Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 287: LẦN NÀY TA SẼ THA CÁC NGƯƠI MỘT LẦN


– A ha ha ha!
– Phát tài, phát tài rồi.
Vừa mới nhìn thấy một cánh cửa nhỏ, vốn dĩ hắn cũng không biết đây là thứ gì, thế nhưng mà không ngờ hắn tùy tiện đụng vào một cái nút lại có vô số đan dược lăn xuống.
Đan dược giống như là đậu nành vậy, lít nha lít nhít lăn đầy xuống sàn nhà.
Mặc dù phẩm giai không cao nhưng mà nhiều đan dược đổ vào cùng một chỗ khiến cho mùi thuốc ngưng tụ nồng hậu, dày đặc. Sau khi thu hết số đan dược này, Lâm Phàm nhìn thấy có ba cái hộp đang được bày riêng ra ở bên trong hang động.
Hắn nhanh chóng mở cái hộp ở giữa ra xem, cảm giác hô hấp như là bị ngưng lại.
Thiên giai… Đan dược Thiên giai hạ phẩm.
Loại đan dược này đã là đan dược cao giai chân chính. Dược lực quấn quanh đan dược hình thành dị tượng, nhìn qua là đã biết không phải là bảo vật bình thường. Hai viên đan dược khác tuy không phải là đan dược Thiên giai nhưng mà cũng là hàng cực phẩm trong cấp độ đan dược Địa giai thượng phẩm, cũng có thể gọi là bảo bối bên trong bảo bối.
Chẳng qua là khi Lâm Phàm vừa mới cầm đan dược Thiên giai lên, toàn bộ cốc Thiên Hiểm đều chấn động.
Lúc đầu, hắn còn tưởng rằng là động đất nhưng mà nghĩ lại thì đây chính là cơ chế bảo vệ viên đan dược Thiên giai này và mình không để ý cho nên đã bị người phát hiện.
Lập tức, hắn cảm giác được có năm khí tức nhanh chóng lao tới. Chuyện này khiến hắn cực kỳ hưng phấn. Hiện tại mình đang rất tự mãn, mong rằng những người sắp đến có thể giúp mình bớt tự mãn đi.
Uỳnh!
Sau khi thu hết mọi thứ, Lâm Phàm cũng không có kịp kiểm tra lại. Hắn nhanh chóng giơ chân đá nát cánh cửa đá nặng nề như núi kia.
Hắn liếc nhìn quanh. Hình ảnh của cốc Thiên Hiểm được thu trọn vẹn vào trong tầm mắt. Nguyên lai chỗ cất trữ vật tư này lại xây ở trên đỉnh núi cao như thế này.
– Ta chờ các ngươi đã rất lâu rồi.
Lâm Phàm sải bước ra, nổi bồng bềnh giữa không trung, nhìn về phía mấy bóng người đang lao tới từ phương xa.
– Tài phú ở nơi này đúng là rất phong phú. Các ngươi thật đúng là giàu có. Nhưng hiện tại, tất cả mọi thứ đều thuộc về ta. Nhưng mà các ngươi cũng không phải là không có cơ hội lấy lại, chỉ cần các ngươi có thể đánh chết ta. Như vậy số tài phú này cuối cùng rồi sẽ vẫn là của các ngươi.
– Các ngươi yên tâm. Ta sẽ không chạy. ta sẽ đợi ở ngay chỗ này. Hiện giờ nếu không phải là các ngươi đánh chết ta thì ta sẽ đánh chết các ngươi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm ngạo nghễ, vẻ mặt bình tĩnh giống như là không hề để mấy bóng người đang lao tới kia vào trong mắt.
Trên bản đồ của Tần Mộc Băng đã đánh dấu rõ ràng, cường giả trấn thủ cốc Thiên Hiểm chỉ có tu vi là Thiên Cương cảnh tầng hai.
Lý Yêu Hoàng gầm lên:
– Tặc nhân dám trộm cắp tài nguyên của cốc Thiên Hiểm ta. Lưu lại cho ta.
Lý Yêu Hoàng nhanh chóng giơ tay lên, một khí tức mênh mông đột nhiên bạo phát ra. Toàn bộ thiên địa tựa như là bị Lý Yêu Hoàng chộp vào trong tay vậy. Cương khí hình thành một bàn tay cực kỳ lớn, che kín bầu trời, đánh về phía Lâm Phàm.
TruyenLau – Băng Diệt.
Mí mắt của Lâm Phàm khẽ giật giật. Hắn đấm ra một quyền. Quyền kình va chạm kịch liệt cùng bàn tay khổng lồ kia. Nếu như chỉ có uy thế cỡ này, một quyền của mình là có thể phá hủy.
Nhưng đột nhiên, Lâm Phàm cảm thấy không thích hợp.
Hắn ngẩng đầu, trợn to mắt. Bàn tay khổng lồ kia chẳng những không có biến mất, ngược lại càng ngày càng mạnh.
Uỳnh! TruyenLau
Một chưởng che trời nhanh chóng đánh thẳng xuống. Cả khu vực đều chấn động, lực trùng kích thổi bay mọi thứ về bốn phương tám hướng xung quanh.
Tá Đằng Binh thấy cảnh này, lập tức lao ra quỳ ở trước mặt Lý Yêu Hoàng, nói:
– Đại nhân, ta…
Lý Yêu Hoàng hừ lạnh, đứng chắp tay, nói:
– Đi tra xét cho ta. Vật tư có ở trong nhẫn trữ vật của hắn không?
– Vâng.
Tá Đằng Binh gật đầu, sau đó tranh thủ thời gian lao xuống phía dưới. Hắn từng nghe nói thực lực của Lý Yêu Hoàng đại nhân cực kỳ cường đại, là Vương giả ở trong cấp độ Thiên Cương cảnh tầng bốn. Hiện giờ được tận mắt chứng kiến, lời đồn quả là không sai. Thật sự là quá kinh khủng. Lý đại nhân chỉ đánh ra một chưởng đã khiến cho thiên địa chấn động. Uy thế của Thiên Cương cảnh hoàn toàn bộc phát làm cho người ta cảm thấy kinh hãi.
Mấy tên cường giả Thiên Cương cảnh ở phía sau lưng nhìn thấy uy lực của một chưởng kia tạo thành, cũng mặc cảm. Thiên địa chi lực được Lý Yêu Hoàng vận dụng thuần thục đến mức làm cho bọn họ cam bái hạ phong.
Đó cũng không phải là do chênh lệch về cảnh giới mà là chênh lệch ở trên phương diện lĩnh ngộ thiên địa chi lực.
Tá Đằng Binh nhìn thấy thi thể của Lâm Phàm hãm sâu ở dưới mặt đất, cũng khinh thường hừ lạnh:
– Đồ hỗn trướng như ngươi cũng dám chui vào cốc Thiên Hiểm. Thật sự là gan to bằng trời.
Sau đó nhìn thấy nhẫn trữ vật ở trên ngón tay của Lâm Phàm, hắn nhanh chóng đi tới, chuẩn bị cầm, dâng lên cho Lý Yêu Hoàng.
Mười giây thời gian đã sớm đi qua.
Trong lòng Lâm Phàm đã có ngàn con thảo nê mã* đang phi nước đại. Đây là tình huống như thế nào, trên bản đồ đã ghi chú rõ ràng chỉ là cường giả Thiên Cương cảnh tầng hai mà thôi. Làm sao uy thế người này bạo phát ra lại mạnh như vậy.
* Thảo nê mã: Đồng âm với từ mắng chửi “Thao nhĩ mụ”, tiếng Việt là [Đ•M•M] ấy bà con ^^. Ngoài ra nó còn có nghĩa khác: Thảo nê mã là tên tiếng Trung của con Dương Đà [Một loài lạc đà không bướu ở phương Tây] được cư dân mạng tôn xưng là “Thần thú” (Mọi người có thể Google tên “Dương Đà” để xem hình ảnh), bởi vì vẻ mặt của loài động vật này rất chi là khó tả, cho nên nó còn được sử dụng để miêu tả tâm trạng “Không biết nói sao”, “Bó tay toàn tập”… các loại.
Mình mặc dù tự mãn, cần chèn ép một phen, nhưng mà cũng không thể để siêu cấp cường giả đi ra hành hạ mình chứ. Chuyện này con mẹ nó quá vô lương đi.
Lý Yêu Hoàng nhẹ nhàng thở ra. Nếu như vật tư thật sự bị đánh cắp vậy thì đúng là xảy ra đại sự. Chiến sự với Viêm Hoa tông chỉ sợ cũng bởi vì việc này mà kéo dài vô thời hạn.
May mà hiện tại hắn đã xử lý được tặc tử này, bảo vệ được vật tư.
– A!
Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Đây là tiếng kêu của Tá Đằng Binh.
Ở trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, Tá Đằng Binh bị tặc nhân kia một quyền đánh chết, thậm chí ngay cả một chút phản kháng cũng không có.
– Tặc tử, ngươi dám.
Lý Yêu Hoàng gầm lên, tựa như là không ngờ tặc nhân này chịu đựng một chưởng của hắn lại không chết. Chuyện này theo hắn thấy căn bản là không có khả năng xảy ra.
– Các ngươi hèn hạ, vậy mà để cường giả đánh lén ta. Các ngươi chờ đó cho ta.
Sau khi đánh chết gia hỏa muốn cầm nhẫn trữ vật của mình là Tá Đằng Binh kia, Lâm Phàm chuẩn bị trốn đi xa, vội vàng vơ lấy nhẫn trữ vật ở trên ngón tay của Tá Đằng Binh rồi trong nháy mắt hóa thành một vệt sáng bay về phía phương xa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu