Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 973: MỘT ĐÁM SÚC SINH

Mười giây sau.
Khỏe mạnh sống lại, tinh khí thần đạt tới đỉnh.
Lâm Phàm đứng đó, bẻ cổ, mới rồi đầu bị hái xuống để lại di chứng, hắn cảm giác bẻ xương cổ nhẹ có thể rớt nguyên cái đầu.
"Ác thật, ai chịu nổi kiểu này."
Nơi này đã không có đường, nếu là mộ lớn vậy thì quan tài nằm ở đâu?
Rất có thể quan tài chôn dưới đất, nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ chuyện đó, mà nên đối mặt mớ dây leo đen.
Tiếng rít truyền đến.
Dây leo đen lại bắn tới, chắc rất kinh ngạc khi nhân loại này lại xuất hiện. Nhưng chúng nó không có cảm giác này, có lẽ vì bị hơi thở mộ lớn cảm nhiễm sinh ra linh tính kỳ lạ.
Bộp!
Lâm Phàm giơ tay chộp dây leo đen, mắt cháy lửa:
"Các ngươi quá đáng."
Nếu có điểm thì bao nhiêu hắn cũng hoan nghênh nhiệt liệt, nhưng mớ dây leo đen không có điểm, dây dưa tới bây giờ làm hắn rất bực mình. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lửa đốt cháy trên bàn tay Lâm Phàm, xuất hiện dị tượng, lửa đốt hừng hực dọc theo dây leo đen.
"Mợ nó, ta ngu quá, chơi kiếm làm gì, có lửa không đốt đi chém!"
Lần đầu tiên Lâm Phàm cảm giác chỉ số thông minh của mình không cao, không phát hiện cách đơn giản như vậy.
TruyenLau Hắn hút ngọn lửa từ vùng đất mạo hiểm đó có thể đốt cả lực lượng của cường giả, chẳng lẽ không đốt cháy mớ dây leo đen này được?
"Đám các ngươi tiêu đời rồi."
Lâm Phàm bay lên, co tay thành nắm đấm, lửa cháy hừng hực. Nắm đấm đánh ra, lửa bùng nổ lan tràn tưới lên dây leo đen bám trên vách tường.
TruyenLau.com Lâm Phàm lấy nồi ra, biến lớn, quạt mạnh. Gió to nổi lên, lửa cháy càng dữ, như lan ra đồng cỏ không thể dập tắt.
Bộp bộp bộp!
Dây leo đen bị đốt cháy, tạp chất màu đen rơi xuống đất, chết ngắc.
Lâm Phàm gãi đầu, rất buồn rầu, cảm giác mình ngu ngốc, cách đơn giản vậy mà không nghĩ ra, chém chết đi sống lại làm gì. May mắn không ai thấy, nếu không hắn mất hết mặt mũi.
Những Thánh Tử của thế lực lớn đều chết tại đây, nhưng trữ vật giới chỉ còn đó, Lâm Phàm tiến lên sờ xác chết, thuận tay cuỗm đồ.
Bộ dạng chết của đám người này đúng như Lâm Phàm đoán, thân thể bị đâm xuyên, hiển nhiên trước khi hắn đến thì đám người vào trước đã bị dây leo đen điên cuồng công kích.
Tuy dây leo đen có thể bị chém đứt nhưng nhiều rậm rạp, có thể sống lại, liên miên không dứt, khó thể ngăn cản.
Họ chết không quá oan.
"Vùng đất mạo hiểm này là mộ lớn viễn cổ, không thể nào không có gì. Nếu quan tài thật sự ở dưới đất thì phải đào lên."
Hắn không thể đến tay không, sẽ có lỗi với bản thân. Cực khổ vất vả đến chỗ này, không ai muốn tay trắng trở về.
Lâm Phàm gõ nền đất đen, rất cứng rắn, có hoa văn, nhưng xem không hiểu, mà mặc kệ nó, miễn có thể đào lên là được.
Lâm Phàm siết nắm tay ngưng tụ lực lượng, đấm mạnh xuống mặt đất.
Răng rắc!
Bể một góc.
"Tổ cha nó!"
Lâm Phàm ngơ ngẩn, dồn hết sức đánh mà chỉ bể một góc, sao nó không lên trời luôn.
Lâm Phàm không tin, hắn lấy Lang Nha Bổng, nồi, kiếm Thái Hoàng ra, đăm chiêu, nên sử dụng ba vật này như thế nào?
Cuối cùng Lâm Phàm cất Lang Nha Bổng và nồi, cầm kiếm Thái Hoàng chém xuống nền đất, có khe nứt hiện ra nhưng không quá sâu, nếu chém vài ngày có lẽ sẽ ra một con đường thông thiên.
Chu Phượng Phượng cưỡi heo mập chạy nhanh lại:
"Lão ca!"
Khi lão thấy Lâm Phàm cầm kiếm chém lung tung thì ngơ ngác, không hiểu gì cả.
"Đang làm gì vậy?"
Lâm Phàm suy tư, cứ chém như vậy không phải cách hay, khi hắn thấy heo mập thì mắt sáng rực:
"Dưới này chắc chắn có quan tài, ngươi nói xem con heo này có thể ủi ra con đường không?"
Chu Phượng Phượng ngơ ngác hỏi:
"Quan tài? Sao lão ca nhìn ra được?"
"Ngươi đừng nói nhảm, ngươi muốn bảo bối không hả? Nếu không muốn thì chúng ta giải tán, chuyến đi mộ lớn đến đây kết thúc, đã không có đường đi tiếp."
Không lẽ hắn nói bản phong chủ bấm đốt tay tính toán, vận dụng ngũ hành bát quái, học thuyết chôn mộ phát hiện ra?
Hắn không thể để người ta biết trí tuệ của hắn đã cao đến tầng trời.
Chu Phượng Phượng thật sự không cam lòng, lão phát hiện mộ lớn, bị người bán đứng, không lấy được gì trở ra, sao phục được?
"Dương Dương, nhờ vào ngươi ủi thủng nền đất này."
Bạn già Dương Dương của lão tuyệt đối sẽ không làm lão thất vọng, tuyệt kỹ của nó là ủi, dù là cái gì đều có thể ủi ra con đường.
Heo mập đang hút đất ngước đầu lên, cảm giác ánh mắt mong chờ nhìn mình, nó khó khăn nhận sứ mệnh. Nó đi tới chính giữa, móng trước bào mặt đất, cúi đầu, sau đó ụt một tiếng bắt đầu ủi.
Lâm Phàm nhìn không chớp mắt.
Đầu heo mập bắn ra ánh sáng tụ lại hình thành mũi nhọn có sức xuyên thấu cực mạnh.
Răng rắc!
Mặt đất rung rinh, xuất hiện vết rạn, heo mập cố gắng bắt đầu thấy hiệu quả.
Lâm Phàm kinh thán:
"Lợi hại."
Con heo mập này thật lợi hại, bình thường nhìn ngơ ngác nhưng vào phút then chốt tuyệt đối không vướng víu.
Giờ phút này Lâm Phàm nhớ Thanh Oa, khi nào thì con ếch xanh kia cũng nhiệt tình như vậy sẽ tuyệt vời lắm.
Chu Phượng Phượng rất đắc ý:
"Lão ca, năng lực của Dương Dương kinh người vậy đấy."
Dù sao đây là Dương Dương của lão, nhìn tốc độ ủi xem, quá mau.
Lâm Phàm hơi mong đợi, tác dụng của con heo mập này đúng là rất lớn.
Mặt đất đã vỡ ra, bị heo mập ủi thủng lỗ to, nhưng nó không ngừng lại mà tiếp tục đào sâu.
Đột nhiên heo mập đang ủi đất hét lên, bốn móng cùng bào, lắc mông chạy nhanh trốn sau lưng Chu Phượng Phượng.
Lâm Phàm nghiêm túc lên, không biết có chuyện gì:
"Chuyện gì xảy ra?"
Mặt đất rung rinh, đây là chấn động phạm vi lớn, bọn họ lơ lửng trên cao.
Răng rắc!
Mặt đất nứt ra như mạng nhện lan nhanh.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong hố bị heo mập ủi ra bắn lên một luồng sáng đen đánh vỡ nền đất, đá vụn lơ lửng trên cao bay tứ tán."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu