Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 228: ĐỂ CÁC NGƯƠI SỐNG THÊM MỘT ĐOẠN THỜI GIAN

Phục Đô Thánh không nói thêm gì, nhanh chóng dẫn đám người quay trở lại chiến thuyền.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn chiến thuyền, trong lòng đang suy tư. Đám gia hỏa này đến đây tìm mình để gây phiền phức, lại chỉ phải chịu đựng một điểm đả kích nho nhỏ đã muốn quay về Nhật Chiếu tông. Làm sao mà đơn giản như vậy được? Hắn sao có thể để bọn họ rời đi dễ dàng như vậy được.
Ân, có ý tưởng.
Mấy vị trưởng lão ở xung quanh nhìn thấy Phục Đô Thánh đến cũng vội vàng, mà đi cũng vội vàng, đúng là không còn lời nào để nói. Bọn họ không ngờ chỉ cần hai vị phong chủ đi ra là có thể ép đối phương không nói nổi lời nào nữa.
Nếu như người đến là trưởng lão của Nhật Chiếu tông, như vậy chuyện này cũng không dễ dàng được giải quyết như vậy. Đến lúc đó, còn phải cần cao tầng của tông môn ra mặt mới được.
Lúc này, Vân Tiêu nhìn về phía Lâm Phàm, lạnh nhạt, tự tin nói.
"Lâm Phàm, hiện tại mà chiến đấu với ngươi, Vân Tiêu ta tự nhận chỉ có tỷ lệ năm ăn năm thua. Nhưng mà chờ khi ta bước vào Thiên Cương cảnh, ta sẽ quang minh chính đại khiêu chiến ngươi, đồng thời lực áp tám vị phong chủ khác trở thành người đứng đầu của mười vị phong chủ."
Các đệ tử nghe được lời nói này của Vân Tiêu cũng đều nhìn nhau. Bọn họ không ngờ Vân Tiêu sư huynh lại nói với Lâm sư huynh những lời này. Xem ra về sau sẽ có một trận long tranh hổ đấu giữa hai vị phong chủ.
"Chờ ngươi đến Thiên Cương rồi nói sau."
Lâm Phàm không có để ý đến Vân Tiêu mà chạy thẳng về phía ngọn núi của mình. Lúc không còn ai chú ý, hắn lại chuyển hướng, đuổi theo Chiến Thuyền Tám Cánh đã đi xa.
Nguyên bản hắn đã muốn ra ngoài, lại không ngờ có kẻ mò tới tìm hắn để gây phiền phức rồi lại thoải mái rời đi như vậy. Thân là người trong cuộc, hắn sao có thể để điều này xảy ra.
Dù sao cũng muốn ra ngoài, vậy thì tiện đường đuổi theo làm thịt mấy tên kia đi.
Hơn nữa đây chính là Thần Tử, tài phú ở trên người khẳng định sẽ rất khổng lồ. Hiện tại mình nhà lớn nghiệp lớn, không lục lọi thi thể phát tài, chẳng lẽ còn phải thành thành thật thật tích lũy hay sao?
TruyenLau.com Nhưng hiện giờ vẫn còn ở trên lãnh địa của Viêm Hoa tông, mình tạm thời không nên động thủ. Dù sao nếu như Thần Tử của Nhật Chiếu tông chết ở lãnh địa của Viêm Hoa tông sợ rằng sẽ dẫn tới một chút phiền toái nhỏ. Như vậy thì cứ đuổi theo đã, khi mà bọn họ tiến vào lãnh địa của Nhật Chiếu tông thì mình sẽ trấn áp bọn họ.
Suy đi tính lại, biện pháp này không tồi, cũng không có vấn đề gì.
Thiên Tu mở to mắt, cảm nhận được đồ nhi đã ra ngoài, trong mắt cũng lóe lên vẻ chờ mong, không biết khi trở về, đồ nhi này sẽ lại cho hắn kinh hỉ cỡ nào.
Website TruyenLau.com Sau đó hắn lại cảm thấy được có hai khí tức rời khỏi tông môn.
Chiến Hồng Đế cùng Vạn Trung Thiên đã không thể ngồi yên ở bên trong ngọn núi của mình. Bọn họ cảm giác chênh lệch giữa bản thân cùng Lâm Phàm đã càng ngày càng xa. Nếu như còn một mực ở trong tông môn, e rằng khoảng cách này sẽ càng lúc càng lớn, cho nên bọn họ cũng lựa chọn đi ra ngoài tìm kiếm cơ duyên.
Vân Tiêu trở lại tiếp tục bế quan. Thiên Cương khó thành chứ không phải không có cách nào, lần này lịch luyện trở về, hắn đã tích lũy đầy đủ, chỉ còn kém một tia mà thôi, nhưng chỉ một tia này lại cách biệt như trời và đất. Sau đó hắn đưa mắt nhìn về phía Vô Địch phong.
"Lâm Phàm, không bao lâu nữa, ta sẽ trở thành cường giả Thiên Cương cảnh. Đến lúc đó, chênh lệch giữa ngươi và ta sẽ không thể nào san lấp."
Bỗng nhiên Vân Tiêu nghĩ đến sáu vị phong chủ khác. Mấy người kia cũng đều đang lịch luyện ở bên ngoài tìm kiếm cơ duyên, không biết sau khi trở về, tu vi của bọn họ sẽ như thế nào, e rằng cũng có thể đột phá Thiên Cương cảnh rồi. TruyenLau
Giữa núi rừng, Lâm Phàm ngẩng đầu. Hắn có thể cảm nhận được cái Chiến Thuyền Tám Cánh kia đang ở ngay phía trên bầu trời, hơn nữa tốc độ di chuyển của chiếc thuyền này cũng không chậm. Nhưng cho dù là như thế, hắn cũng muốn đuổi theo tới cùng.
Cuồng Thân!
Trong nháy mắt hắn biến thành khổng lồ rồi thân hình hóa thành một vệt sáng màu đen vọt về phía trước.
Mấy con yêu thú cấp thấp còn đang nghỉ ngơi, đột nhiên cảm giác được một cơn gió mạnh đánh tới, đột nhiên bừng tỉnh. Thế nhưng mà quan sát một lát, bọn chúng lại không có nhìn thấy người xâm nhập, cuối cùng lại nằm xuống để nghỉ ngơi.
Bên trên Chiến Thuyền Tám Cánh.
Mười ngón tay của Phục Đô Thánh chộp vào trên thân thuyền, sắc mặt vô cùng âm trầm.
"Đáng giận, không ngờ kết quả sẽ là như thế này."
Trong lòng của hắn cực kỳ khó chịu. Nguyên lai tưởng rằng chuyện này là một chuyện rất đơn giản, nhưng mà hiện tại xem ra là hắn suy nghĩ quá đẹp rồi.
Người mà bọn họ muốn tìm lại trở thành một vị phong chủ của Viêm Hoa tông, hơn nữa thực lực của tên Vân Tiêu kia lại vượt qua hắn nhiều như thế, chuyện này khiến hắn không thể nào tiếp thu được.
La Chinh Nhất chết đi, mặc dù khiến cho tông môn tức giận, nhưng mà như vậy chưa đủ để tông môn phái hắn đến Viêm Hoa tông. Lần này là bởi vì Tô Thiên Tứ sư đệ, người bị cao tầng của tông môn tiên đoán là một vị Thần Linh chuyển thế kia, biến mất ở vực sâu Vạn Quật.
Về sau tông môn phía người đi tìm, lại chỉ phát hiện một đám thây khô cho nên phái mình đến Viêm Hoa tông để tra hỏi một phen.
Bây giờ xem ra, chuyện này tám chín phần mười chính là do tên phong chủ của Vô Địch phong kia của Viêm Hoa tông làm. Sau khi trở về, hắn nhất định phải bẩm báo chuyện này cho tông môn, cũng coi như là có bàn giao.
Mà lúc này, bọn họ lại không biết, ở phía dưới chiến thuyền, một bóng người vẫn đang đuổi theo tựa như là đã tập trung vào bọn họ.
Lâm Phàm không ngờ tốc độ của cái Chiến Thuyền Tám Cánh này vậy mà lại nhanh như thế, nếu không phải là tốc độ của mình cũng không chậm, thật đúng là sẽ không đuổi kịp.
Hắn đã quyết định, toàn bộ đồ vật ở trên chiến thuyền này đều là của hắn, ai cũng không thể cướp đi.
"Để các ngươi lại sống thêm một đoạn thời gian, chỉ cần ra khỏi địa giới của Viêm Hoa tông, ta muốn toàn bộ các ngươi phải thăng thiên."
Nhưng lần này đuổi theo đúng là rất mệt mỏi. Nếu như mà thu hoạch không phong phú, vậy thì thật là làm cho người ta quá thất vọng.
Nếu có người biết hành vi hiện giờ của Lâm Phàm, tuyệt đối sẽ kinh hô một tiếng. Cái này không phải tên điên thì là cái gì.
Có ai sẽ điên cuồng đuổi theo Chiến Thuyền Tám Cánh như vậy không?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu