Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 438: THAY MẶT TÔNG MÔN THẨM PHÁN NGƯƠI


– Mẹ, ta đã trở về.
Hoàng Phú Quý đứng ngoài sân nhỏ, hô lớn.
Nghe được thanh âm này, mẹ của Hoàng Thanh Hoa đang bận rộn trong sân nhỏ, vui sướng, vội vàng chạy ra mở cửa.
– Phú Quý…
– Mẹ, đây là mấy vị sư huynh của ta. Ở tông môn, bọn họ đối xử với ta rất tốt. Mà Thanh Hoa đâu?
Hoàng Phú Quý giới thiệu mấy người Lâm Phàm với mẹ của mình, nhưng bởi vì tâm tình kích động khi về đến nhà, mà Lâm Phàm cũng đã dặn trước nên hắn cũng chỉ giới thiệu qua mà thôi.
– Em gái của ngươi đang hỗ trợ ở bên nhà Chân Sơn.
Mẹ của Hoàng Thanh Hoa nói.
– Ha ha. Thanh Hoa còn chưa xuất giá mà đã có bộ dáng của nữ chủ nhân rồi. Tiệm thuốc kia của Chân Sơn làm ăn khá tốt, cũng nên có người đi hỗ trợ.
Đột nhiên! TruyenLau
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, người chưa tới mà thanh âm đã đến.
– Mẹ của Thanh Hoa ơi, xảy ra chuyện rồi, chỗ Chân Sơn xảy ra chuyện lớn rồi.
Nghe lời này, mẹ của Hoàng Thanh Hoa biến sắc.
Mà nghe hắn nói thế, Hoàng Phú Quý cũng không kịp chờ đợi, vội vàng chạy về phương xa. TruyenLau.com
– Huynh đệ, chiếu cố đại nương, chúng ta đuổi theo Hoàng sư đệ.
Lâm Phàm nói.
Website TruyenLau.com Dược Trung đường.
Ầm!
La Chân Sơn bay thẳng ra ngoài đường, phun ra một búng máu tươi. Hắn nằm trên mặt đất, mặt vàng như đất.
– Hừ. Bản thiếu gia đã cho ngươi mặt mũi rồi mà ngươi còn không biết xấu hổ ở lại. Thật sự là thứ không biết chết sống. Bản thiếu gia để cho ngươi xéo đi, lại còn không nghe. Chẳng lẽ các ngươi thật sự nghĩ rằng ta không dám làm gì các ngươi hay sao?
Thanh niên mặc áo gấm tức giận quát, sát ý hiển hiện.
Hắn không ngờ La Chân Sơn này lại là kẻ không biết sống chết.
– Chân Sơn…
Từ trong tiệm thuốc, Hoàng Thanh Hoa muốn chạy ra, tuy nhiên lại bị thanh niên mặc áo gấm vươn tay nắm tóc, bóp cổ.
Nhìn thấy cảnh này, La Chân Sơn giận muốn rách cả mí mắt. Hắn quát to:
– Buông nàng ra.
Thanh niên mặc áo gấm cười tàn nhẫn, nói:
– La Chân Sơn, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, đồng ý nhượng lại cửa hàng, nếu không ta cắt đứt cổ của nàng. Đừng khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta. Dù sao sự kiên nhẫn của ta là có hạn.
– Buông nàng ra.
– Xem ra ngươi là chưa từ bỏ ý định.
Hung quang trong mắt thanh niên mặc áo gấm lấp lóe. Hắn bóp mạnh hơn khiến Hoàng Thanh Hoa khó thở đến ho sù sụ.
– Thả em gái của ta ra.
Lúc này, Hoàng Phú Quý cũng đã đuổi tới. Hắn lập tức quát to. Bởi vì phẫn nộ dẫn đến mặt mũi đều biến thành đỏ bừng. Hắn không ngờ lại có người dám động thủ với em gái của hắn.
– Anh, cứu… ta.
Hoàng Thanh Hoa đã sắp không thở được nữa.
Lập tức, một kiếm mang xé rách hư không, xuất hiện ở bên cạnh thanh niên.
Thanh niên mặc áo gấm còn không có cảm giác được cái gì Khi vừa định dùng sức, hắn lại đột nhiên phát hiện, năm ngón tay giống như là không nghe sai khiến của hắn vậy.
Lập tức, một cột máu tươi phun ra từ miệng vết thương.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Các thành dân ở chung quanh quá sợ hãi, không biết xảy ra chuyện gì.
Phát hiện một cái tay cụt bóp ở trên cổ của mình, sắc mặt của Hoàng Thanh Hoa trở nên trắng bệch. Nàng gỡ cánh tay ra, ném xuống đất rồi chạy về phía Hoàng Phú Quý.
– Thiếu gia…. ngươi muốn chết.
Nhìn thấy cảnh này, ba tên nam tử ở phía sau thanh niên tức giận gầm lên rồi lập tức ra tay, đánh thẳng về phía sau lưng của Hoàng Thanh Hoa.
Hoàng Phú Quý kinh hãi. Hắn lập tức tăng tốc, thân thể hóa thành một vệt sáng, đánh về phía ba nam tử kia.
– Các ngươi muốn chết.
Ầm!
Một chưởng đè xuống, cương khí bộc phát ra, đánh bay ba tên nam tử này.
– Thanh Hoa, ngươi không sao chứ?
Hoàng Phú Quý run run hỏi. Nếu như em gái của hắn xảy ra chuyện, hắn thật không biết sẽ phải nói với mẹ mình như thế nào.
– Anh, Chân Sơn ca hắn…
Hoàng Thanh Hoa vừa khóc vừa nói.
Hoàng Phú Quý tranh thủ thời gian lấy một viên đan dược ra, để La Chân Sơn ăn vào. Sắc mặt nguyên bản vàng như đất cũng nhanh chóng hồng nhuận trở lại.
– Hoàng Phú Quý, ngươi dám đả thương ta. Ngươi thật là to gan lớn mật, không biết sống chết. Ta muốn giết cả nhà của ngươi.
Thanh niên mặc áo gấm căn bản không biết cánh tay của mình làm sao lại đứt, nhưng khi nhìn đến Hoàng Phú Quý, hắn cũng gầm thét.
– Đi, mang ta trở về nhà.
Ba tên nam tử gian nan đứng lên, đỡ thanh niên mặc áo gấm trốn đi thật xa.
Lâm Phàm tiến lên, hỏi:
– Phú Quý, đến cùng là có chuyện gì xảy ra?
– Thanh Hoa, đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Hắn làm sao lại động thủ với các ngươi.
Hoàng Phú Quý dò hỏi.
Sau khi Hoàng Thanh Hoa kể hết mọi chuyện, sắc mặt của Hoàng Phú Quý cũng cực kỳ khó coi. Hắn không ngờ con trai của thành chủ thành Nguyệt Sơn lại muốn cưỡng ép mua bán cửa hàng của La Chân Sơn.
Mà Lâm Phàm đứng ở một bên thì nhướng mày. Loạn trong giặc ngoài, thật sự là loạn trong giặc ngoài. Không ngờ ở Viêm Hoa tông lại còn có thể xảy ra chuyện như vậy.
Nhưng bỗng nhiên, hắn cảm giác có gì đó không tầm thường.
Cảm ứng đại địa.
Đây là đặc tính của Cổ Giới Kim Cương Pháp Thân. Lúc này, hắn cảm giác có một sức mạnh vi diệu truyền lại từ dưới đất để hắn cảm ứng được.
Lúc đi vào phía trong tiệm thuốc đi, cảm ứng càng ngày càng mạnh.
– Chính là chỗ này sao?
Lâm Phàm hơi nghi hoặc. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên mà hắn có cảm ứng này. Sau đó, hắn hiếu kỳ ngồi xổm xuống, bàn tay đặt sát mặt đất. Từ trong lòng bàn tay, một lực hút lập tức bạo phát ra, hấp thu sức mạnh vi diệu ở dưới mặt đất kia.
Lúc Lâm Phàm giơ bàn tay lên, hắn lại phát hiện, trong lòng bàn tay của mình có quang mang trong suốt đang lóe lên.
– Thứ này tựa như là nguyên tinh thì phải. Không đúng, thứ này chính là nguyên tinh. Phía dưới tiệm thuốc này có khoáng mạch nguyên tinh.
Đại não thông minh nhanh chóng vận chuyển, Lâm Phàm lập tức hiểu rõ mọi chuyện.
Thanh niên kia muốn chiếm lấy tiệm thuốc này chính là vì muốn khai thác khoáng mạch nguyên tinh ở trong lòng đất. Hơn nữa, hắn sử dụng thủ đoạn ti tiện chính là muốn ẩn tàng tin tức khoáng mạch nguyên tinh.
Giờ khắc này, đủ loại dự tính hiện ra trong đầu hắn. nhưng đến cuối cùng, chỉ có một dự tính còn tồn tại.
– Nên giết!
Lúc này, phương xa truyền đến tiếng gầm rú.
Mấy người Hoàng Phú Quý đứng ở bên ngoài, liếc nhìn qua thì thấy phương xa, một đám binh sĩ mặc khôi giáp dậm chân mà tới.
Các thành dân ở chung quanh kinh ngạc nói.
– Thành chủ tới rồi.
– Xảy ra đại sự rồi. Đây là Hoàng Phú Quý đi. Vừa mới từ tông môn trở về, vậy mà hắn đã chọc chuyện lớn như vậy rồi.
– Đúng vậy. Hắn vậy mà dám chặt đứt cánh tay của con trai thành chủ. Chẳng lẽ là hắn không muốn sống nữa hay sao?
Thành chủ tức giận nói:
– Là ai dám động thủ ở trong thành, chém cánh tay của con trai ta? Hoàng Phú Quý, thì ra là ngươi. Người đâu, bắt hắn lại cho ta."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu