Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 298: ĐỂ TA ĐÁNH CHẾT CÁC NGƯƠI

Đáy chảo tản ra ánh sáng lạnh lẽo, không gian đều chịu không được chấn động này mà nhanh chóng vỡ nát.
Ầm!
– A!
Ảnh Sát kêu thảm. Nửa bên mặt của hắn đã bị cái chảo đập bẹp.
Uỳnh!
Uỳnh!
Ba đòn cực mạnh đánh ở trên người của Lâm Phàm khiến thân thể của hắn khẽ run lên.
– Chết đi cho ta.
Lâm Phàm không để ý đến những chiêu này mà thu cái chảo vào trong nhẫn trữ vật, hai tay nhanh chóng bắt lấy đầu của Ảnh Sát.
– Ảnh Sát cẩn thận.
Thấy cảnh này, ba người kia quá sợ hãi. Không ngờ sau khi trực tiếp chịu đòn của ba người bọn họ, kẻ này lại còn có năng lực bắt lấy Ảnh Sát.
Đây căn bản là đấu pháp liều mạng, không né tránh.
– Chết đi!
Ầm!
Đầu của Ảnh Sát trong nháy mắt đã nổ tung. Máu tươi nhuộm đỏ hai bàn tay, sau đó từ trong khe hở của các ngón tay chảy xuôi xuống dưới đất.
TruyenLau.com Lâm Phàm lắc lắc bàn tay dính đầy máu tươi, nhìn về phía ba người còn đang vây quanh ở bên cạnh mình, nói:
– Thiên Cương cảnh tầng hai cũng chỉ là như vậy mà thôi.
Thương thế do ba người vừa đánh lên trên người mặc dù rất nặng, tuy nhiên lại không có ảnh hưởng nhiều đến thực lực.
Trước đây, thân thể của hắn cũng không quá mạnh, nhưng mà hiện tại, thân thể lại cường hãn đến mức không thể tưởng tượng được.
TruyenLau – Ngươi đã giết Thần Tử vậy mà còn dám giết Ảnh Sát.
Hạo Quân giận dữ hét lên tựa như là lão hổ đang phát cuồng vậy.
– Ta cảm giác các ngươi đều thích nói nhảm. Giết thì cũng đã giết rồi. Ta thấy các ngươi giống như không thích dùng binh khí, vậy thì ta cũng không cần. Đúng là chỉ có dùng nắm đấm mới là phương thức chiến đấu chính xác của nam nhân.
Website TruyenLau.com Lâm Phàm cười. Hắn nhanh chóng thu cái chảo cùng Lang Nha bổng vào trong nhẫn trữ vật.
Mặc dù sau khi được lão sư luyện chế lại, hai thanh binh khí này rất cường đại nhưng mà khi chiến đấu với cường giả Thiên Cương cảnh thì đúng là chúng vẫn hơi kém. Xem ra lúc trở về, mình còn cần nhờ lão sư luyện chế lại.
Song quyền đụng nhau phát ra một tiếng nổ lớn. Sau đó hắn liếc quanh một vòng, rồi nhìn chằm chằm về phía Hạo Quân.
– Hiện tại ngươi là kẻ yếu nhất. Như vậy người chết kế tiếp chính là ngươi. Cường giả đều cần lưu đến sau cùng.
Uỳnh!
Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã biến mất.
Hạo Quân gầm thét:
– Tặc tử, ngươi quá phách lối rồi. Ta phải giết ngươi.
– Chúng ta đừng phân tán. Chỉ cần hắn dám xuất hiện thì chúng ta cùng nhau ra tay. Ta không tin kẻ này sẽ chịu được.
Trần Phù Tử nghiêm nghị nói. Lúc này, trong lòng của hắn cũng cực kỳ khiếp sợ. Kẻ này rõ ràng chỉ có tu vi Địa Cương cảnh tầng tám, vậy mà đã cường đại như thế.
Tên này còn cường đại hơn cả đệ nhất Thần Tử của Nhật Chiếu tông bọn họ.
Nếu để tên này đột phá đến Thiên Cương cảnh thì hắn sẽ còn mạnh mẽ đến mức nào. Hiện tại, bọn họ nhất định phải thừa dịp hắn chưa trưởng thành, dốc toàn lực giết hắn.
– Chết đi.
Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã xuất hiện ở sau lưng Hạo Quân. Song quyền hợp lại rồi đập tới.
– Chân Thần Vương Quyền
Hạo Quân chợt quát to. Ánh sáng màu vàng ở trên nắm tay giống như là tấm lụa đánh về phía Lâm Phàm. Một quyền này tràn ngập thần uy giống như là thiên địa chi uy.
Một quyền này ẩn chứa một loại uy thế mà Lâm Phàm không có, nhưng mà sức mạnh lại yếu hơn Lâm Phàm rất nhiều.
– Ngay cả Thiên Cương cũng không có mà ngươi dám đánh với ta sao?
Trong lòng của Hạo Quân cực kỳ phẫn nộ, hắn chính là cường giả Thiên Cương cảnh, giờ lại bị một võ giả Địa Cương cảnh bức đến mức độ này. Chuyện này khiến hắn không thể chịu đựng được.
Lâm Phàm điên cuồng nói:
– Sức mạnh của ta đủ để đánh vỡ hết thảy.
Uỳnh!
Hai nắm đấm đụng vào nhau. Dư ba đột nhiên khuếch tán, chấn động thiên địa. Bức tường phía ngoài thành Fukuoka không ngừng vỡ nát, rõ ràng là không thể thừa nhận sức mạnh mênh mông này.
Phốc!
Thân thể của Hạo Quân giống như là đạn pháo, bắn xuống dưới. Trên mặt lộ rõ thần sắc không dám tin tưởng, hắn không ngờ sức mạnh của kẻ này lại cường đại như thế.
Trần Phù Tử cùng Chu Võ Đông đồng thời đánh tới phía sau lưng Lâm Phàm. Hai loại sức mạnh cường hãn nhanh chóng xuyên qua thân thể của Lâm Phàm.
Người bình thường mà nhận công kích như thế này chỉ sợ đã sớm chết rồi.
Thế nhưng mà khiến cho hai người kinh hãi chính là biểu lộ trên mặt của kẻ này không có bất kỳ biến hóa gì, chỉ là hắn cũng đột nhiên rơi xuống phía dưới, hình thành một cái hố sâu to lớn trên mặt đất.
– Kẻ này thật sự là quá kinh khủng. Dưới sự liên thủ của chúng ta, lại có thể làm được đến bước này, hắn thật sự chỉ có tu vi Địa Cương cảnh tầng tám hay sao?
Trần Phù Tử kinh hãi, quay sang nói với Chu Võ Đông.
Mà khi hai người còn đang nghiên cứu thảo luận những việc này thì từ phía dưới, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
– Cái gì? Hắn còn không chết sao?
Hai người quay đầu nhìn qua thì phát hiện một bóng người như ẩn như hiện ở dưới cái hố sâu kia. Mà trong tay của người kia còn giống như mang theo một người khác.
– Không tốt, là Hạo Quân.
– Hai người các ngươi đánh ta đến khí huyết sôi trào rồi.
Lâm Phàm bước ra một bước. Hạo Quân ở trong lòng bàn tay của Lâm Phàm còn đang liên tục phun máu tươi. Nguyên bản hắn đã bị trọng thương, giờ phút này càng giống như là một con chó chết, bị Lâm Phàm kéo đi.
– Thả Hạo Quân ra.
Chu Võ Đông lạnh lùng nói.
Lân này, tổn thất thật sự là quá thảm trọng. Thậm chí sắp đến tình trạng mà bọn họ sắp không chịu đựng nổi rồi.
Hơn nữa đến bây giờ, ngay cả đối phương là ai mà bọn họ cũng không biết.
Lâm Phàm cười. Một tay nắm lấy chân của Hạo Quân, một tay khác thì bắt lấy đầu, sau đó hắn kéo mạnh.
Phốc phốc!
– Xin lỗi, hắn chết rồi.
Lâm Phàm ném thi thể không đầu của Hạo Quân xuống dưới đất, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn hai người ở trên không trung, nói:
– Hiện tại chỉ còn lại hai người các ngươi mà thôi. Sao các ngươi không khoanh tay chịu trói để ta đánh chết các ngươi, như thế sẽ đỡ đau đớn hơn đấy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu