Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1187: KHÔNG LẼ TA KHÔNG CÓ CẢ TƯ CÁCH BỊ ĂN VẠ?

Mấy ngày trôi qua.
Vực ngoại giới xảy ra nhiều việc, nhiều đến nỗi Tri Tri Điểu đăng tin không xuể.
Kẻ xâm nhập thành đàn, số lượng quá đông, làm ra nhiều việc lớn.
Những kẻ xâm nhập này kết thành nhóm, hợp thành lực lượng không nhỏ.
Nhiều thế lực thần phục dưới uy quyền, tham gia vào đội của kẻ xâm nhập.
Thế lực lớn không phục thì bị lực lượng khủng bố của kẻ xâm nhập đánh tan thành đống đổ nát.
Thảm!
Thảm!
Chỉ có thể hình dung bằng từ thảm.
Thánh Đường tông rốt cuộc ổn định chỗ ở, cách Viêm Hoa tông không xa nhưng cũng không quá gần.
Nói theo lời của Thánh Chủ là chúng ta không thể ở sát bên Viêm Hoa tông, nếu không sẽ làm đệ tử cảm giác không còn mặt mũi nào, rồi tự sa đọa xuống tinh thần.
Nhưng cũng không thể cách quá xa, nếu thật sự gặp nguy hiểm, đi rồi về chậm trễ quá nhiều thời gian dễ dàng dẫn đến diệt tông.
Hiện giờ đã ôm chắc chân vàng này, bọn họ không nghĩ xa xôi có thể ôm tới khi nào, nhưng tuyệt đối sẽ không rời đi trước khi Thánh Đường tông vực dậy được.
"Lôi Đình, tay ngươi bị bệnh hay gì mà sao mấy ngày nay luôn run run?"
Đán Ác Quân Chủ phát hiện Lôi Đình có vấn đề, biết từ sau khi rời khỏi Viêm Hoa tông rồi.
Ban đầu Đán Ác Quân Chủ cứ nghĩ đây là việc nhỏ, nhưng qua vài ngày mà tay của Lôi Đình vẫn đang run thì lạ lùng.
Lôi Đình liếc Đán Ác Quân Chủ một cái, không muốn nói nhiều, đi thẳng:
"Không sao."
Lôi Đình không nhịn được, rất muốn đi Viêm Hoa tông ăn trộm một phen, vì quá khao khát nên mới tay ngứa ngáy run run.
Đán Ác Quân Chủ không suy nghĩ nhiều, nhìn theo Lôi Đình Quân Chủ rời đi, lẩm bẩm:
TruyenLau.com "Tên trộm núp trong tông môn tuyệt đối không phải là Lôi Đình, tay run như vậy thì sao trộm đồ được."
Đán Ác Quân Chủ bây giờ là chó săn hàng đầu bên người Thánh Chủ, quyết phải lôi cổ tên trộm trong tông môn ra, nên gã luôn tuần tra, tìm kiếm mục tiêu đáng ngờ.
Bảo khố tông môn bị trộm nhiều thứ, đồ vật của các đệ tử cũng bỗng nhiên biến mất. Việc này rất nghiêm túc, các đệ tử lo âu hoảng hốt không biết lần sau kẻ nào xui bị ăn trộm.
TruyenLau Vô Địch phong.
Lữ Khải Minh đang chờ đợi, sư huynh quá chăm chỉ, lại bế quan, không biết bao giờ mới đi ra.
Két két! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cửa đá mật thất bị đẩy mở.
Lâm Phàm nhức đầu.
Cảm giác thăng cấp công pháp khá tốt, cảm nhận lực lượng của mình tăng vọt rất sung sướng. Hai trăm năm mươi kẻ xâm nhập không vô dụng, có nhiều người tu luyện ngạnh công.
"Lợi hại, cảm giác khá nhiều kẻ xâm nhập tu luyện ngạnh công."
Lâm Phàm đã phát hiện ra vấn đề này.
Vực ngoại giới không có nhiều người tu luyện ngạnh công, không phải hoàn toàn không có mà vì bình thường chỉ có một số thế lực lớn đặc biệt mới tu luyện ngạnh công.
Giờ thì khác, Lâm Phàm dám bảo đảm những kẻ xâm nhập này không ra từ cùng một thế lực lớn, xuất xứ rải rác, nhưng nhiều người đều tu luyện ngạnh công. Điều này nói lên ngạnh công có thể tỏa sáng trong chỗ của họ.
Lữ Khải Minh lại gần hỏi, hơi hồi hộp:
"Sao vậy sư huynh?"
Gã không biết sư huynh bị gì, không lẽ gặp rắc rối?
Lâm Phàm phản ứng lại:
"Không có gì, đang suy nghĩ."
Sử dụng điểm quá nhanh, thăng cấp nhiều công pháp, nhưng nội tình của hắn siêu khổng lồ nên chẳng biết phải tích lũy tới khi nào.
Nếu không phải ý chí của hắn kiên định, thiên phú siêu nhiên thì đã bị ép chết, hoàn toàn bỏ cuộc rồi.
Lâm Phàm nhìn Lữ Khải Minh:
"Xem bộ dạng muốn nói lại thôi của ngươi là có việc gì muốn nói ra?"
Biểu tình của gã là lạ, như thể nghẹn một bụng câu hỏi chờ sư huynh như hắn trả lời, cảm giác có bẫy đang chờ mình.
Lữ Khải Minh hơi hoảng, gã phát hiện bí mật lớn, không chủ động nói ra mà giả bộ ngập ngừng muốn nói, để sư huynh chủ động hỏi.
Quả nhiên, sư huynh rất hiểu gã.
Lữ Khải Minh rầu lo nói, xảy ra việc lớn:
"Ài, sư huynh, có chuyện này ta không biết nên nói hay không, nói ra có tốt không, nhưng sư huynh đã hỏi thì ta không thể không nói, việc này liên quan đến tương lai của tông môn nhà mình."
"Nói đi, ta đang nghe."
Lâm Phàm hơi quan tâm, có thể làm sư đệ xem trọng như vậy thì chắc chắn là việc lớn, nhưng không biết là chuyện gì khiến sư đệ bối rối như vậy.
Lữ Khải Minh nhìn quanh, xác định không có ai mới nhỏ giọng nói:
"Sư huynh, chúng ta dẫn sói vào nhà rồi. Dạo này ta phát hiện nhiều sư đệ sắc mặt hơi lạ, ban đầu ta không để ý nhiều, nhưng về sau cảm giác nhiều sư đệ đều như thế thì đặc biệt chú ý, bám theo bọn họ. Sư huynh đoán xem ta nhìn thấy cái gì?"
Lữ Khải Minh nói đến điểm then chốt thì lấp lửng.
"Ta nói này, sư đệ học ai mà nói chuyện ngừng một nửa? Nói nhanh!"
Lâm Phàm ngứa tay muốn đánh Lữ Khải Minh, hắn ghét nhất là nói chuyện lấp lửng, đáng ăn đòn.
Lữ Khải Minh rụt cổ, nói nhanh:
"Ta trông thấy những đệ tử nữ của Thánh Đường tông, bọn họ cố ý té xuống đất, ôm cổ chân nói là bị trặc chân, dáng vẻ đau đớn khiến người thương hương tiếc ngọc. Ta vốn nghĩ chuyện này không có gì, bị trặc chân là bình thường. Nhưng ta liên tục bám theo hai ngày, phát hiện cùng một đệ tử nữ trặc chân sáu lần trước mặt sư đệ, sáng chiều tối, mỗi buổi ba lần, hình thành quy luật luôn rồi. Sư huynh nói xem đây rõ ràng là dụ dỗ sư đệ của tông mình, bọn họ muốn xâm nhập vào bên trong. Sư huynh, không thể không cảnh giác!"
Lữ Khải Minh không dám tin tưởng những sư đệ của mình dễ bị dụ dỗ như vậy.
Lâm Phàm kinh ngạc hỏi:
"Ghê gớm vậy sao?"
Hắn không ngờ sẽ có tình huống này, ra chiều đăm chiêu. Không lẽ vì Viêm Hoa tông quá mạnh, những đệ tử nữ của Thánh Đường tông đều muốn tìm bến đỗ, gả cho nam nhân độc thân lắm tiền?
Có thể, rất có thể.
Lữ Khải Minh rất tức giận nói:
"Đúng rồi, sư huynh nói xem, vì sao các sư đệ không giữ được bản tâm? Những đệ tử nữ của Thánh Đường tông có gì hay? Ngực to, mông vêu, dáng người thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, có phong tình nước khác thôi mà, bọn họ bị dụ dỗ đến chủ động cho người ta ăn vạ, hay ho gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu