Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1038: MỘT HƠI NHÉT HẾT QUA

Lâm Phàm cười, rất mong đợi:
"Ừ, hiểu lầm thì tốt. Đưa công pháp mạnh nhất cho bản phong chủ trước, cuộc giao dịch này cũng hoàn thành tốt đẹp."
Hắn đang thiếu công pháp, giờ lấy về thì có thể kéo dài thật lâu.
Còn vấn đề cứ học tập công pháp của người khác thì không tốt, đối với Lâm Phàm chuyện này không là vấn đề, xếp đầy nội tình là được hết.
Lão tổ buông tiếng thở dài:
"Ài."
Với thái độ vừa rồi của tên này thì còn lâu lão mới đưa, rất có thể trở mặt luôn, nhưng Minh Hoàng lão tổ đã lên tiếng, lão biết làm sao được?
Nếu ngỗ nghịch sẽ bị Minh Hoàng lão tổ mắng là không thèm để y vào mắt, vậy thì bi kịch.
Lão tổ giơ tay lên, một miếng ngọc thạch hiện ra trong lòng bàn tay, đây là công pháp mạnh nhất của Long giới, cũng là nền móng đứng vững gót chân của họ, Phù Đồ Nghịch Long Pháp.
Từ xưa đến nay truyền thừa đã lâu, lần đầu tiên giao cho một người ngoài, ngẫm lại thật là bất đắc dĩ.
Lâm Phàm cầm ngọc thạch trong tay, rất là vừa lòng. Website TruyenLau.com
Lão tổ cười hỏi:
"Lâm phong chủ, nếu đã thu hắn làm đồ vậy có phải sẽ mang về tông môn không?"
Đối với lão tổ nếu tiểu tử này rời đi xem như chuyện tốt, dù sao Long giới không cho phép người huyết mạch lẫn lộn tồn tại.
Long giới bọn họ sừng sững không ngã chẳng những vì có công pháp cường đại, một nguyên nhân chính là huyết mạch của họ luôn thuần khiết. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm híp mắt, lấy làm lạ hỏi:
"Mang đi đâu? Tuy hắn là đồ nhi của bản phong chủ nhưng nơi này là quê nhà của hắn, sao có thể rời khỏi? Hay các ngươi ghét bỏ đồ nhi của bản phong chủ?"
Lão tổ cười nói:
"Không, hỏi cho biết thôi."
TruyenLau.com Trong lòng lão tổ muốn chửi thề, quá đáng hết sức, thực lực không mạnh nhưng hắn lấy đâu ra can đảm chống dậy lòng kiêu ngạo như vậy?
Dù giết mãi không chết nhưng hắn cũng không cần hùng hổ vậy chứ.
Lâm Phàm kéo đứa bé chạy đi xa, tạm cách xa đám người kia:
"Đồ nhi, qua đây với vi sư. Các ngươi đừng nghe lén!"
Lão tổ thở dài, nghe trộm khỉ mốc, thực lực như vậy làm sao dạy đệ tử được, nếu không phải thần thông bất tử kia rất quỷ dị thì họ sợ gì hắn?
Các tộc nhân xung quanh xì cười.
Mới rồi bọn họ sợ gần chết, nếu hài tử của họ bị chọn trúng thì đúng là bị sao quả tạ chiếu, giờ thấy nghiệt chủng được chọn, bọn họ thở phào.
Phía xa.
Lâm Phàm nhìn đứa bé:
"Đồ đệ, ngươi tên là gì?"
Đứa bé cúi đầu, không trả lời, biểu tình chân chất nhưng khuôn mặt vẫn rất đáng yêu.
"Không nói hả? Thôi, tên chỉ là danh hiệu, không quan trọng. Nếu vi sư đã thu ngươi thì sẽ không đổi ý, ngươi chưa tu luyện cũng tốt, để vi sư xem có cái nào thích hợp ngươi. Ài, phiền quá, công pháp vi sư tu luyện có vài môn có thể cho ngươi, còn có một số công pháp không tệ, nhưng lúc trước không lọt vào mắt lão sư của ngươi, nếu biết trước đã để lại cho ngươi rồi. Cho vài môn công pháp trước."
Lâm Phàm điểm trên đầu đồ đệ, rót vào một số công pháp không có di chứng như Bạo lực Lang Nha Bổng, Chỉ Lực Chân Giới Công, Cổ Giới Kim Cương Pháp Thân.
"Đồ nhi đừng coi thường những công pháp này, đều là ngạnh công lợi hại, tu luyện thân thể rất tuyệt. Ngươi cầm Lang Nha Bổng, đây là binh khí lão sư luôn mang theo, nhưng hiện tại không cần, tặng cho ngươi chơi. Chờ chút, để ta lục xem có đan dược nào không, mỗi thứ lấy một ít. Lão sư của ngươi không có gì nhiều nhưng đan dược là nhiều nhất, một đống đủ thứ này nọ, bình thường không dùng được, mang trên người trưng chơi."
Từng bình đan dược bị lấy ra, đều là trấn lột từ mấy thiên kiêu, bảo khố của một số tông môn, khá nhiều.
"Ủa?"
Lâm Phàm phát hiện đan dược trong tay tiểu tử này đột nhiên biến mất, nhìn kỹ không thấy trữ vật giới chỉ, biến đi đâu rồi?
Lâm Phàm hỏi:
"Sao ngươi làm được? Thứ mới cầm đã cất đâu rồi?"
Đứa bé ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phàm:
"Ta có thể bỏ đồ vào trong người."
Lâm Phàm cầm tay đồ đệ tra xét:
"Ghê gớm, trong người tự thành thứ nguyên hư không, tuy không lớn nhưng rất tốt, tuyệt lắm, rất có thiên phú."
Lâm Phàm cảm thấy đệ tử này thật tuyệt, sau này ra ngoài lấy đồ trực tiếp bỏ vào người, vậy là cực kỳ bí ẩn.
Lâm Phàm để lại một đống đồ, mấy thứ này không có ích gì với hắn nhưng rất có ích cho đồ nhi.
Hắn vuốt đầu đứa bé:
"Đồ nhi, ngươi phải nhớ con người ở trong nghịch cảnh mới lớn lên được, ngươi biết lúc trước lão sư làm sao vượt qua được không? Nói cho ngươi biết, khoảnh khắc mình sinh ra là bắt đầu bi ai, từ nhỏ đến lớn luôn bị người khi dễ, gặp đủ chuyện khốn khổ, nhưng lão sư vượt qua hết, có bản lĩnh đầy mình như bây giờ. Bởi vậy lúc này chịu cực khổ không đáng gì, ngươi phải kiên cường. Mấy người đó rất ghét ngươi thì ngươi phải tự cường, chăm chỉ tu luyện, tương lai thực lực cường đại vả mặt đần của họ, cho họ hối hận những gì mình từng làm. Ngươi còn nhỏ, vi sư sẽ tạo một mục tiêu nhỏ cho ngươi, trước tiên trở thành chủ Long giới, sao? Có lòng tin không?"
Thổi phồng một đống, những lời hắn nói dẫn dắt đồ nhi mới thu lên con đường lệch lạc.
Đứa bé há to mồm nhìn lão sư trước mắt mình, dường như không phản ứng lại, sau đó hai đầu gối quỳ xuống đất, dập đầu lạy ba cái.
"Lão sư, ta tên Hạo Vũ, đồ nhi nhất định sẽ cố gắng!"
Hạo Vũ phát hiện lão sư này không giống người khác, đang khích lệ nó.
Lâm Phàm ưỡn ngực, giơ tay tính sờ râu, nhưng không có râu, hắn hơi lúng túng.
"Ừm, rất tốt. Sau này chăm chỉ tu luyện, và giữ kín những đan dược này, tu luyện có trục trặc gì thì dùng đan dược này. Còn không đủ khí huyết thì dùng đan dược kia, trạng thái tinh thần không tốt hãy dùng đan dược nọ."
Lâm Phàm giới thiệu rõ ràng mọi thứ, trừ mấy môn có di chứng ra, còn lại hắn đưa hết cho đồ nhi.
Có mớ đan dược và công pháp chắc không thành vấn đề."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu