Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 305: SAO MÀ CẦN THỜI GIAN DÀI NHƯ VẬY


Thành Vị Xuyên.
Đây là một thành trì của Viêm Hoa tông nằm ở gần biên giới với Nhật Chiếu tông. Thành trì này bị nước bao quanh bốn phía, tạo thành một lớp phòng hộ tự nhiên. Bình thường, khi người dân muốn đi đâu đều phải cưỡi thuyền đi lại. Người dân bình thường ở đây đa số sinh sống dựa vào nghề đánh cá.
Mặc dù thành Vị Xuyên nằm ở gần biên giới với Nhật Chiếu tông, nhưng mà thành trì này lại rất ít khi bị xâm lược, đó cũng là bởi vì có con sông này.
Chỗ cảng thuyền ở thành Vị Xuyên, một chiếc thuyền to lớn đậu ở nơi đó. Thuyền dài khoảng chừng mấy chục trượng từ xa nhìn lại trông giống như là một con quái vật khổng lồ.
Hai hàng người mặc trang phục màu xanh đậm có khuôn mặt lạnh lùng đứng nghiêm ở nơi đó trông giống như là trường thương vậy.
– Trẻ em của các nhà đều không cho phép khóc nữa, theo thứ tự xếp hàng lên thuyền.
Một nam tử trung niên có khí tức hùng hậu mở miệng nói. Tiếng nói vang vọng khắp cả cảng thuyền.
Người dân trong thành đều đang an ủi con em của nhà mình.
– Nghe lời mẹ, con phải cố gắng học võ, sau này thành tài trở về với mẹ.
Một phụ nữ nắm cánh tay của con mình đưa lên thuyền, nước mắt vẫn chảy ra như mưa.
Nàng mặc dù không muốn xa con nhưng lại bất lực. Bởi vì đây là mệnh lệnh của thành chủ, mỗi gia đình đều phải đưa một đứa bé đến Thiết Kiếm đường tu hành.
Mặc dù tiền trợ cấp rất phong phú, nhưng mà có nhà nào lại nguyện ý để con mình đi đến chỗ xa xôi như Thiết Kiếm đường học võ tận mười năm. Không biết mười năm sau, bọn họ còn có thể nhìn thấy con mình hay không?
Trên thuyền lớn, chỗ mũi tàu có hai nam tử đang đứng.
Một lão giả mặc dù thân thể gầy gò nhưng mà ánh mắt lại không hề đục ngầu thậm chí còn lóe ra tinh quang.
TruyenLau.com Mà nam tử trung niên ở bên cạnh thì mặc quần áo hoa lệ, khí thế phi phàm.
– Ngụy thành chủ, chuyện lần này đa tạ sự giúp đỡ của ngươi.
Lão giả bình tĩnh nói. Nhìn đội ngũ đang xếp thành một hàng dài kia, trên khuôn mặt gầy gò của lão cũng nở nụ cười xán lạn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Ngụy Long thân là thành chủ của thành Vị Xuyên, tự nhiên có được quyền lợi lớn lao, nhưng mà giờ phút này, khi đối mặt với lão giả cũng thản nhiên:
– Việc rất nhỏ mà thôi.
Đột nhiên! TruyenLau.com
Đám người trở nên rối loạn tưng bừng.
– Anh, ta không cho ngươi đi.
Một đứa bé khoảng chừng bốn tuổi, trên đầu còn đội mũ hổ, chân đi giày vải, chạy ra từ trong đám người, trong thanh âm non nớt kia tràn đầy vẻ quyến luyến.
Trong đám người, một bé trai chỉ có tám tuổi, nhìn thấy em trai chạy đến, không khỏi nở nụ cười, nói:
– Tiểu Hổ, chờ anh học thành tài rồi sẽ về.
Lão giả nhìn thấy cái đứa bé bốn tuổi kia, con mắt lóe sáng, nói:
– Đứa bé này không tệ.
Ngụy Long nghe được lời nói này của lão giả, nhẹ gật đầu, mở miệng nói:
– Đứa bé kia cũng đưa lên thuyền, cùng đi đến Thiết Kiếm đường học võ.
Lúc này, một đôi vợ chồng chạy ra, vừa chạy vừa không ngừng nói:
– Thành chủ đại nhân, hắn còn nhỏ không thể đi, chờ lớn một chút lại đi có được hay không?
Ngụy Long nhướng mày, nói:
– Hừ, bây giờ Nhật Chiếu tông còn đang nhìn chằm chằm vào chúng ta. Để con mình học võ từ nhỏ, sau này mới có năng lực bảo vệ đất nước. Chẳng lẽ ngay cả đạo lý này mà các ngươi cũng không hiểu hay sao?
Tiểu Hổ ồn ào gào thét, nói:
– Mẹ, ta muốn cùng ca ca đi học võ.
Lần này trong thành, mỗi hộ gia đình đều phải đưa một đứa bé đi, cho dù là con trai độc nhất thì cũng phải cho nó tham gia. Cho nên đối với mệnh lệnh lần này của thành chủ, người dân trong thành phàn nàn rất nhiều.
Nhưng mà thành chủ đã ra lệnh, bọn họ cũng không thể không nghe theo.
Hơn nữa thành chủ đã nói bọn trẻ đi Thiết Kiếm đường học võ, mười năm sau sẽ còn trở về. Bởi vậy có không ít người đều ôm hi vọng, mười năm mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ đi qua.
Mà vừa lúc này, một thanh âm từ trên bầu trời truyền tới.
– Các ngươi đang làm gì vậy?
Lâm Phàm vừa mới rời khỏi lãnh địa của Nhật Chiếu tông, đi vào lãnh địa của Viêm Hoa tông. Vốn dĩ là hắn muốn lập tức trở về tông môn, tuy nhiên lại bị tình huống ở dưới này hấp dẫn.
Nhất là trông thấy nhiều trẻ con xếp hàng lên thuyền như vậy, cảnh tượng này khiến cho hắn rất cảm thấy nghi ngờ.
– Ai?
Ngụy Long lập tức cảnh giác nói.Khi nhìn thấy bóng người đang đứng ở không trung kia, nội tâm cũng ngưng trọng. Có thể đứng trong hư không chính là tiêu chí của cường giả có tu vi là Địa Cương cảnh tầng bảy trở lên.
Thành trì ở khu vực biên giới như là thành Vị Xuyên tại sao lại có cường giả bực này đến đây.
Khi lão giả nhìn thấy bóng người ở trong không trung kia, ánh mắt cũng co lại. Hắn cảm giác người này có khí tức hùng hậu, không phải là hạng người bình thường.
– Tại hạ Ngụy Long, thành chủ của thành Vị Xuyên bái kiến đại nhân.
Ngụy Long chỉ nhìn trang phục của người kia cũng đã biết người này là đệ tử của Viêm Hoa tông. Lúc này, hắn cũng cực kỳ nghi hoặc, không biết đệ tử của Viêm Hoa tông làm sao lại xuất hiện ở đây.
– Lão đầu, ngươi là ai?
Lâm Phàm hỏi. Mấy người ở nơi này chỉ có Ngụy Long cùng lão đầu kia là cũng coi như không kém.
Về phần những người khác, tất cả đều là sâu kiến, không đáng giá nhắc tới.
Lão giả đi ra, trên mặt nở nụ cười thật tươi, nói:
– Lão hủ là Tiêu Chân, đà chủ của phân đà Thiết Kiếm đường ở thành Vị Xuyên.
– Thiết Kiếm đường sao?
Lâm Phàm suy nghĩ, tựa như là đang nghĩ xem Thiết Kiếm đường này là tổ chức gì.
Dù sao Viêm Hoa tông đất rộng người đông. Tổ chức cũng có rất nhiều lại cũng không có hệ thống quản lý thống nhất, hình như chỉ cần có cường giả Thiên Cương cảnh tọa trấn là có thể mở đường chiêu thu đệ tử, truyền thụ công pháp, thành lập tổ chức.
Thậm chí đến bây giờ, một vài người chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh cũng mở đường thu đồ, vô cùng lộn xộn.
Nghĩ một lúc mà hắn cũng không nghĩ ra, thôi thì không nghĩ nữa.
– Các ngươi đang làm gì?
Sau khi đi đến Nhật Chiếu tông, Lâm Phàm cũng bắt đầu cảnh giác. Người của Viêm Hoa tông có thể ẩn nấp ở trong lãnh địa của Nhật Chiếu tông, như vậy người của Nhật Chiếu tông cũng có thể ẩn nấp ở trong lãnh địa của Viêm Hoa tông.
Cho nên gặp được chuyện khả nghi như này, hắn nhất định phải đến kiểm tra.
Chính mình dù sao cũng là người của Viêm Hoa tông, những người này cũng con dân của Viêm Hoa tông, sao có thể bỏ mặc không quan tâm.
Ngụy Long ôm quyền cười nói:
– Khởi bẩm đại nhân, đây là Thiết Kiếm tông đang chiêu thu đồ đệ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu