Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 689: NHƯ VẬY KHÔNG PHẢI TỐT HAY SAO, KHÔNG NÊN ĐÁNH ĐÁNH GIẾT GIẾT LÀM GÌ CẢ

Dãy núi này kéo dài vạn dặm, nhìn giống như một con cự long sinh động.
Hiện giờ, dãy núi đang rơi xuống phía dưới, nếu như đè lên tông môn, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Thiên Dụ Quân Chủ đánh về phía Lâm Phàm, sau đó lơ lửng trên không trung, hai tay mở ra, đôi cánh thánh khiết ở phía sau lưng trải dài đủ để che khuất cả bầu trời, cộng với sự gia trì của thánh quang, tràn đầy ánh sáng nữ tính.
Lâm Phàm liều mạng đẩy dãy núi, thậm chí còn thè cả lưỡi, phát ra đủ mọi âm thanh kỳ lạ, thật sự đã dốc hết toàn bộ sức lực.
"Lâm Phàm, ngươi đừng có quá đáng quá, nơi này là Thánh Đường tông, ngươi muốn phá hủy tông của ta sao?"
Thánh Chủ nổi giận nhưng cũng chỉ có thể chống đỡ dãy núi, song sức mạnh của tiểu tử này thật sự quá lớn, khiến cho ông ta khó mà chống đỡ nổi.
Lựa chọn được bày ra trước mặt.
Xông thẳng lên giết chết tiểu tử này nhưng hậu quả là dãy núi sẽ rơi xuống tông môn. Nếu không chỉ có thể gắng gượng chống đỡ ở đây.
"Sư muội, ra tay đi.
Thánh Chủ quát, hiện tại ông ta đang hối hận vì đám Thần Phạt sư đệ không có mặt ở đây, nếu như có ở đây, sự việc cũng sẽ không biến thành như vậy."
"Được, sư huynh!"
Thiên Dụ gật đầu, đôi cánh rung lên, vô số tia sáng trắng rơi xuống, đánh về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm vẫn không thèm để ý, khí thế phấn chấn, liều mạng đẩy. TruyenLau
Lập tức, những tia sáng trắng này đâm xuyên vào cơ thể của Lâm Phàm, máu tươi giàn giụa, thậm chí còn có máu thịt rơi xuống dãy núi.
Kiên trì được một hồi, hơi thở càng ngày càng yếu, cuối cùng nhắm mắt lại.
Thánh Chủ cảm nhận được luồng áp lực này đã tiêu tán, liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra sư muội đã thành công rồi, sau đó đưa tay nâng dãy núi lên, thế nhưng trong lòng rất phẫn nộ, tiểu tử này thật sự rất quá đáng.
Cảnh vật xung quanh Thánh Đường tông đã bị phá hủy thành như vậy.
Đột nhiên, không đợi Thánh Chủ lấy lại tinh thần, dãy núi vốn dĩ đang lơ lửng bất động lại nhanh chóng rơi xuống lần nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Lão tử còn chưa chết mà, các người muốn làm gì hả?
Lâm Phàm quát lên một tiếng."
TruyenLau Liều mạng đẩy, nếu như thật sự có thể hủy diệt Thánh Đường tông thì cũng không tệ lắm. Thế nhưng khả năng rất thấp.
Thánh Chủ kinh hãi, không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng giơ tay lên chống đỡ dãy núi đang rơi xuống.
"Lâm Phàm, ngươi thật sự muốn như vậy sao?
Ông ta gào lên giận dữ."
Lâm Phàm đáp lại:
"Như vậy cái gì, là đệ tử của tông môn các người quá đáng, giết chết sư đệ của ta. Ta thân là sư huynh, sao có thể làm ngơ mặc kệ, ông có biết, sư đệ đó của ta đáng yêu như thế nào không? Mới mười mấy tuổi mà đã chết, thậm chí còn chưa lấy vợ, cứ như vậy mà tuyệt tự, ông có biết, việc này khiến cho người ta đau khổ đến nhường nào hay không?"
"Chỉ bởi vì việc này, mà ngươi muốn phá hủy tông của ta hay sao?
Thánh Chủ phẫn nộ nói, việc này má nó đã là cái gì chứ."
Trước đây Thánh Đường tông cũng đã từng chém giết đệ tử của Viêm Hoa tông, thế nhưng chuyện này chưa từng xảy ra, hôm nay chỉ vì một tên đệ tử nhỏ bé mà thành như vậy, điên rồi sao!
"Ta mặc kệ, hoặc là giao người ra đây cho ta, hoặc là chiến đấu đến cùng!
Lâm Phàm quát."
"Không thể nói lý!"
Thánh Chủ không ngờ tên này lại không khác gì một tên điên như vậy, cho dù có là Thiên Tu, thì cũng bình thường hơn hắn.
"Bổn Phong chủ chính là không thể nói lý như vậy đó, có thể giết ta thì ra tay đi, bằng không thì đừng có lải nhải nữa."
Gân xanh nổi đầy trên hai tay Lâm Phàm, bạo phát ra sức mạnh cường đại, hung hăng đẩy dãy núi.
Thánh Chủ trong lòng rất muốn thổ huyết, cái tên này, đúng là lần đầu tiên gặp phải, hoàn toàn không có cách nào nói chuyện được.
Quan trọng nhất chính là, thực lực của tên này mạnh như vậy, rõ ràng chưa bước vào Bán Thần nhưng lại có được thực lực như thế.
Rất nhiều lần trước đó, đều cho rằng đã giết chết tiểu tử này rồi, thế nhưng hắn lại mạnh như rồng như hổ, không hề hấn gì.
Đã từng nghe đám Chế Tài nói, tiểu tử này có con rối thế thân, nhưng mà không thể nào, mỗi một kích đều có sức mạnh ngăn cách, hoàn toàn có thể ngăn cản tác dụng của con rối thế thân.
"Tại sao lại có thể như vậy?
Thiên Dụ kinh hãi, tại sao hắn lại không bị sao hết?"
Sau đó lao thẳng xuống, một chưởng đánh vào sau lưng Lâm Phàm, sức mạnh của Pháp Tắc xuyên thẳng qua, đè mạnh Lâm Phàm lên trên dãy núi.
Thế nhưng không biết tình hình của đối phương như thế nào, Thiên Dụ Quân Chủ đưa lưng về phía dãy núi, nâng thi thể của Lâm Phàm lên, thở hổn hển, bà ta có thể thề, tiểu tử này là đối thủ khó đối phó nhất mà bà ta gặp phải.
"Bây giờ đã đi đời nhà ma rồi chứ!
Thiên Dụ Quân Chủ lẩm bẩm
Sư huynh, ta đã giải quyết xong hắn ta rồi."
Sau đó nhìn về phía Lâm Phàm:
"Ngươi là đệ tử của Thiên Tu, giết ngươi sẽ dẫn đến sự trả thù của Thiên Tu nhưng mà ngươi thật sự quá vô lý."
Nghĩ tới đây, Thiên Dụ Quân Chủ cảm thán một tiếng, quay cổ ngọc lại, muốn nhìn xem nên giải quyết dãy núi này như thế nào nhưng đột nhiên, sắc mặt đại biến.
“Bịch!”
Một lực lớn truyền đến, thân hình của Thiên Dụ Quân Chủ chịu lực hút, đập mạnh lên dãy núi, đôi môi đỏ xinh đẹp khẽ mở, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ta vẫn còn chưa chết, đừng có chủ quan quá!
Lâm Phàm lại đẩy dãy núi, chỉ là lần này, dưới lòng bàn tay hắn, còn có thêm một con tin nữa."
"Khốn nạn, bỏ tay ngươi ra!"
Trên gò mà trắng sáng như tuyết của Thiên Dụ Quân Chủ lộ ra màu đỏ ửng nhưng trong chớp mắt, tức giận mắng.
Lâm Phàm ngây người, rủ mắt nhìn xuống, mười ngón tay lõm sâu vào trong lớp thịt mềm mại, mặc dù vị trí không đúng lắm nhưng hiện tại đã không thể làm gì khác, chỉ có thể cưỡng ép trấn áp mà thôi.
"Không được!
Sau đó tăng thêm sức mạnh, đồng thời, bàn tay này suýt chút nữa là trượt đi, do đó chỉ có thể nắm chặt hơn."
Thiên Dụ Quân Chủ rên khẽ một tiếng, lông mi dài mảnh run lên, toàn thân không chút sức lực.
Thánh Chủ không biết tình hình như thế nào, tại sao lại không giết chết được tiểu tử này, thế nhưng sức mạnh phải chịu đựng càng lúc càng lớn, khó mà chống đỡ được.
Pháp Tắc mà ông ta lĩnh hội không phải Pháp Tắc sức mạnh, chống đỡ một dãy núi thì không có vấn đề gì nhưng quan trọng chính là sức mạnh của tiểu tử này lớn đến độ kinh người, sức mạnh nghiền ép thật sự quá mạnh.
"Lâm Phong chủ, ngươi đây là muốn khiến cho hai tông xảy ra chiến tranh đúng không, nếu như bây giờ ngươi buông tay, chuyện này tông ta có thể không truy cứu!
Thánh Chủ gào lên, đối với ông ta, Viêm Hoa tông mặc dù có cường giả Thiên Tu nhưng tuyệt đối không dám chống đối Thánh Tông đường, hoặc gây ra chuyện gì đó."
Thế nhưng hiện tại, tình huống này đã xảy ra biến đổi lớn, làm sao mà biết được Phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông lại chẳng khác gì một tên điên, hoàn toàn bất chấp, đơn thương độc mã đánh tới như vậy.
"Cho dù có xảy ra chiến tranh, bổn Phong chủ cũng sẽ không buông tay, trừ khi giao người ra đây cho ta!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu