Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 314: SẼ NGHIỆN, KHÓ CAI LẮM

– Đồ nhi tới đây.
Lúc này, tiếng của lão sư từ hư không truyền đến, vang lên trong đầu Lâm Phàm.
– Lã sư đệ, bảo người sắp xếp gọn đan dược trong đại điện. Sau này các đệ tử cần tu luyện, còn có đệ tử có cống hiến đối với Vô Địch phong, nhất định phải trọng thưởng.
Vừa dứt lời, hắn nhanh chóng bay về phía ngọn núi của lão sư. Hắn cũng đoán được lý do mà lão sư gọi hắn đi qua, chỉ sợ là liên quan tới công việc diệt trừ Thiên Thần giáo.
Cốt Yêu là chủ giáo khu thứ tám của Thiên Thần giáo cho nên hắn cũng biết không ít chuyện. Bây giờ hắn bị lão sư sưu hồn, tất cả mọi thứ đều bại lộ rồi.
Nếu như có thể, hắn cũng muốn học Sưu Hồn đại pháp, xem ra phải kiếm dịp nào đó nói chuyện này cùng lão sư.
Lã Khải Minh liếc nhìn đông đảo đệ tử ở xung quanh, nói:
– Đều tới đây đi! Nhiệm vụ hôm nay chính là sắp xếp đan dược.
– Lã sư huynh, chúng ta có nhiều người như vậy đều cần đi làm nhiệm vụ sắp xếp đan dược này sao?
Một tên đệ tử hỏi. Hắn vào Vô Địch phong nguyên bản là muốn tìm một chỗ dựa tốt, thuận tiện dùng Tôi Thể Trì ở nơi này để tu luyện, nhưng sau khi nghe Lâm sư huynh nói những lời kia, lòng trung thành của hắn càng thêm vững chắc.
Cuộc sống này ngoại trừ cố gắng tăng cao tu vi đó chính là tìm một sư huynh thật tâm đối đãi với bọn họ.
Lâm sư huynh đã thề với thiên địa. Sau này bất kể là ai, nếu như bị người khác khi dễ, Lâm sư huynh đều sẽ ra mặt, tuyệt không để bọn họ chịu ủy khuất.
Hành vi cao thượng bực này, chín vị phong chủ khác ai dám làm!
– Nhiều người sao?
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lã Khải Minh lắc đầu cười, sau đó quay người, đưa tay, đẩy cửa lớn của đại điện ra. Lập tức, đan hương nồng đậm đập vào mặt, biển đan dược hiện ra trước mắt mọi người. Rồi Lã Khải Minh nhìn về phía các đệ tử khác, nói:
– Hiện tại còn nhiều sao?
Phù phù!
Phù phù!
Website TruyenLau.com Thanh âm ngồi bệt xuống đất vang vọng tại Vô Địch phong, các đệ tử đều trợn tròn mắt, choáng váng đến mức không nói được ra lời.
– Tốt, đều tới sắp xếp đan dược đi. Một bình mười viên, đừng tính sai.
Lã Khải Minh lắc đầu, không biết bọn họ muốn xử lý đống đan dược này đến khi nào. Hi vọng là trong ba ngày có thể hoàn thành đi.
TruyenLau Trên một ngọn núi khác.
– Lão sư.
Lâm Phàm đi đến bên cạnh Thiên Tu, ngồi xuống, nói:
– Người gọi đệ tử đến là bởi vì chuyện Thiên Thần giáo sao? Con đúng là có chút mong đợi đó.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Phân bộ khu thứ tám của Thiên Thần giáo ở bên trong Hắc Sơn ngoài thành Hắc Thạch trăm dặm. Vi sư gọi ngươi tới chính là muốn ngươi dẫn một nhóm đệ tử đi tiêu diệt phân bộ này.
– Lão sư cứ yên tâm. Con cực kỳ ưa thích chuyện diệt môn xét nhà này.
Lâm Phàm cười. Phân bộ khu thứ tám của Thiên Thần giáo cũng có thể xem như là một phân bộ lớn. Ở trong đó chứa bao nhiêu bảo bối vẫn còn là một ẩn số. Không chỉ có điểm tích lũy còn có tài phú, loại chuyện này biết đi đâu tìm đây.
– Đồ nhi, ý nghĩ vơ vét tài sản ở trong lòng của ngươi đang lộ rõ ở trên mặt rồi đó, thu liễm lại đi. Cầm lấy cái này!
Thiên Tu lật bàn tay. Một quả cầu thủy tinh màu vàng xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
– Lão sư, đây là cái gì?
Lâm Phàm có thể cảm nhận được trong quả cầu thủy tinh này ẩn chứa một sức mạnh mênh mông, cường đại.
– Đây là sức mạnh vật dẫn của vi sư. Nếu như gặp phải địch nhân không thể địch lại, ngươi cứ bóp nát nó, khi đó nó sẽ bộc phát ra uy lực ngang ngửa với một đòn của vi sư.Nhưng mà vi sư vẫn hi vọng ngươi sẽ không phải dùng đến nó.
Thiên Tu nói.
Lâm Phàm gật đầu. Hắn luôn cảm giác lão sư tựa như là biết mình gặp phải hiểm cảnh vậy, sợ hãi mình xảy ra chuyện, cho nên mới đưa cho mình quả cầu thủy tinh màu vàng này.
Dù sao sức mạnh của lão sư cũng không phải vô cùng vô tận, dung nhập nó vào bên trong một vật dẫn chỉ sợ cũng sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với lão sư.
– Lão sư, vậy con sẽ lập tức xuất phát. Chỉ là một phân bộ của Thiên Thần giáo mà thôi, một mình con là có thể tiêu diệt rồi không cần dẫn theo ai cả.
Lâm Phàm lòng tin mười phần. Dù gặp phải cường giả mạnh mẽ, hắn cũng không hề sợ hãi, cùng lắm thì bóp nát quả cầu thủy tinh này để sức mạnh của lão sư tiêu diệt đối phương.
– Mang theo các đệ tử đi.
Thiên Tu nói.
– A?
Hắn không quá thích mang theo người khác đi giết địch. Dù sao những kẻ kia đều là điểm tích lũy, nếu như bị các đệ tử khác giết thì cũng quá lãng phí. Dù sao một người cũng là một phần điểm tích lũy.
Thiên Tu lắc đầu, nói:
– Muốn tiêu diệt cả một phân bộ mà để một mình ngươi đi sao được, dẫn các sư đệ ra ngoài cũng có thể nhờ thế mà lập uy. Đồng thời cũng làm cho đám người Thiên Thần giáo kia minh bạch, Viêm Hoa tông sẽ không tha thứ cho hành vi của bọn chúng, chỉ cần bị phát hiện thì sẽ lập tức hủy diệt.
Lập uy cái rắm.
Nhưng mà hắn cũng không tiện nói gì. Bây giờ mình còn cần lập uy sao? Hiện tại uy thế mình ở tông môn có khác gì là mặt trời ban trưa đâu.
– À… Lão sư, con có một chuyện muốn thương lượng với ngài.
Lâm Phàm cười cười như là một tên trộm. Hắn không biết luyện khí, nếu như biết thì đã sớm luyện chế lại binh khí của mình rồi.
– Chuyện gì vậy?
Thiên Tu hơi biến sắc. Mỗi lần đồ nhi này mở miệng kiểu này là hắn biết tuyệt đối không có chuyện tốt.
Lâm Phàm lấy Lang Nha bổng cùng cái chảo ra, nói:
– Lão sư, ngài nhìn xem. Hai binh khí này không còn thích hợp với con nữa. Ngươi nhìn pháp bảo này xem, nếu là có thể luyện chế hai món binh khí của con đến cấp bậc này thì quá tuyệt.
Rồi hắn lấy Thiên Mệnh Hà Đồ ra.
Thiên Tu nhìn thấy pháp bảo này, hơi kinh ngạc, nói:
– Đây là Thiên Mệnh Hà Đồ. Ngươi lấy được ở chỗ nào thế?
Lâm Phàm rất bình tĩnh nói:
– Lão sư, không phải con lấy được mà là nhặt được ở ven đường.
Thiên Tu cười nói:
– Ngươi lại nói bậy?
Lâm Phàm thở dài, nói:
– Là con mổ heo nhặt được.
Thiên Tu không muốn nói thêm về chuyện này, cảm thán nói:
– Đồ nhi về sau bớt làm những việc như này đi.
– Lão sư, vì sao vậy? Tài phú này không phải là do mình tranh thủ được sao?
Lâm Phàm nghi ngờ hỏi. Hắn không ngờ lão sư lại có thể nói như vậy.
– Làm nhiều sẽ nghiện muốn cai cũng khó khăn, cuối cùng rồi sẽ xảy ra chuyện.
Giờ khắc này, Thiên Tu ngẩng đầu, nghĩ đến cảnh tượng hắn bị hơn mười người vây đánh. Chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi. Hồi đó hắn có quá nhiều kẻ thù, nhưng mà đến bây giờ cũng chẳng còn mấy người nữa.
Lâm Phàm đột nhiên cảm giác lão sư là một lão đầu có chuyện xưa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu