Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 614: ẢO CẢNH LUÂN HỒI

Lâm Phàm ném một nửa Thương Chế Tài trong tay đi.
"Đồ nhi, tiếp theo ngươi chuẩn bị làm như thế nào?"
Thiên Tu hỏi thăm. Ông quyết tâm ủng hộ đồ nhi bảo bối của mình một cách vô điều kiện.
"Lão sư, đồ nhi đã nhịn thật lâu, cho nên không muốn lại nhịn nữa. Con muốn phóng túng một hồi. Xin lão sư duy trì."
Từ lúc hắn đến thế giới này cho tới bây giờ cũng được hơn một năm mà tình từ lúc gia nhập vào Viêm Hoa tông cũng chỉ mới mấy tháng.
Đối với hắn, khoảng thời gian này thật sự là quá dài.
Mà mọi chuyện bây giờ đều là do mẹ nó cảm giác tự mãn đang quấy phá.
Thánh Đường tông thật sự làm cho hắn cảm thấy quá thất vọng. Vốn dĩ hắn cho rằng nếu đi Thánh Đường tông thì mình có thể bị một đám người giáo dục, bỏ đi cảm giác tự mãn, nhưng bây giờ xem ra cảm giác tự mãn này không giảm mà cò tăng.
Hắn cũng không muốn phóng túng bản thân nhưng không còn cách nào khác, hắn không thể ngăn cản cảm giác tự mãn ở trong lòng.
Lúc này, bàn tay của Thiên Tu đặt lên vai Lâm Phàm.
"Đồ nhi, vi sư tin ngươi, cũng sẽ luôn ủng hộ ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ một điều, ngươi là người của Viêm Hoa tông, phía sau ngươi còn có con dân của Viêm Hoa tông."
"Vâng. Đồ nhi minh bạch. Chỉ cần tông môn khác dám giết một người dân của tông ta thì đồ nhi liền giết trăm tên đệ tử của bọn họ."
Lâm Phàm nghiêm túc nói, sát ý trong lời nói thể hiện rõ rằng hắn không phải đùa giỡn.
Thiên Tu ngây người. Ý tứ mà ông muốn biểu đạt không phải là như vậy, nhưng mà nhìn vẻ mặt của đồ nhi, ông lại... Được rồi.
Các đệ tử của Vô Địch phong vội vàng chạy tới, một người cầm một tay một chân, dễ dàng nâng Hỗn Loạn Quân Chủ lên cao.
Hỗn Loạn Quân Chủ bị những sâu kiến này nâng cao cao, oán giận nói:
"Buông bản Quân Chủ ra. Ta chính là cường giả Bán Thần cảnh đó. Các ngươi muốn chết phải không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhưng mặc kệ hắn nói thế nào, những đệ tử này vẫn dửng dưng. Có thể giam giữ cường giả Bán Thần cảnh chính là chuyện mà cả đời bọn họ cũng chưa bao giờ tưởng tượng qua, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
"Thôi đi! Bán Thần cảnh thì làm sao vậy? Lâm phong chủ của Vô Địch phong chính là sư huynh của ta."
Một đệ tử oán giận nói.
Lúc nhắc đến Lâm Phàm, thần sắc trên mặt đệ tử này tràn đầy kiêu ngạo.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Phụt!
Hỗn Loạn Bán Thần cúi đầu, một lần nữa phun máu. Nhưng mà búng máu này của hắn cũng không có rơi xuống đất, mà lại rơi vào một cái bồn sắt.
"Sư huynh vừa nói, máu của Bán Thần cảnh là đồ tốt."
Một tên đệ tử núp ở phía dưới Hỗn Loạn Bán Thần, cầm chắc bồn sắt, một đường đi theo, không muốn để máu tươi bị lãng phí chút nào.
Nói xong, người đệ tử này ngẩng đầu. Khi nhìn thấy ánh mắt tức giận của Hỗn Loạn Quân Chủ, hắn cười ngây ngô.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Không có việc gì, ngươi tiếp tục nôn đi, ta sẽ hứng được. Viêm Hoa tông ta rất hữu hảo, cũng phi thường hiếu khách."
Nghe vậy, Hỗn Loạn Quân Chủ kém chút nữa là hôn mê. Trong lòng của hắn lúc này chỉ có một ý nghĩ, tất cả người của Viêm Hoa tông đều là súc sinh.
Chỗ sâu trong tông môn, Hỏa Dung chớp chớp mắt, sau đó nhìn về phía sư huynh đệ cũng đang ngây ngốc ở chung quanh.
"Mọi chuyện cứ như vậy là kết thúc rồi sao?"
Theo hắn, chuyện này kết thúc cũng quá nhanh đi.
Lúc này, đệ tử Viêm Hoa tông đều đang sôi trào. Đây là một trận chiến thắng cực kỳ dễ dàng. Đã lâu lắm rồi, bọn họ không có kiểu chiến thắng này.
Khi nhìn thấy Lâm Phàm, vô số tiếng thét chói tai của các nữ đệ tử vang lên, thậm chí có người bởi vì quá mức hưng phấn mà trực tiếp ngã xuống đất ngất đi, bị đồng môn vội vã khiêng đi. Sau đó lại có đệ tử đi vào chiếm chỗ, tiếp tục reo hò.
Lúc này, trong địa lao của Viêm Hoa tông, xích sắt rầm rầm rung động.
Dạ Ma Bán Thần sợ hãi, nói:
"Lâm phong chủ, ngài muốn làm gì? Ngài không phải đã nói là mới chúng ta làm khách hay sao? Tại sao ngươilại còn muốn chúng ta đeo những vật này?"
Ánh mắt của hắn nhìn trái nhìn phải, khóa sắt đã khóa chặt tứ chi của hắn, kéo hắn thành hình một chữ đại thẳng đứng.
Lâm Phàm cười.
"Dạ Ma Bán Thần chớ hoảng sợ. Đây chỉ là một hình thức đãi khách đặc sắc của Viêm Hoa tông ta mà thôi. Chỉ có những khách nhân tôn quý nhất, coi trọng nhất mới có thể được đối xử như vậy. Dạ Ma Bán Thần không cần từchối. Đây là việc mà tông ta nên làm."
Tên khốn kiếp!
Dạ Ma Bán Thần thầm mắng to ở trong lòng, nhưng cũng không dám nói ra miệng.
Bởi vì bốn vị Quân Chủ của Thánh Đường tông cũng bị đối đãi như thế, bị xích sắt khóa lại, trở thành tù nhân.
Thiên Tu đưa tay. Từ trong hư không, pháp tắc lao đến, gia trì vào những khóa sắt này.
"Lão sư, việc này vẫn nên công bố ra ngoài. Dù sao tông ta mặc dù yếu nhưng cũng không phải ai cũng có thể tùy ý đến ức hiếp, nhất là bọn họ còn càn rỡ tại cửa tông môn, đây là đang bôi nhọ Viêm Hoa tông ta."
Lâm Phàm nói.
"Ừm. Đúng là như thế. Đồ nhi, ngươi nói chúng ta nên làm cái gì?"
Thiên Tu hỏi.
Lâm Phàm nói.
"Đồ nhi cho rằng, chúng ta chỉ cần truyền tin tức này ra là được rồi, cũng không nên hung hăng càn quấy, càng không nên bắt Thánh Đường tông cùng La Sát tông đến chuộc người. Dù sao đây chính là cường giả Bán Thần cảnh mà, đến cùng sẽ có giá trị bao nhiêu tiền? Cho nên chỉ cần để sứ giả đến đưa bọn họ về là được rồi. Làm như thế cũng có thể hiển lộ rõ ràng lòng dạ rộng lớn của tông ta."
Thiên Tu gật đầu, nói:
"Đồ nhi nói có lý. Vậy để vi sư đi thương lượng cùng mấy người tông chủ một phen."
Sau khi Thiên Tu rời khỏi, Lâm Phàm nở nụ cười, đi đến trước mặt Dạ Ma Bán Thần.
"Lâm phong chủ, việc này chỉ là hiểu lầm mà thôi. Xin Lâm phong chủ thả ta rời khỏi. Ngày nào đó, ta nhất định có hậu báo."
Dạ Ma Bán Thần mở miệng. Hắn cũng đã thử phá khóa nhưng những khóa sắt này bị Thiên Tu gia trì, với thực lực của hắn thì căn bản không phá nổi.
"Dạ Ma Bán Thần chớ hoảng sợ. Hậu báo thì không cần. Bản phong chủ không phải loại người như vậy. Nhưng trước hết mấy vị cứ giao nhẫn trữ vật cho ta đảm bảo đã."
Sau đó, Lâm Phàm nhanh chóng tháo nhẫn trữ vật trên tay mấy vị Bán Thần xuống, một người cũng không để lại.
"Mấy vị Quân Chủ của Thánh Đường tông phá hư khu vực chỗ sơn môn của tông ta. Đó chính là tội ác tày trời. Nhưng tông ta cũng sẽ không giết các người, chỉ cần các ngươi chịu bồi thường tiền chữa trị là được."
Thần Trật Quân Chủ cúi đầu trông có vẻ chán nản không chịu nổi.
"Lâm phong chủ, ta có lời muốn nói với ngươi."
Nguyên bản, Lâm Phàm muốn nghiên cứu năng lực mới của mình một chút nhưng nghe Thần Trật Quân Chủ nói thế, hắn cũng có chút hứng thú.
"A, Thần Trật Quân Chủ có lời muốn nói gì cùng ta thì cứ nói đi."
"Chúng ta là Quân Chủ của Thánh Đường tông. Ngươi đối đãi với chúng ta như vậy, chẳng lẽ không có cân nhắc qua Viêm Hoa tông hay sao? Ngày nào đó, tất cả hậu quả mà Viêm Hoa tông phải gánh chịu có lẽ đều là do hành động ngày hôm nay của Lâm phong chủ tạo thành đó. Xin Lâm phong chủ suy nghĩ cẩn thận hơn một chút."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu