Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 691: ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ LÚC NGƯƠI RA VẺ

Các đệ tử của Thánh Đường tông rất vui mừng.
"Vừa rồi suýt chút nữa là ta cũng thề theo hắn ta rồi đó, thật không ngờ lại nguy hiểm như vậy."
"Đúng thế đúng thế, rõ ràng là hắn ta đã nói giỡn với ông trời mà, lúc còn sống làm sao hắn ta có thể vượt qua cái thằng cha kinh khủng kia được, đây chính là hậu quả của việc đùa bỡn với ông trời đó."
"Ừm, con người vẫn là nên tự biết mình, người thích thể hiện, cuối cũng cũng không có kết cục tốt."
Lúc này, các đệ tử của Thánh Đường tông đều gật đầu, rất đồng ý với lời nói này, chỉ là cảnh vật xung quanh tông môn đã khiến cho bọn họ kinh hãi.
Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao? Nơi này chính là Thánh Đường tông, đệ nhất đại tông trên thế gian, sao lại bị phá hủy thành như vậy, ngay cả Thánh tử Áo Mẫu cũng đã bị đối phương đưa đi mất, thể diện này đã hoàn toàn không còn nữa rồi.
"Lão phu đau đầu quá!
Đán Ác Quân Chủ mơ mơ màng màng tỉnh lại, bị Lâm Phàm nghiền ép mất đi thần trí ngay tại chỗ, khi nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, đồng tử liền co lại."
Sau đó đi tới bên cạnh Thánh Chủ:
"Sư huynh, có chuyện gì vậy?"
Ông ta ngây người ra, nơi này là Thánh Đường tông, là Thánh địa ở trong long mọi người, thế nhưng giờ đây, tông môn thì không tổn hại gì nhưng cảnh vật xung quanh, đưa mắt nhìn, gồ ghề, thảm thương không nỡ nhìn.
Website TruyenLau.com Thánh Chủ mệt mỏi thở dài, cho dù là ông ta, cũng không thể chấp nhận được kết quả như vậy.
"Tiểu tử khốn nạn đó đi đâu rồi, có phải đã chết rồi hay không?"
Đán Ác Quân Chủ kiểm tra xung quanh nhưng khi nhìn thấy dấu vết ở phía trước ngực của Thiên Dụ sư tỷ, lập tức ngây ra, có một cảm giác không ổn.
"Đi rồi.
Thánh Chủ trả lời, đây là nỗi nhục lớn nhất từ trước đến nay của Thánh Đường tông, thật sự rất muốn lãnh đạo quân chủ của tông môn lập tức đánh giết đến Viêm Hoa tông."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhưng mà, không thể.
Như vậy không sáng suốt, Vong Tông Bán Thần thì nhìn chằm chằm như hổ đói, đồng thời những tông môn khác trên thế gian cũng đang nhìn chòng chọc vào Thánh Đường tông, nếu như thật sự xảy ra một số chuyện gì đó. Những tông môn đó đã đợi một thời gian dài, có lẽ sẽ liên hợp lại, xâu xé Thánh Đường tông.
"Không thể để cho hắn ta càn rỡ như vậy nữa, Thánh Chủ hãy hạ lệnh đi, ta sẽ dẫn quân chủ tông môn đến Viêm Hoa tông.
Website TruyenLau.com Đán Ác Quân Chủ lạnh lùng nói, ông ta muốn thỉnh chiến, chủ động ra trận, tiến đến Viêm Hoa tông, bất kể như thế nào, cũng muốn đòi lại công đạo cho tông môn, thậm chí còn muốn khiến cho Viêm Hoa tông phải trả một cái giá đắt."
Thánh Chủ nhìn Đán Ác Quân Chủ, ánh mắt giống như đang nhìn một kẻ đần độn. Có điều, cũng không nói thêm gì. Ông ta vẫn chưa biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì mà, nếu như biết, có lẽ cũng sẽ không nói ra lời này.
Tiểu tử kia không phải người, tùy tiện đưa ra lời thề căn bản không nghĩ tới hậu quả, việc này khiến cho ông ta thân là Thánh Chủ, cũng cảm thấy rất đau đầu.
"Trở về tông, chuyện này, không ai được phép truyền ra ngoài, nếu không tông phạt nghiêm trị.
Thánh Chủ phất tay, không muốn dây dưa với chuyện này nữa."
Lần này, Thánh Đường tông nhận thua, xem như ngươi lợi hại, có điều phong thủy luân chuyển, một ngày nào đó, tên này sẽ phải trả một cái giá rất lớn.
Thiên Dụ Quân Chủ trở lại tông môn, các đệ tử xung quanh quăng ra ánh mắt kỳ lạ. Trước đó, bọn họ thật sự đã nhìn thấy rõ, tay của Phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông túm vào phía trên kia, hơn nữa còn dùng sức. Nhìn một chút, ôi trời ơi, mặt trên còn có dấu tay, dấu tay đó quả thật rất chói mắt. Thật ra thì bọn họ cũng có lúc bị khuất phục bởi khuôn mặt xinh đẹp và vóc dáng của Thiên Dụ Quân Chủ, nhưng cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, chứ không dám biểu hiện ra ngoài.
Trong hư không.
"Thả ta ra, ta cầu xin ngươi, thả ta ra!
Thánh tử Áo Mẫu tay chân lạnh ngắt, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, hắn ta thật sự rất sợ hãi."
Vốn cho rằng ở trong tông môn tuyệt đối sẽ không có chuyện xảy ra, suy cho cùng nơi này là Thánh Đường tông, hơn nữa hắn ta còn là Thánh tử của Thánh Đường tông, làm sao có thể nói đưa đi là đưa đi được. Mà hiện tại, bản thân không khác gì một con gà con, bị người ta xách trong tay, tâm lý của hắn ta đã sụp đổ rồi.
"Đừng hoảng hốt, sợ cái gì, bổn Phong chủ còn có thể ăn thịt ngươi hay sao?"
Đối với tên Thánh tử Áo Mẫu nhát gan này, hắn cũng không biết phải làm sao, nếu như có khí phách một chút, thì có thể đi lên đánh một trận điên cuồng nhưng nhìn tình hình hiện tại, thật đúng là khiến cho người ta có hơi thất vọng.
Đôi mắt của Thánh tử Áo Mẫu lộ ra vẻ đáng thương:
"Lâm Phong chủ, cầu xin ngài hãy thả ta ra, ta thật sự không cố ý, nếu như sớm biết đó là sư đệ của ngài, dù có cho ta mười cái lá gan, ta cũng không dám. Chỉ cần bằng lòng thả ta ra, ta nguyện ý làm trâu làm ngựa."
"Không cần, bổn Phong chủ có nhiều sư đệ, sư đệ giúp đỡ, không thiếu trâu ngựa như ngươi, yên lặng một chút đi, đừng có uốn qua uốn lại nữa, coi chừng ta không chú ý, đập vỡ đầu ngươi đó.
Lâm Phàm khó chịu nói."
Trước đây hắn đã từng tiếp xúc với một Thánh tử của Thánh Đường tông rồi, song chẳng ra sao cả, rất dễ dàng đã bị mình giải quyết rồi, không có bất kỳ khó khăn gì.
Cho tới bây giờ, những Thánh tử này, hoàn toàn không hợp mắt, một cái hắt hơi là có thể khiến cho bọn họ phụt ra cả phân.
Thứ lỗi cho vì đã nói chuyện kinh như vậy nhưng đây là lời nói thật.
Khu vực thay đổi, đã cách xa lãnh thổ của Thánh Đường tông.
Thánh Đường tông cách Vĩnh Hằng tông một đại dương mênh mông không nhìn thấy bờ bến.
Với những người không thể xuyên qua hư không, muốn vượt qua nơi đây, thì sẽ phải tốn rất nhiều thời gian nhưng đối với Lâm Phàm thì lại rất nhanh.
Thánh tử Áo Mẫu biết mình đã xong đời rồi, rơi vào trong tay cái thằng cha độc ác tàn nhẫn này, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu