Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 597: ĐÂY MỚI LÀ BỘ NGỰC CỦA ĐÀN ÔNG NÈ

"Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta không thích bị nhìn như vậy đâu. Còn nếu như ngươi cảm thấy mình bị thiệt thòi, thì ta cũng đành chịu, ừm, không thì ta cho ngươi sờ lại đó, cho ngươi cảm nhận bộ ngực của một người đàn ông đích thực là như thế nào."
Sao mà hắn có thể nghĩ tới chuyện cái tên mặc đồ trắng này là con gái cơ chứ, chuyện này sao trách được hắn đây. Ngực vừa nhỏ vừa mềm như vậy thì làm sao mà nhận ra được.
Cứ nghĩ thử mà xem, con gái bây giờ có ai mà không cực kỳ quyến rũ cơ chứ, lúc nào cũng phô vòng eo ra, hệt như sợ người ta không biết mình là con gái vậy.
Lúc này, cô gái áo trắng tháo buộc tóc trên đầu xuống, một mái tóc đen dài như thác đổ hiện ra.
Rồi kéo nửa áo lên.
Nhưng dường như, trên gương mặt của cô gái này lộ ra vẻ cực kỳ đau đớn, trong đầu liên tục xuất hiện vô số hình ảnh.
"Này, ngươi làm sao vậy? Đau đầu à, hay là cảm thấy không thể nào chấp nhận?"
Lâm Phàm cảm thấy hình như tình trạng của đối phương có chút khác thường.
Vừa nãy hắn còn thấy gương mặt của cô gái này hơi ửng đỏ, nhưng sau đó lại bất ngờ biến mất, tiếp theo, cô gái này lại giơ tay lên, vẽ lên không trung một loại thần văn kỳ lạ.
Ngón tay của cô nàng càng lúc càng nhanh, trận văn trước mặt cô cũng càng lúc càng trở nên phức tạp. một tia sáng cùng với một luồng sức mạnh cực kỳ khủng bố bắn ra từ trung tâm của trận văn phức tạp này.
Thậm chí còn có sức mạnh của thiên địa đi xuyên qua cái trận văn này.
"Phong ấn!"
Khi những ngón tay mảnh khảnh kia dừng lại, cũng là lúc trận văn hoàn thành, vô số luồng hào quang sáng rực chiếu rọi, tạo thành một tấm màn ánh sáng khổng lồ.
Tuy đòn tấn công này trông có vẻ rất kinh người, nhưng Lâm Phàm cũng không thèm né tránh, dù sao thì hắn cũng chẳng sợ thuật phong ấn, nên hắn cũng khá tò mò muốn xem xem rốt cục thì đối phương muốn làm cái gì.
Rất nhanh, một cái lồng giam xuất hiện, nhốt Lâm Phàm vào bên trong.
Cố gái nhìn Lâm Phàm một lát, sau đó quay lưng bỏ đi.
Lâm Phàm thò đầu ra ngoài phong ấn rồi la lên:
"Này, ngươi đi đâu vậy, rốt cục thì ngươi là người của tông môn nào thế?"
Bây giờ hắn chỉ muốn biết cô nàng này là người của tông môn nào thôi. Nếu như không phải hắn nghi ngờ cô nàng này là người của Viêm Hoa tông thì hắn đã đấm cho một phát chết luôn rồi , chứ ai mà rảnh chơi đùa như nãy giờ. TruyenLau
Khi giọng hắn vừa vang lên, cô nàng mặc áo trắng lập tức dừng lại, rồi quay đầu nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ.
"Phong ấn này chả ra làm sao cả, ngươi xem đi."
Lâm Phàm đi ra khỏi phong ấn, sau đó lại đi vào bên trong, ra ra vào vào, hệt như đang đùa giỡn vậy.
TruyenLau Phụt!
Lập tức, dưới ánh mắt khiếp sợ của Lâm Phàm, cô gái áo trắng phun ra một ngụm máu. Cô nàng hơi nhấc ngón tay, lại vẽ ra một loại trận văn nào đó, sau đó ánh sáng màu vàng lóe lên, dường như đang phá vỡ hư không, hoặc tựa như không gian thứ nguyên xuất hiện vậy. Sau đó cô nàng mặc áo trắng này hoàn toàn biến mất mà chẳng để lại chút dấu vết gì.
"Chuyện quái gì thế này."
Hắn không khỏi ngẩn người ra, vì chẳng hiểu đối phương đang muốn làm gì, đang yên đang lành tự dưng phun ngụm máu, rồi cố ý dùng máu vẽ trận văn, cuối cùng thì hoàn toàn biến mất. Hắn chẳng hiểu gì cả.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Ta cũng đâu có đánh ngươi, ngươi chạy làm gì."
"Dừng lại!"
Cuối cùng, hắn chỉ có thể la lên mấy câu thế này thôi, tuy nói khi rèn luyện ở bên ngoài phải cẩn thận lòng người hiểm ác, nhưng mình là người thân thiện lắm cơ mà, sao lại phải chạy nhỉ.
Chẳng qua, cô nàng mặc áo trắng này đúng là lợi hại, vậy mà lại có thể chống lại lực lượng sau khi mình biến thân, đúng là ghê gớm thật.
Mà trình độ trận pháp của đối phương lại mang tới cho hắn cảm giác sợ hãi, chỉ tùy tiện vung tay vài cái là có thể tạo ra một cái phong ấn, trông chả có chút khó khăn nào cả. Hơn nữa, cô ta còn có thể dẫn dắt sức mạnh của thiên địa để tạo thành phong ấn, tài nghệ cỡ này, tuyệt đối có thể đứng đầu ở trên đời rồi.
Chẳng qua bộ ngực có hơi nhỏ.
Quả nhiên, trừ mình ra, thiên địa rất công bằng, chẳng có ai là người hoàn mỹ cả.
"Bây giờ, cường giả Bán Thần của Thánh Đường tông hẳn đã phát hiện ra mình, mà dựa vào trí tuệ của bọn hắn, chắc hẳn cũng có thể đoán ra mình là ai. Đúng là tiếc thật, lúc ấy không nghĩ kỹ, cứ nghĩ rằng chỉ cần mình bị đánh cho sưng mặt thì bọn hắn sẽ không nhận ra mình, coi bộ mình nghĩ quá nhiều rồi."
"Ai, dù sao bất kể ở chỗ nào, thì người đàn ông phong cách như mình cũng sẽ như đom đóm trong đêm đen, vô cùng tỏa sáng, xuất chúng như vậy, sao có thể che giấu được chứ."
Sau đó hắn trốn vào hư không, trực tiếp rời khỏi nơi này.
Nghiệp lớn kiếm điểm, giờ mới thật sự bắt đầu.
Suốt khoảng thời gian này, Thánh Đường tông cực kỳ náo động, rất nhiều hiểm địa bị phá hoại. Ở bên trong một số khu rừng rậm rạp, thì lại càng xuất hiện vô số vết máu, rồi còn có thi thể của vô số yêu thú chất chồng lên nhau tựa như một ngọn núi vậy, trông chả khác nào địa ngục tại nhân gian cả.
Mà khi một số đệ tử của Thánh Đường tông tiến vào rèn luyện, thì đều trợn tròn mắt hết cả lên.
Nhưng hiểm địa hoặc rừng rậm từng cực kỳ phồn vinh, giờ lại biến thành thế này.
Có nơi thì hoàn toàn bị người ta đào tận gốc, có nơi thì bị cày nát, thành nguyên một khu vực hoang vắng.
Cao tầng của Thánh Đường tông rất tức giận, năm vị cường giả Bán Thần cảnh liên tục truy lùng bắt bớ khắp nơi, nhưng điều khiến cho mấy vị Quân Chủ Bán Thần này tức tới điên cả lên là, mỗi một lần đụng phải đối phương, thì hắn đều sẽ đột ngột biến mất.
Bên trên một mảnh đất hoang vu, Lâm Phàm nhìn nhẫn trữ vật, lại nhìn xem điểm tích lũy của mình
Điểm tích lũy: 3.010.300.
"Hình như mình chơi hơi lớn rồi a, nhng mà cũng đủ rồi, hay là trở lại tông môn thôi, mấy kẻ bên ngoài này đúng là thích bắt nạt người khác mà."
Trong khoảng thời gian ở Thánh Đường tông này, hắn đã đi qua mấy cái hiểm địa, nhưng có vài hiểm địa, cũng không thể nào nhổ tận gốc để mang đi được, chủ yếu là ngay khi hắn sắp ra tay, thì bị cường giả Bán Thần của Thánh Đường tông bắt gặp.
Lúc đó chỉ có một vị Bán Thần, nhưng chỉ trong nháy mắt, bốn vị Bán Thần còn lại sẽ giáng lâm, hắn không thể nào chống lại được, nên chỉ còn cách bỏ chạy thôi.
Chiến đấu với Bán Thần quá lãng phí thời gian, hiện nay tu vi của hắn còn chưa thể hoàn toàn trấn áp Bán Thần, nên không cần thiết phải câu kéo với đối phương làm gì.
Lúc mà thực lực của hắn tăng lên, cũng là lúc sẽ bùng nổ một trận chiến."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu