Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 598: ĐÂY KHÔNG PHẢI LỊCH LUYỆN, ĐÂY LÀ CHUYỂN VỀ

Thánh Đường tông, ở một chỗ cổ địa hoang phế nào đó.
Nơi này mênh mông không có vật gì, có chỉ là từng bộ xương màu trắng của yêu thú nửa chìm nửa nổi ở trong bùn đất.
Một bóng dáng màu trắng đang di chuyển ở trong này, sắc mặt thoáng có chút tái nhợt nhưng cũng không có vẻ gì là quá nghiêm trọng.
"Đã lâu rồi ta không có tới nơi này. Thứ trọng yếu trong trí nhớ của ta chính là ở chỗ này hay sao?"
"Chỉ là tên kia thật đáng sợ, không ngờ trên đời lại có người cường đại như thế. nếu như không thi triển bí pháp, chỉ sợ ta cũng khó mà đào thoát được."
Trên người của nàng không nhiễm bụi bặm, khi có tro bụi thổi đến thì đều bị một màn sáng bên ngoài cơ thể nàng ngăn cản.
"Thời gian của ta không còn nhiều lắm. Ông trời, hãy cho thêm một chút thời gian nữa thôi."
Một hang động xuất hiện ở phía trước, nữ tử nhanh chóng tiến vào trong. Trải qua vô số lần thăm dò, nơi này đã sớm bị đệ tử của Thánh Đường tông đào rỗng, thậm chí ngay cả sức mạnh căn bản nhất để duy trì hiểm địa đều bị cướp đoạt khiến cho nơi này triệt để trở thành một khu vực hoang phế, không có một tia sinh khí.
Nữ tử áo trắng nhìn quanh rồi lắc đầu và tự lẩm bẩm một mình.
"Đáng tiếc, bây giờ, nhân loại hoàn toàn không biết trân trọng, yêu quý với những thứ mà thiên địa ban cho. Hiểm địa có thể xuất hiện là thượng thiên ban thưởng, có thể vĩnh viễn tồn tại, không ngừng dựng dục ra bảo vật. Nhưng không ngờ nhân loại lại tham lam đến trình độ này, ngay cả căn nguyên của hiểm địa cũng đều bị cướp đoạt đi khiến cho nó triệt để biến thành hoang phế."
Nhìn thấy mọi thứ chung quanh, nữ tử áo trắng thở dài, cảm thấy thật đáng tiếc.
Với người khác, nơi này là hiểm địa, nhưng dưới cái nhìn của nàng, nơi này chính là phúc địa. Chỉ đáng tiếc những người có thể minh bạch thật sự là quá ít.
Nàng không ngừng tiến lên. Mọi nơi ở bên trong hiểm địa này đều có vết tích của người bước qua, có các loại binh khí đứt gãy, còn có vô số thi cốt.
Hiển nhiên đây là thứ lưu lại khi những người kia tàn sát lẫn nhau.
Khi đi tới chỗ sâu nhất trong hiểm địa, nữ tử phát hiện nơi này đã sớm mất đi tất cả sự thần bí. Tất cả mọi thứ đều là cũ nát như vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nữ tử áo trắng đứng yên một lúc lâu rồi đột nhiên giang hai cánh tay, hét to:
"Ta đã trở về, mở ra đi."
Lập tức, từ trên người của nữ tử áo trắng, một khí tức huyền diệu bộc phát ra, . Thực vật nguyên bản bị che kín bởi tro bụi ở chung quanh giống như khôi phục sinh cơ, trở lại thời kỳ huy hoàng.
Cái giếng đã khô cạn ở trước mặt cũng phát sinh biến hóa, nguyên bản bên trong chất đầy bùn đất, nhưng giờ phút này, bùn đất tiêu tán, còn có chất lỏng màu trắng ùng ục ục dâng lên từ đáy giếng.
Website TruyenLau.com Quái thạch lởm chởm trên vách tường bốn phía, dần dần hiện ra hoa văn thần bí. Những hoa văn này tản ra quang mang nhàn nhạt, sau đó chúng phóng ra từng cột sáng thẳng vào miệng giếng.
Ào ào!
Nữ tử áo trắng cởi quần áo ra, cơ thể linh lung tinh tế hiện ra. Sau đó, nàng chậm rãi bước từng bước một đến chỗ miệng giếng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Khi thân thể sắp chìm đến đáy giếng, nầng không khỏi nhìn xuống ngực của mình một chút, lộ ra nụ cười tự tin.
"Ngực không phẳng thì dùng cái gì bình thiên hạ."
"Nông cạn!"
Sơn môn của Viêm Hoa tông.
Lại có đệ tử mới đang bảo vệ sơn môn. Bọn hắn đứng thẳng sống lưng, ánh mắt kiên định nhìn về phía phương xa.
Trong lòng bọn họ thầm nhủ mình chính là hình ảnh đầu tiên đập vào mắt quan khách của tông môn, cũng là thủ hộ thần của tông môn. Đây chính là những lời mà Lâm sư huynh đã nói. Theo bọn hắn nghĩ, chuyện này hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.
"Lâm sư huynh trở về."
Hai tên đệ tử nhìn thấy Lâm Phàm phi hành trên không trung, lập tức hưng phấn hét to.
Đây chính là thần tượng trong lòng bọn họ. Nếu ai dám nói xấu Lâm sư huynh một câu, bọn họ tuyệt đối sẽ đi lên đánh cho đối phương mặt mũi bầm dập.
Chuyện này cũng không phải là chưa từng xảy ra.
Trong tông môn có một ít tiểu gia hỏa tự nhận thiên phú tuyệt đỉnh, tu hành có tiến bộ liền buông lời cuồng ngôn rằng cuối cùng cũng có một ngày bọn họ sẽ vượt qua phong chủ của Vô Địch phong. Thậm chí có kẻ còn nói Lâm Phàm mạnh hơn chỉ là bởi vì sinh sớm hơn, tu luyện nhiều hơn vài năm mà thôi. Nếu bọn họ có thể tu luyện sớm hơn thì cũng sẽ có thực lực như vậy.
Đối với đám người kiêu ngạo này, bọn hắn không nói hai lời, xông lên đánh nhau mà thôi, nói chung là cũng có thắng có thua, cũng không làm mất mặt Lâm sư huynh.
Ngọn núi của Thiên Tu.
"Lão sư, lão sư mau ra đây, xảy ra chuyện lớn rồi."
Lâm Phàm không trở về Vô Địch phong mà đi thẳng tới chỗ lão sư. Vừa đến nơi, hắn liền bắt đầu hét lên.
"Đồ nhi bình tĩnh. Có chuyện gì mà ngươi hốt hoảng vậy?"
Thiên Tu bình tĩnh, nói. Ông đã thầm quyết định là mình sẽ thản nhiên đối mặt với bất cứ chuyện gì mà đồ nhi nói tới. Bởi vì ông biết, nếu như cứ để tâm trạng của mình chập trùng theo tiểu tử này thì ông rất có thể sẽ chết sớm.
Lâm Phàm nhanh chóng đến bên người lão sư và ngồi xuống, sau đó bất đắc dĩ nói:
"Lão sư, ta vừa đi Thánh Đường tông."
"Cái gì?"
Thiên Tu kinh hãi hô lên:
"Tiểu tử nhà ngươi không muốn sống nữa à? Trong lúc này mà ngươi cũng dám mò qua Thánh Đường tông. Nếu những lão bất tử Bán Thần kia ra tay với ngươi thì ngươi còn mạng trở lại hay sao?"
"Lão sư, đừng kích động. Không phải là ta đã trở về an toàn hay sao? Huống hồ ta cũng không phải không có gặp được Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông."
Lâm Phàm cầm bình nước trà ở bên cạnh lên, uống một hớp sau đó phun ra.
"Lão sư, cái này là loại trà gì vậy? Làm sao lại khó uống như vậy?."
"Ngươi gặp được người nào?"
Thiên Tu không thèm để ý đến chuyện Lâm Phàm lãng phí trà ngon của mình. Đúng là ông của không ngờ đồ nhi bảo bối của mình lại dám đi Thánh Đường tông. Ông không phải đã nói là không thể đi hay sao? Vì cái gì mà đồ đệ lại còn đi? Nhưng trở về liền tốt, xem ra đồ đệ của mình cũng không có gặp được nguy hiểm.
"Lão sư, người chờ con tính cái đã."
Nghe thế, Thiên Tu ngây người, chuyện này mà còn phải tính hay sao?
"Được rồi! Lao sư, tổng cộng con gặp được năm lão bất tử, đó là Hỗn Loạn, Chế Tài, Lôi Đình, Thần Trật, Chích Diệu. Mấy lão bất tử này thật sự là khinh người quá đáng. Con bị bọn hắn quần ẩu. Nếu không phải là con lẩn nhanh, chỉ sợ là đã bị năm lão bất tử kia đánh chết rồi. Lão sư, người nói xem hiện tại những Bán Thần này sao có thể không biết xấu hổ như vậy. Trước kia khi tu vi của ta còn chưa đạt tới cảnh giới này, ta còn tưởng rằng bọn hắn sẽ giống như lão sư vậy, bình tĩnh, nho nhã, sẽ không ra tay với tiểu bối."
"Thẳng đến khi gặp năm lão gia hỏa kia, ta mới hiểu được, thì ra là càng già càng không biết xấu hổ."
Nhìn xem đồ nhi đang nói chuyện thao thao bất tuyệt, trong lòng của Thiên Tu cũng rất khó chịu. Không ngờ lại là năm vị Bán Thần ra tay, vây công đồ nhi của mình. Nó có thể trốn về cũng đã là đại hạnh.
"Đồ nhi không nên tức giận. Trên đời này cũng không còn nhiều Bán Thần có được khí chất như vi sư đâu."
Thiên Tu vuốt râu nói."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu