Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 337: CHỈ CẦN NGƯƠI VUI VẺ LÀ ĐƯỢC RỒI


Mấy người tông chủ, trưởng lão rời khỏi, trở lại chỗ sâu trong tông môn, hoặc là trở lại ngọn núi của mình tiếp tục bế quan tiềm tu.
– Đa tạ Lâm sư huynh.
Đạo Thiên Vương đứng dậy, ôm quyền cảm tạ. Hắn đúng là không ngờ vị phong chủ của Vô Địch phong này sẽ giúp hắn nói chuyện.
Hắn thân là phong chủ của Thiên Vương phong, tự nhiên biết quy củ tông môn. Mặc dù không có quy định rõ ràng nhưng muốn để tông chủ cùng các trưởng lão đồng ý là chuyện rất khó, rất khó.
Nhưng cũng may, mọi chuyện đều đã được giải quyết.
– Không cần, đều là sư huynh đệ đồng tông, đệ muội nếu là Thiên Yêu Hồ tộc, như vậy về sau, ta cũng sẽ không làm khó Thiên Yêu Hồ tộc.
Lâm Phàm khoát tay nói.
Niềm vui thú trong khoảng thời gian này của hắn chính là chém yêu thú, kiếm điểm tích lũy.
Bây giờ, thê tử của Đạo Thiên Vương lại là Thiên Yêu Hồ tộc. Như vậy sau này, khi chém yêu thú, mình cũng phải chú ý một chút, cũng không thể chém cả người nhà thê tử của Đạo Thiên Vương.
Hơn nữa nếu không có chú ý, tiện đường làm thịt luôn cả thê tử của hắn, vậy thì thật sự là xảy ra đại sự.
Đạo Thiên Vương cảm giác vị phong chủ của Vô Địch phong ở trước mặt này đang chiếm tiện nghi của hắn.
Cái tiếng ‘đệ muội’ kia kêu thật đúng là vô cùng thuận miệng.
Vậy mình còn không phải gọi đối phương là Lâm sư huynh hay sao?
Nguyên bản lần này, hắn trở về tông môn chủ yếu là vì hai chuyện. Đầu tiên chính là bởi vì đã đột phá đến Thiên Cương cảnh, hắn muốn lực áp mấy phong chủ khác, trở thành người đứng đầu của thập phong.
Chuyện thứ hai chính là báo cho tông môn về việc của Mị nhi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Bây giờ xem ra, chuyện thứ hai đã hoàn tất một cách viên mãn nhưng mà còn chuyện thứ nhất, tạm thời vẫn là đừng suy nghĩ đến nữa, hắn đã tận mắt chứng kiến thực lực của vị phong chủ của Vô Địch phong này. Người này chiến lực ngập trời, sức mạnh kinh khủng tuyệt không phải là người như hắn có khả năng so sánh.
– Lâm… Lâm sư huynh, đây là một gốc Tử Ngọc Tiên Đằng, thiên tài địa bảo mà ta phát hiện ở trong hiểm địa. Nếu trồng nó ở trên ngọn núi của mình, có thể cải biến thổ nhưỡng ở trên ngọn núi, có được các loại công hiệu khác biệt. Hôm nay, ta liền đưa cho sư huynh.
Đạo Thiên Vương lật bàn tay một cái, một viên hạt giống đã nảy mầm non nằm ở trong lòng bàn tay.
Tử Ngọc Tiên Đằng này đúng là một bảo vật có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm cũng không coi trọng những đồ chơi này. Nhưng nghe được lời nói này của Đạo Thiên Vương, tâm tình cũng không khỏi vui sướng. Xem ra là tên này cũng biết mình cường đại, cho nên muốn nhận mình làm lão đại.
Bởi vậy, hắn cũng không hề khách khí, nhanh chóng cầm lấy hạt giống Tử Ngọc Tiên Đằng này, để vào trong nhẫn trữ vật.
– Vậy ta cũng đa tạ Đạo sư đệ. Hiện tại sư huynh tạm thời không có thứ gì để đưa cho sư đệ cả. Nhưng mà sư đệ yên tâm, chờ qua một thời gian ngắn nữa, sư huynh đi ra ngoài một chuyến, khẳng định sẽ có lễ vật đưa cho sư đệ. TruyenLau
Lâm Phàm kiểm tra nhẫn trữ vật một chút, tâm cũng cảm thấy thật lạnh. Bên trong cũng không có đồ vật cao cấp gì.
Đạo Thiên Vương vội vàng khoát tay, nói:
– Không cần! Không cần đâu! Đây chỉ là do sư đệ cảm kích sư huynh mới vừa rồi giúp ta nói chuyện. Chờ ngày sau, Mị Nhi hoá hình, chúng ta sẽ cùng nhau đến cảm tạ sư huynh.
– Không được. Thân là sư huynh, ta cũng không thể lấy không lễ vật của sư đệ được. Chờ ta đi ra ngoài một chuyến, ngày sau trở về khẳng định sẽ bù lại cho sư đệ.
Lâm Phàm khoát tay nói.
– Sư đệ, sư huynh cáo từ trước. Chờ lần sau, chúng ta sẽ tiếp tục trò chuyện một chút. Còn về chuyện kia, sư đệ không cần để trong lòng. Thân là sư huynh đệ đồng tông, chúng ta tự nhiên cần giúp đỡ cho nhau.
– Sư huynh nói rất đúng.
Đạo Thiên Vương gật đầu. Hắn rất đồng ý với lời nói này của Lâm Phàm. Mặc dù là phong chủ Thiên Vương phong, nhưng mà đối với các đệ tử trong tông môn, hắn cũng đều đối xử như nhau.
Nhất là bây giờ đã có được tình yêu cho nên hắn cũng không có xem trọng việc tranh đoạt quyền lợi như là ở dĩ vãng.
Lúc này, hắn đang tính nếu như về sau không làm phong chủ nữa thì hắn có lẽ sẽ trở thành một trưởng lão.
Vô Địch phong.
Lâm Phàm lật bàn tay một cái. Hạt giống Tử Ngọc Tiên Đằng xuất hiện ở trong tay. Sau đó, hắn quăng hạt giống về phía ngọn núi của mình. Hạt giống này nhanh chóng bám rễ sinh chồi. Từ bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh, hắn múc một bầu nước suối, nhanh chóng tưới lên trên mầm non mới mọc kia.
Tử Ngọc Tiên Đằng nhanh chóng lớn lên. Vô số sợi dây leo màu tím giống như là xúc giác vậy dũng mãnh lao tới bốn phương tám hướng, leo lên và quấn quanh ở trên Vô Địch phong.
Sau đó, tốc độ sinh trưởng của Tử Ngọc Tiên Đằng dần dần chậm chạp. Sau nửa canh giờ, Tử Ngọc Tiên Đằng rốt cuộc dừng lại, không sinh trưởng nữa.
– Thú vị! Tử Ngọc Tiên Đằng này thật đúng là một bảo vật bất phàm.
Hắn phát hiện thổ nhưỡng ở trên Vô Địch phong hoàn toàn chính xác là có phát sinh biến hóa rõ ràng. Thổ nhưỡng trồng trọt thảo dược giống như là được tăng cường thêm một loại sức sống nào đó vậy. Thảo dược đã trồng kia hiện giờ tràn đầy sinh cơ, khác biệt cực lớn với lúc trước.
Đúng là không biết, sau khi Tử Ngọc Tiên Đằng này hoàn toàn trưởng thành sẽ phát sinh cảnh tượng như thế nào.
Nhưng để Lâm Phàm cảm thấy nghi hoặc chính là mình cũng đã đi qua mấy cái hiểm địa, làm sao lại chưa từng gặp qua những bảo bối như thế này.
Không khoa học, rất không khoa học.
– Sư huynh, đây là cái gì?
Lã Khải Minh cảm nhận được Vô Địch phong phát sinh biến hóa, vội vã chạy tới hỏi thăm.
Khi nhìn thấy những sợi dây leo màu tím kia, hắn cũng giật nảy mình.
Lâm Phàm cười nói:
– Sư đệ, không có việc gì đâu. Đây là Tử Ngọc Tiên Đằng do Đạo Thiên Vương Đạo sư đệ đưa tặng, có thể cải biến thổ nhưỡng của Vô Địch phong.
– Nha.
Lã Khải Minh chưa thấy qua đồ vật cao cấp như vậy, sau đó gật đầu, nói:
– Lâm sư huynh, viêc báo danh cho thi đấu đã không sai biệt lắm, chỉ cần thêm một đoạn thời gian là có thể chỉnh lý tốt.
– Ha ha.
Lâm Phàm cười, nói:
– Có Lã sư đệ làm việc là ta yên tâm rồi. Nếu có chuyện gì thì sư đệ cứ đi tìm những vị trưởng lão quản sự ở trong tông kia, bọn họ sẽ giúp ngươi giải quyết.
Đa số trưởng lão ở trong tông đều từng là đệ tử nội môn, có người là Địa Cương cảnh, cũng có người là Thiên Cương cảnh. Bọn họ tự cảm thấy tiềm lực của bản thân đã hao hết, bởi vậy xin trở thành trưởng lão, phụ trách việc vặt to to nhỏ nhỏ ở trong tông."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu