Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 406: THẬT SỰ LÀ PHIỀN PHỨC


– Không ngờ trong Thiên Thần giáo lại có người nhận ra ta.
Lâm Phàm hơi kinh ngạc bởi vì hắn không ngờ đại danh của mình đã được truyền bá rộng khắp như vậy. Không tồi! Thật sự là rất không tồi!
Nghe được giọng nói khủng bố này, lão giả hoảng sợ. Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm và gầm lên:
– Tên hỗn đản nhà ngươi phải chết. Ngươi dám đánh thức đại nhân. Bây giờ, ai cũng không cứu được ngươi.
Từ trong thành bảo tàn phá, vô số Huyết Trùng tràn ra ngoài. Chỉ liếc nhìn lại, cảnh tượng Huyết Trùng lít nha lít nhít khiến cho người ta có cảm giác buồn nôn.
– Đại nhân chính là gia hỏa này đánh thức ngươi.
Lão giả kinh hãi. Hắn biết đại nhân là tồn tại kinh khủng đến cỡ nào, nhất là những con Huyết Trùng kia có thể nói là khủng bố đến cực điểm. Chúng có thể hút hết thảy tinh hoa trong cơ thể của sinh linh trong nháy mắt. Lúc đó, sinh linh sẽ biến thành xác khô.
– Lâm Phàm, ta muốn giết ngươi.
Núi nhỏ Huyết Trùng nứt ra tựa như là khoang miệng của ác ma. Một tiếng gào thét đầy phẫn nộ vang lên.
– Hắn rất phẫn nộ đối với ta, hơn nữa còn biết tên của ta. Kẻ này rốt cuộc là ai?
Lâm Phàm đúng là có chút hiếu kỳ, không biết đến cùng là ai mà có thể căm hận mình như thế. Nhưng không đúng, toàn bộ người căm hận mình đều đã bị đập chết. Rốt cuộc kẻ này là ai?
– Ngươi đến cùng là ai? Thật đúng là khiến cho ta có chút hiếu kỳ!
Nhìn về đám côn trùng màu đỏ ở phương xa, Lâm Phàm cảm thấy rất quen mắt. Cẩn thận nghĩ lại, đó chẳng phải là côn trùng trong cơ thể yêu thú hắn thấy trên đường trở về từ Thái Thản tông hay sao.
Nguyên lai là ở chỗ này.
Màu đỏ phủ đầy trời, từng con Huyết Trùng tranh nhau chen lấn di chuyển.
Nhìn thấy đám côn trùng này, lão giả run lên, nhanh chóng tránh đi. Hắn cũng không muốn trở thành khẩu phần lương thực của những con Huyết Trùng này.
Bất luận kẻ nào nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, tuyệt đối sẽ bị hù đến run rẩy, nhưng mà Lâm Phàm lại đang suy nghĩ, kẻ vừa nói rốt cuộc là ai.
TruyenLau Hắn cố gắng nghĩ tới nghĩ lui nhưng cũng khó mà nghĩ ra.
Huyết Trùng đình chỉ xê dịch, che phủ trên mặt đất, lẳng lặng bất động. Đột nhiên, từ trong đống Huyết Trùng này, một cái bọc lớn nổi lên rồi không ngừng biến lớn. Vô số Huyết Trùng như là bùn nhão chảy vậy, không ngừng lăn xuống.
Một bóng người bằng Huyết Trùng đứng thẳng ở đó. Khuôn mặt là Huyết Trùng, thân thể là Huyết Trùng, còn có côn trùng đang di chuyển.
– Ọe!
Lâm Phàm sững sờ, sau đó cúi người, nôn khan. Hắn nâng một ngón tay lên. Website TruyenLau.com
– Ngươi đến cùng là ai? Còn có hình dạng này của ngươi nữa làm cho người ta quá buồn nôn có biết hay không.
– Hỗn đản, làm sao ngươi dám nói với đại nhân như thế.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lão giả đã sớm chạy tới phương xa. Hắn đứng ở trên một tảng đá lớn, giận dữ hét.
– Im miệng!
Trăm miệng một lời, Lâm Phàm và bóng người bằng Huyết Trùng kia cùng phẫn nộ quát.
Thấy thế, lão giả kinh hãi, co rúm người lại. Mồ hôi trên trán lăn xuống. Hắn đâu còn dám nói thêm điều gì. Hắn không sợ Lâm Phàm, nhưng mà sợ hãi vị đại nhân này.
– Ngươi lại nhìn kỹ xem ta là ai.
Đột nhiên, khuôn mặt bằng Huyết Trùng kia dần dần biến hóa, không còn là loại khuôn mặt như là có giòi di chuyển, buồn nôn kia.
– A! Nguyên lai là ngươi. Quân Vô Thiên, ngươi còn chưa có chết sao?
Lâm Phàm sửng sốt, sau đó lắc đầu.
– Không ngờ ta đã giẫm nát đầu của ngươi rồi mà ngươi vẫn còn có thể phục sinh. Nhưng bây giờ, ngươi lại trở thành kẻ người không ra người, quỷ không quỷ. Thật đúng là… vô cùng thê thảm.
Tuy ngoài mặt nói thế nhưng trong lòng Lâm Phàm vẫn cực kỳ khiếp sợ, chết rồi mà vẫn còn có thể sống lại, chỉ là trở thành người bằng Huyết Trùng.
Thủ đoạn này thật đúng là nghịch thiên.
Hộ Giáo Pháp Vương của Thiên Thần giáo cưỡng ép xông vào Viêm Hoa tông, cũng muốn cướp đi thi thể của Quân Vô Thiên, hiển nhiên là có vấn đề.
Chỉ là hắn không biết mà thôi.
– Đều là do ngươi hại ta.
Quân Vô Thiên quát ầm lên. Giọng nói cũng trở nên bén nhọn. Phía sau lưng hắn giống như có một cái không gian. Huyết Trùng phủ kín trên mặt đất tranh nhau chen lấn, tràn vào trong đó.
– Thôi được, nếu chết rồi mà còn sống lại thì để ta giúp ngươi chết thêm một lần nữa. Quân Vô Thiên, kẻ đã từng là người đứng đầu của thập phong.
Lâm Phàm cười, nhưng ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng.
Tình huống hiện tại của Quân Vô Thiên có chút quái dị. Mặc dù không nhìn ra một chút xíu sức mạnh pháp tắc, thế nhưng mà sức mạnh của hắn lại siêu việt Thiên Cương cảnh tầng năm.
– Ta phải dùng mạng của ngươi để rửa sạch tất cả sỉ nhục mà ta từng phải chịu đựng.
Quân Vô Thiên hét lên rồi nhấc bàn tay lên. Từ trong lòng bàn tay, vô số Huyết Trùng bắn ra, hình thành gió lốc bằng Huyết Trùng đánh thẳng đến Lâm Phàm.
– Băng Diệt!
Năm ngón tay hợp lại thành quyền rồi đấm về phía trước. Cương khí bao phủ trên nắm đấm hình thành ba động khiến hư không chấn động. Một sức mạnh mênh mông xuyên qua không gian đánh lên gió lốc bằng Huyết Trùng.
Ầm!
Gió lốc bằng Huyết Trùng bị hủy diệt nhưng mà những con Huyết Trùng kia trong nháy mắt tổ hợp rồi tiếp tục đánh tới Lâm Phàm từ bốn phương tám hướng.
– Thú vị.
Lâm Phàm không ngờ sau khi phục sinh, thực lực của Quân Vô Thiên vậy mà trở nên cường hãn như vậy. Tuy rằng đúng là có chút ngoài ý muốn, nhưng mạnh hơn cũng vô dụng, hôm nay Quân Vô Thiên phải chết.
– Quân Vô Thiên, ngươi rất thú vị, cực kỳ thú vị đó.
Uỳnh!
Bật hết hỏa lực.
Thất Thần Thiên Pháp, bốn vị thần toàn bộ xuất hiện. Một sức mạnh mênh mông bạo phát ra.
Trung Trì Nội Thần!
Thiên Trung Cuồng Thân!
Chí Đạo Hữu Thần!
Bách Cốc Địa Thần!
– Ta đúng là vẫn ưa thích màu máu hơn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu