Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 280: CÁI NÀY CŨNG CÓ THỂ CHÍNH LÀ NGUYÊN DO ĐI

Đây rốt cuộc là ai? Làm sao lại có năng lực như vậy?
Mà chính Lâm Phàm cũng không biết đây là năng lực gì, có lẽ nguyên nhân chính là do mị lực của mình quá lớn đi. Có lẽ mình vốn là một tồn tại quang huy, vĩ ngạn. Dưới sự bao phủ của ánh sáng huy hoàng sẽ có càng nhiều người thần phục.
Ừm! Chỉ có như vậy mới có thể giải thích được, hoàn toàn không có chuyện gì.
– Nơi này đều là người của Viêm Hoa tông sao?
Lâm Phàm đi đến Võ Tư Minh trước mặt dò hỏi.
Võ Tư Minh đờ đẫn nhìn Lâm Phàm, sau đó lập tức gật đầu, nói:
– Đúng vậy, nơi này đều là người của Viêm Hoa tông.
Lâm Phàm cảm nhận được tử khí ở chung quanh, hiển nhiên tình huống của người bị giam giữ ở chỗ này cũng không tốt lắm, khí tức đều đã uể oải.
Sau đó, hắn xòe tay, máu tươi phun ra. Vì có kinh nghiệm lúc trước, hắn biết rằng trong máu tươi của mình ẩn chứa tinh khí cường đại đến cỡ nào. Đối với mấy người ở đây, một giọt máu của mình cũng không phải là linh đan diệu dược mà là độc dược đòi mạng.
Một giọt máu tươi rơi xuống mặt đất, sau đó như là có được linh tính vậy, nhanh chóng lan tràn ra bốn phương tám hướng.
– Huyết chi lực này quả nhiên là thưc dụng. Đúng là không có uổng phí điểm tích luỹ để tăng lên.
Lâm Phàm cười. Hắn có thể cảm giác được khí tức của mấy người ở đây đã dần dần mạnh lên. Website TruyenLau.com
– Xảy ra chuyện gì vậy? Vết thương của ta tốt hơn rồi. Khí lực cũng dần khôi phục.
– Là ai đang cứu mấy người bọn ta, giọt máu tươi này đến cùng là cái gì?
Từ bốn phương tám hướng, thanh âm kinh ngạc liên tục vang lên.
Võ Tư Minh trông thấy tất cả mọi chuyện, không biết nên dùng lời gì để mà hình dung.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cường đại, thật quá cường đại.
Một giọt máu tươi đã có thể làm cho tất cả mọi người ở đây đều khôi phục lại. Người ở trước mắt này rốt cuộc là tồn tại cường đại đến cỡ nào.
– Ngươi là ai?
Võ Tư Minh trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Phàm như là gặp thần linh vậy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm cười, nói:
– Lâm Phàm, phong chủ của Vô Địch phong, đệ thập phong của Viêm Hoa tông.
– Vô Địch phong ư? Tông môn khi nào thì có thêm Vô Địch phong vậy?
Võ Tư Minh sững sờ, không thể tin được. Nhưng người trước mắt hoàn toàn không cần phải lừa gạt hắn. Sau đó không hề do dự, hắn lập tức quỳ một chân trên đất.
– Đệ tử Võ Tư Minh tham kiến Lâm sư huynh.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Các ngươi trước tiên cứ chờ đợi ở đây đã. Mặc dù ta có thể mang mấy người các ngươi rời khỏi Yêu Thành nhưng mà rất khó mang các ngươi rời khỏi Nhật Chiếu tông. Nhưng mà các ngươi yên tâm, ở chỗ này sẽ không phát sinh chuyện như trước kia nữa. Cho nên các ngươi cứ ở đây chờ đợi thời cơ trấn áp Nhật Chiếu tông.
Võ Tư Minh nghe Lâm Phàm nói thế, một lần nữa cúi đầu xuống thật sâu, thậm chí bởi vì quá hưng phấn, thân thể cũng run lẩy bẩy.
– Vâng.
Hắn tin tưởng nhất định sẽ có một ngày như vậy.
Nhìn thoáng qua nơi này rồi Lâm Phàm quay người rời khỏi.
Mà Vọng Hi thì đi theo ở sau lưng hắn.
Đại Yêu Sư nhìn thấy Lâm Phàm, lập tức tiến lên, nói:
– Chủ nhân.
– Quá trình dung hợp như thế nào?
Lâm Phàm hỏi. Nhưng khi nhìn về phía tên đệ tử đang trong quá trình dung hợp kia, hắn đã biết được kết quả, xem ra là thành công.
Đại Yêu Sư lập tức hưng phấn nói:
– Chủ nhân, thí nghiệm thành công rồi. Căn cứ theo lời của ngài, thí nghiệm rất thuận lợi. Tên kia chỉ có tu vi là Tôi Thể cảnh tầng chín, nhưng mà sau khi dung hợp cùng yêu thú, tu vi đã đạt đến Địa Cương cảnh tầng một. Hơn nữa nhục thân, sức mạnh, tốc độ, sinh mệnh lực đều được đề thăng ở mức độ cực lớn, chỉ cần không phá hủy đầu cùng trái tim thì tuyệt đối sẽ không chết, thậm chí còn có năng lực khép lại vết thương, mặc dù tốc độ rất chậm chạp.
– Thật quá hoàn mỹ. Đây là kiệt tác mà ta không dám tưởng tượng.
– A, chủ nhân, nàng là ai?
Đại Yêu Sư nhìn về phía nữ tử ở sau lưng Lâm Phàm, hơi nghi hoặc một chút, lên tiếng hỏi.
Lâm Phàm cũng không thể mang theo một nữ nhân ở bên người, hơn nữa còn là một cái vướng víu. Hắn định tính là trước hết cứ an trí nàng ở chỗ này:
– Đây là trợ thủ mà ta tìm cho ngươi. Nhớ kỹ, không thể tổn thương, nghe rõ chưao?
– Minh bạch, nô bộc minh bạch.
Đại Yêu Sư gật đầu.
Lúc Vọng Hi nhìn thấy tên đệ tử của Nhật Chiếu tông bị xích sắt buộc chặt kia, sắc mặt lập tức biến đổi. Nàng lập tức cầm lấy một cây dao găm ở bên cạnh. Dưới ánh mắt hoảng sợ của tên đệ tử của Nhật Chiếu tông kia, Vọng Hi nhanh chóng cắm dao găm vào trong đầu của hắn. Sau đó nàng hơi dùng sức, trong nháy mắt, tên đệ tử của Nhật Chiếu tông này đã bị nàng chia làm hai nửa.
– A! Đây là kiệt tác của ta, kiệt tác hoàn mỹ nhất của ta. Ngươi làm sao lại hủy diệt nó?
Đại Yêu Sư thấy cảnh này, lập tức nhảy dựng lên, nếu như không phải là chủ nhân đã phân phó không thể thương tổn nữ nhân này, hắn đã đập nàng một trận rồi.
Lâm Phàm thì thầm trong lòng, thật con mẹ nó rất tàn nhẫn, thủ đoạn của mình so sánh cùng với nàng đều có chút thiện lương.
– Phát tiết đủ sao?
Lâm Phàm mở miệng nói.
Vọng Hi nằm rạp trên mặt đất, nói:
– Xin đại nhân trừng phạt.
Lâm Phàm tiến lên sờ đầu Vọng Hi, nói:
– Nhớ kỹ. Về sau không cho phép xúc động như vậy, chí ít hiện tại không được.
– Vâng.
Vọng Hi cúi đầu. Sự ôn nhu của đại nhân khiến nàng có động lực sống sót, làm việc cho đại nhân.
– Rất tốt, xem ra ta cũng có thể rời khỏi nơi này.
Yêu Thành này đã không có thứ gì đáng giá cho bản thân lưu lại. Giờ hắn cần phải đi ra ngoài xem tình huống một chút.
Lấy tu vi Địa Cương cảnh tầng tám hiện tại của mình, nghiền ép cường giả Thiên Cương cảnh tầng một hẳn không phải là vấn đề gì. Đã như vậy, hắn đâu cần ẩn nấp làm cái gì, nhanh chóng quấy phá Nhật Chiếu tông đến thiên băng địa liệt mới tốt.
Loại cảm giác trốn trốn tránh tránh này rất khó chịu đó.
Cho dù có đánh không lại, vậy thì chạy trốn thôi, có vấn đề hay sao?
– Thoải mái"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu