vậy.
Chuyện không thể xảy ra nhưng bây giờ diễn ra thật.
Hai loại lực lượng cực độ đụng vào nhau hình thành xung kích rất khủng bố.
"Ngừng!"
Lực lượng trùng kích của công pháp yếu dần rồi yên lặng.
Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm:
"Lợi hại thật."
Hắn chộp môn công pháp, rút ba thanh kiếm ra bỏ vào trữ vật giới chỉ.
"Chỉ có trong cảnh khốn khó mới phát hiện thứ mang bên người còn có tác dụng khác."
Lại hiểu thêm một điều.
Hán Tôn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, khóe miệng co giật, không phải vì đối phương lấy được công pháp, làm y giật mình là quá trình rút kiếm làm y đau giùm.
"Không đau sao?"
Lâm Phàm lấy được môn công pháp này, tâm tình siêu tốt đẹp, để xem nhập môn cần bao nhiêu điểm.
"Thăng cấp!"
[Tiêu hao một trăm tám mươi vạn điểm.
Chân Tiệt Vô Tướng Thiên (nhất trọng)]
Số điểm cho đệ nhất trọng khiến người vui vẻ, nhưng Lâm Phàm hơi tiếc vì nó ít hơn Thủy Ma Kinh hai mươi vạn điểm.
Lúc Lâm Phàm thăng cấp Thủy Ma Kinh cần hai trăm vạn điểm.
Nhưng ngẫm lại cũng đúng, công pháp phẩm cấp như thế không phải rau cải trắng có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.
Nếu dễ tìm như vậy thì Hận Thiên Tiểu Ma Quân đã không thể tiếu ngạo đến niên đại này mà bị giết lâu rồi.
Mặc kệ mất bao nhiêu điểm, trực tiếp thăng cấp, cơ hội hiếm có, hắn không muốn từ bỏ.
[Chân Tiệt Vô Tướng Thiên (viên mãn)
Đặc tính: Đoạn Thần Thủ, vô tướng vô thiên, quy nhất, vô tướng vận thể.]
Không nhiều đặc tính nhưng lực lượng tăng vọt rất khủng.
Mất một ức tám ngàn vạn điểm rất đáng giá.
Hán Tôn trợn tròn mắt, hóa đá.
Hình như tiểu tử này tu luyện Chân Tiệt Vô Tướng Thiên và đã thành công, sao có thể?
Hán Tôn chưa bao giờ gặp loại người như vậy.
Từng có người tu luyện môn công pháp này, nhưng lĩnh ngộ đệ nhất trọng đã phải tĩnh tọa mấy chục ngày, cuối cùng mới lĩnh ngộ ra, đây đã xem như nhanh rồi.
Làm gì có ai chớp mắt tu luyện thành công?
Lâm Phàm bắt đầu cắn nuốt lực lượng trong cơ thể, chuyển hóa thành nội tình. Hắn không suy nghĩ nhiều, vẫn còn điểm, tiếp tục tìm kiếm công pháp.
Nếu không tìm thấy ngang ngửa Thủy Ma Kinh thì chọn cái kém hơn chút cũng được.
Hắn đã cảm nhận được, nội tình đang điên cuồng tăng vọt, Thế Giới cảnh không còn xa, nếu hắn may mắn thì sẽ thành công, bước vào Thế Giới cảnh ngay trong hôm nay.
Khi Lâm Phàm tiếp tục tìm kiếm công pháp thì Hán Tôn không kiềm được tò mò, mở miệng hỏi:
"Ngươi rốt cuộc có phải là con người không?"
"Ai?"
Lâm Phàm biết nơi này có người nhưng không ngờ ẩn giấu sâu như vậy, dù là hắn cũng không phát hiện.
Hán Tôn nói:
"Đừng tìm, ngươi hãy nhìn lên trên."
Hán Tôn ngồi xếp bằng trong hư không ngân hà, cơ thể vẫn gầy đét, biểu cảm kinh ngạc nhìn Lâm Phàm.
Lâm Phàm nghi hoặc hỏi:
"Ngươi là ai?"
Hắn đánh giá người này, cảm giác đầu tiên là rất mạnh, tuy không có dao động hơi thở nhưng cho người cảm giác rất khủng bố.
Thánh Địa Sơn quả nhiên rất coi trọng nơi này.
Công pháp tự va chạm người, còn có cường giả trông coi, ai có thể trộm công pháp khỏi Thánh Địa Sơn xem như giỏi.
Lâm Phàm khá may mắn, may mắn vì hắn quang minh chính đại đi vào, chứ lén lút lẻn vào thì khó nói kết quả ra sao."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu