Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1509: HẮC THÀNH HUYẾT QUỶ

"Ài... Thật ra chuyện này cũng không thể đổ lỗi cho ngươi. Tầm nhìn quyết định tất cả. Đứng ở chỗ thấp thì làm sao bao quát được toàn cục. Người xưa có câu gì ấy nhỉ... quên béng mất rồi."
Lâm Phàm làm bộ gãi cằm suy nghĩ, hắn đang cố nhớ lại một câu thành ngữ.
Tần Phong sầm mặt, tự mình điền vào chỗ trống:
"Ếch ngồi đáy giếng."
Lâm Phàm vỗ đùi đánh đét, ánh mắt sáng rỡ tán thưởng:
"Chuẩn! Chuẩn không cần chỉnh! Chính là ếch ngồi đáy giếng! Tần huynh quả nhiên thông tuệ hơn người."
Lúc này, Tần Phong chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống cho khuất mắt.
Gã gào thét trong cõi lòng: Lâm huynh ơi là Lâm huynh, xin huynh khóa miệng lại giùm! Có mang tiếng khen ngợi thì nghe nó vẫn khét lẹt mùi sỉ nhục trắng trợn.
"Lâm huynh, huynh cứ bận việc của huynh đi. Bọn ta sẽ cắm rễ ở đây quan sát, thề có trời đất tuyệt đối không làm vướng chân huynh."
Tần Phong nào dám thốt thêm lời vô nghĩa, ngoan ngoãn lui lại nhường sân khấu cho Lâm Phàm tỏa sáng. Gã thầm thề với trời, từ giờ phút này tuyệt đối câm như hến, chỉ đứng xem ngươi múa may quay cuồng.
Lâm Phàm phí nước bọt giảng giải nãy giờ cũng chỉ chờ có câu này.
Hắn chỉ cầu Tần Phong hiểu cho, hãy đứng yên trên này mà thưởng lãm, đừng có xông vào cướp điểm tích lũy của hắn.
Cục diện bây giờ xem như hoàn mỹ vô khuyết.
Lâm Phàm lười biếng nói thêm, thân hình lướt đi như điện, chớp mắt đã ngạo nghễ lơ lửng ngay trước tòa hắc thành.
Hắn vận khí đan điền, gân cổ gầm lên một tiếng rống chấn động cửu tiêu:
"CÚT HẾT RA ĐÂY CHO BẢN PHONG CHỦ!"
Sóng âm cuồn cuộn như cuồng phong bão táp quét ngang. Vài tên tiểu yêu thực lực kém cỏi vừa hứng chịu luồng trùng kích này, cơ thể lập tức run bần bật. Huyết dịch sôi trào xé rách huyết quản. Bùm một tiếng, nát bét thành một đám sương máu tại chỗ.
Máu đen văng tung tóe nhuộm bẩn cả mặt đất.
Lâm Phàm hừ lạnh. Hắn khinh chẳng buồn tự tay kết liễu lũ cặn bã này.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Quá mức ẻo lả, hoàn toàn không lọt nổi vào mắt xanh của hắn.
Dù có nhân đôi điểm tích lũy cũng chẳng bõ dính răng.
Cứ rống chết chúng cho tiện rảnh nợ.
Nhóm người Tần Phong đứng từ xa nhìn cảnh tượng ấy, hai mắt trợn trắng dã.
Gã thầm than trong lòng, biết tới kiếp nào mình mới đạt tới cái ngưỡng cuồng bạo như Lâm sư huynh?
Website TruyenLau.com Một mình một ngựa vác lá cờ chính nghĩa vọt thẳng vào sào huyệt tà ma, chỉ tay mắng chửi:
"Chính nghĩa giáng lâm đây, lũ yêu ma quỷ quái mau vác xác ra chịu chết!"
Nhưng gã tự biết thân biết phận, mộng mị thì được, chứ với cái tu vi hiện tại mà dám tới địa bàn người ta hét câu đó, bảo đảm sẽ bị đập cho nôn cả mật xanh mật vàng.
Đám thuộc hạ của Hải Quân nuốt nước bọt, ánh mắt đong đầy sự sùng bái: TruyenLau
"Hàn huynh, sư huynh của huynh bá đạo quá đáng rồi đấy."
Hàn Bích Không cười tủm tỉm, lồng ngực ưỡn cao đầy tự hào.
Dẫu người ta khen sư huynh, nhưng trên mặt gã cũng được thơm lây.
Đúng lúc này.
Một cỗ khí tức tà ác đến rợn gáy từ sâu trong hắc thành bạo phát bùng nổ. Sát khí ngưng tụ thành thực chất xông thẳng lên vòm trời, hung hăng cắn nuốt toàn bộ sương đen bao phủ xung quanh.
"Ra thì lẹ lẹ cái chân lên, màu mè hoa lá cành làm cái quái gì? Tưởng mỗi ngươi là có khí thế dọa người chắc?"
Lâm Phàm bĩu môi, cực kỳ khinh bỉ cái thói ra dẻ của đối phương.
Mười ngón tay hắn siết chặt. Nhục thân chấn động. Khí huyết bàng bạc từ trong cơ thể ầm ầm tuôn trào. Bùm một tiếng, sức mạnh lấy hắn làm tâm điểm hóa thành những cơn sóng xung kích cuồng bạo oanh tạc bốn phương tám hướng.
Luồng uy áp tàn bạo nghiền ép vạn vật, càn quét toàn bộ kiến trúc xung quanh hắc thành. Những bức tường thành kiên cố ầm ầm sụp đổ, tan tành thành cát bụi.
"HIỆN NGUYÊN HÌNH CHO TA!"
Tiếng gầm giận dữ xé rách vòm trời.
Cỗ uy thế vừa dâng trào từ trong hắc thành bỗng dưng nghẽn lại, xì hơi cái rụp rồi chìm vào cõi tĩnh lặng.
Bỗng nhiên, không gian phía xa xăm khẽ rung động.
Một giọng nói lạnh buốt xương tủy vang dội không trung:
"Tên nhãi ranh từ đâu tới dám càn rỡ ở đây! Muốn nếm mùi cái chết sao?"
Một nữ nhân xé gió lao tới. Đôi mắt nàng ta tỏa ra thứ ánh sáng tím ngắt vô cùng yêu dị. Sau lưng vươn ra đôi cánh khắc đầy những đường vân tím lấp lánh, khí tràng vượt xa lũ lâu la lúc nãy.
Lâm Phàm đứng thẳng tắp như tùng bách, sắc mặt bất biến, không hề có nửa điểm chùn bước.
Khẽ nghiêng đầu, hắn lạnh lùng dõi theo tốc độ thần sầu của nữ nhân kia đang nhắm thẳng về phía mình.
Chỉ chớp mắt, ả đã xông tới ngay sát mặt Lâm Phàm, vung trảo đâm thẳng tử huyệt.
Lâm Phàm chẳng buồn liếc mắt, tay phải lùi lại lấy đà, trực tiếp giáng ra một quyền.
Ầm!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp không gian.
Đầu của nữ nhân kia trong tích tắc nổ tung như quả dưa hấu bị búa tạ tảng đập trúng. Một quyền vừa rồi trực tiếp cày nát cái sọ của đối phương thành một đống bầy nhầy.
"Ái chà!"
Lâm Phàm hơi giật mình. Hắn không ngờ nhục thân của con ả này lại mỏng manh đến thế. Quyền ban nãy hắn còn chưa thèm dùng tới một phần sức lực.
Ai dè đối phương nổ tan tành, báo hại máu đen nhầy nhụa dính đầy lên tay hắn.
Xèo... Xèo!
Lâm Phàm đang định vung tay phủi đi vết máu bẩn, chợt nhận ra thứ huyết dịch này mang tính ăn mòn cực kỳ khủng khiếp. Dù cho lớp da đồng thịt sắt của hắn không bị xuyên thủng, nhưng mu bàn tay cũng ửng đỏ lên trông thấy.
"Có chút bản lĩnh."
Hắn không khỏi gật gù tán thưởng.
Với cảnh giới hiện tại, những loại kịch độc thông thường đừng mơ để lại nửa vết xước trên nhục thân hắn. Thứ huyết dịch này quả thực không tồi.
Ầm!
Đúng lúc đó, đỉnh tháp của hắc thành nổ tung tung tóe. Một gã nam nhân toàn thân cuộn trào hắc khí đột ngột hiện thân. Gã nhe nanh, để lộ hai chiếc nanh vuốt nhọn hoắt kéo dài đến tận cằm.
"Ngươi to gan lắm! Dám chém giết người của ta?"
Lâm Phàm nhún vai, hất hàm đáp trả:
"Tự ả ta đâm đầu vào nắm đấm của ta đấy chứ, liên quan cái rắm gì tới ta."
Nói xong, hắn nheo mắt đánh giá kẻ địch một hồi lâu, đoạn mới chậm rãi cất lời:
"Khí tức trên người ngươi rối tinh rối mù, căn cơ phù phiếm. Rõ ràng mớ sức mạnh này không phải do ngươi khổ tu mà thành. Nói mau, có phải ngươi vừa bú liếm được món thần vật nào đó rớt ra từ Nguyên Tổ Thâm Uyên đúng không?"
Nghe Lâm Phàm vạch trần gốc gác, sắc mặt tên nam nhân nháy mắt biến đổi vặn vẹo.
Vừa khiếp đảm.
Vừa hoảng loạn.
Gã nằm mơ cũng không ngờ bí mật động trời của mình lại bị đối phương chỉ điểm dễ như trở bàn tay.
Nhưng gã cắn răng, nhất quyết không thừa nhận:
"Hừ! Không phải do ta khổ tu, chẳng lẽ là do ngươi khổ tu hả?"
Lâm Phàm trợn mắt quát:
"Đầu óc ngươi có váng nhện à! Ai nói ngươi khổ tu? Bản phong chủ đang bảo ngươi hên xui vớ được thần vật nên mới bơm thực lực lên được cái tầm này. Dựa theo mùi hôi thối này, món thần vật kia chắc chắn liên quan đến cương thi chứ gì?"
Tử U – tên của gã nam nhân – sầm mặt, đôi mắt vàng khè ghim chặt lấy Lâm Phàm.
Tên khốn khiếp này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Vì sao lại nắm rõ lai lịch của gã đến thế?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu