Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 663: CŨNG NÊN ĐI RA LÀM MÀU RỒI

Cái này không dám tưởng tượng ra, hơn nữa nó còn phát ra hơi thở cuồng bạo, càng khiến cho người ta cảm thấy khủng bố. Dắt mũi vô cùng thuận lợi, thế nhưng đột nhiên rồng Komodo lại không động đậy nữa, tựa như đuổi theo quá lâu mà lại không thể đuổi kịp tên kia, nó cảm thấy quá lãng phí thời gian, dường như không muốn đuổi theo nữa, lập tức liền dừng lại, chuẩn bị quay trở về.
Lâm Phàm làm sao có thể để cho nó bỏ đi chứ, trực tiếp lôi ra Lang Nha Bổng, sau khi biến lớn liền chọt ngay vào cúc hoa của con rồng Komodo.
"Qua đây cho ta, quay về làm cái gì."
"Gào!"
Cúc hoa rồng Komodo thít chặt, lập tức khép lại, máu thịt bên trong càng cứng rắn như sắt thép, trực tiếp tống Lang Nha Bổng ra, theo sau là tiếng rống giận, điên cuồng xông về phía Lâm Phàm.
"Thế này mới đúng chứ."
Lâm Phàm chợt cười, không ngờ tới yêu thú còn biết ngượng.

Hải Thần Tông.
Đám đệ tử sơn môn đang lim dim, nếu như để Lâm Phàm nhìn thấy, tuyệt đối sẽ lắc đầu tiếc nuối, rồi nhớ tới đám đệ tử của Viêm Hoa Tông tinh thần phấn chấn, trạng thái tinh thần so với Hải Thần Tông còn cao hơn không biết bao nhiêu tầng mây rồi.
Bỗng nhiên đám đệ tử dưới núi mơ hồ tỉnh lại.
"Chuyện gì thế, động đất à?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Đùa gì thế, sao có thể...Mẹ kiếp! Cái thứ bên kia rốt cuộc là cái gì vậy."
Đệ tử trấn thủ ở cửa núi trợn trừng hai mắt, cái bóng đen ở nơi xa xa giống như một ngọn núi, đang di chuyển với tốc độ nhanh chóng, hơn nữa còn khua lên một mảng bụi đất, căn bản nhìn không ra nó là thứ gì.
Khi bọn họ còn đang ngờ vực, một tiếng gầm rống vang lên khiến bọn họ sợ đến sắc mặt trắng bệch. TruyenLau.com
"Đi mau, có thứ khủng bố sắp tới rồi."
Đám đệ tử sơn môn kinh hãi, hai chân nhảy lên, trực tiếp chạy vào trong Tông môn.
"Địch tấn công, có địch tới tấn công..."
Tiếng chấn động này, đã kinh động tới tất cả cấp cao trong Hải Thần Tông. Mấy cái bóng bay từ trong Tông môn ra, lơ lửng trên không trung. Trong đó có một người, mặc một thân trường bào màu lam, ánh mắt nhìn chằm chằm ở phương xa, khi nhìn rõ thứ ở đằng xa kia, sắc mặt liền hoảng sợ.
"Các vị sư đệ, hãy cẩn thận, đó là rồng Komodo." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Làm sao có thể? Đây không phải là yêu thú thời thượng cổ sao, sao có thể vẫn còn sống chứ."
"Trong Tông cảnh của ta, cũng không có yêu thú khổng lổ thế này đâu."
Trưởng lão trong Tông môn nghe thấy, vô cùng kinh hãi. Đùa cái gì vậy, rồng Komodo?
Đây là vua của một tộc trong đám yêu thú, đến nay cũng chỉ có đời sau huyết mạch hỗn tạp là còn tồn tại thôi. Uy áp hung dữ khủng bố, giống như sóng dữ cuốn tới, bao trùm lên Hải Thần Tông. Hơi thở như vậy, khiến cho tâm trí của Tông chủ Hải Thần Tông run lên.
"Bán Thần cảnh, đây là rồng Komodo Bán Thần cảnh, rốt cuộc chuyện này là thế nào, làm sao lại xuất hiện loại yêu thú này."
"Tông chủ, nó chạy về phía Tông môn."
Tông chủ kinh hãi, không nghĩ được gì.
"Đi, cùng ta đi ngăn nó lại, tuyệt đối không thể để nó lại gần Tông môn, nếu không sẽ tạo thành tai họa."
Đám đệ tử trong Tông môn khi cảm nhận thấy cái cỗ uy áp hung dữ này, mặt mũi đờ đẫn, tuyệt vọng.
Nhìn về phía xa xa thấy cái thân thể to lớn như núi kia, quả thực quá chấn động.
"Chỉ số thông minh của con yêu thú này không cao."
Lâm Phàm trốn vào trong hư không, đánh giá con yêu thú này vô cùng thấp. Thực lực cũng mạnh chút, nhưng đầu óc thật sự là quá ngu, so với hắn còn kém xa. Có điều may ở chỗ mắt con yêu thú này không bị mù, vẫn có thể nhìn thấy Hải Thần Tông. Nếu mà vẫn giống như lúc trước, nửa đường quay đầu bỏ đi, vậy thì thật sự quá hố người rồi.
"Tốt lắm, vậy thử xem xem Hải Thần Tông rốt cuộc là lấy cái gì ra để ngăn cản."
Theo sau đó là tiếng nổ không ngừng. Tông chủ Hải Thần Tông cùng đám trưởng lão cản đường, dùng mọi thủ đoạn nhưng đối với rồng Komodo thịt dày da thô thì cũng không có ảnh hưởng gì mấy. Dựa vào thực lực của rồng Komodo, nếu như bị cái đuôi của nó quất cho một cái, không chết cũng phải thành tàn phế.
Một tên trưởng lão của Hải Thần Tông thi triển thủ đoạn, lôi ra bảo bối, dứt khoát một kiếm chém tới, vậy mà lưu lại một vệt trắng trên thân rồng Komodo, thật khiến người ta thán phục. Chỉ là một kiếm này lại chọc giận rồng Komodo, cái đuôi khổng lồ quất tới, trực tiếp quất trúng tên trưởng lão này, quất gãy xương khiến lão phun ra từng ngụm máu tươi, nếu như không phải có đan dược hỗ trợ, chỉ sợ đến mạng cũng không còn nữa.
"Không có Bán Thần, chính là bi ai như vậy đấy. Lâm Phàm ngồi xếp bằng ở trên không trung, lẳng lặng nhìn."
Cũng dần dần hiểu rõ phương thức chiến đấu của rồng Komodo.
Luôn dùng sức mạnh cuồng bạo nhất đánh bay tất cả, hơn nữa còn có một miệng dịch độc kia, có tính ăn mòn cực mạnh, không để dính vào chính là hành động sáng suốt.
Ầm! Ầm!
Từng cái bóng người bị rồng Komodo đánh bay.
Hải Thần Tông đứng đầu về sức chiến đấu, ngoại trừ Tông chủ, về cơ bản đều đã quỳ rồi, không còn sức để chiến đấu nữa. Mà cho dù là Tông chủ, lúc này cũng mồ hôi đầm đìa, ánh mắt hoảng sợ, không có bất kỳ phần thắng nào.
Lâm Phàm đang suy xét, để Hải Thần Tông bị yêu thú tiêu diệt hay là chạy ra làm màu. Hải Thần Tông từng dám cả gan tàn sát con dân của Viêm Hoa Tông, cũng bởi vì có Thánh Đường Tông đứng sau ủng hộ.
Với tình thế hiện tại, Hải Thần Tông xác thực không có cách nào ngăn cản, nhưng cấp cao muốn thoát thân, với trí thông minh của con yêu thú này khẳng định là ngăn không nổi, sau này gây dựng lại chắc chắn không thành vấn đề.
Hơn nữa con rồng Komodo này là Yêu thú bán thần, toàn thân đều là bảo bối, cũng không thể để cho kẻ khác hưởng lợi không công.
"Xem ra Hải Thần tông quả thực không có cưởng giả Bán Thần, nếu không cũng nên xuất hiện rồi."
Lâm Phàm đứng dậy, chuẩn bị tùy ý làm màu. Gần đây thanh danh không tốt cho lắm, cũng nên tẩy trắng chút rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu