Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 335: KHẨU VỊ NẶNG ĐÓ


Các đệ tử ở xung quanh nghe được tiếng hô này, vội vàng quay đầu. Khi nhìn thấy nam tử mặc trường bào trắng xanh, khí chất xuất chúng này, bọn họ cũng vội vàng tiến lên, khom người cúi chào.
– Tham kiến Đạo sư huynh.
– Không sao.
Trên mặt của Đạo Thiên Vương vẫn duy trì nụ cười đặc hữu, hắn chỉ về phương xa và nói:
– Vị sư đệ kia là ai?
Một đệ tử ở bên nói:
– Đạo sư huynh, vị kia là Lâm sư huynh, phong chủ của Vô Địch phong.
– Vô Địch phong ư?
Đạo Thiên Vương ngây người. Hiển nhiên là hắn rất kinh ngạc, bởi vì hắn không biết tông môn lúc nào lại xuất hiện một Vô Địch phong.
– Đạo sư huynh, chuyện thật ra là như thế này…
Đệ tử kia biết Đạo sư huynh rời tông môn ra ngoài lịch luyện đã lâu, bởi vậy một năm một mười nói hết những chuyện phát sinh trong đoạn thời gian gần đây.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Một số đệ tử ở phương xa nhìn thấy bạo động ở bên này, cũng quay đầu nhìn sang.
– Phong chủ của Thiên Vương phong, Đạo sư huynh đã trở về.
Tông chủ cùng mấy vị trưởng lão cũng đã cảm nhận được khí tức của Đạo Thiên Vương, sau đó nhẹ gật đầu. Tông môn lại có thêm một vị phong chủ đột phá đến Thiên Cương cảnh.
– Không ngờ ta mới ra ngoài lịch luyện có một năm vậy mà trong khoảng thời gian này, tông môn lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Quân Vô Thiên vậy mà lại dám cấu kết với tà giáo để phản tông. Nhưng vị phong chủ của Vô Địch phong kia hiện tại cũng không phải là người đứng đầu của thập phong nữa, mà vị trí này sẽ do hai người là ta cùng Vân Tiêu tranh đoạt với nhau.
Đạo Thiên Vương tự tin nói. TruyenLau.com
Hắn đã đã nhìn ra vị phong chủ của Vô Địch phong kia cũng chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh thế nhưng mà tu vi của Vân Tiêu đã là Thiên Cương cảnh. Đây là bức tường không thể vượt qua.
Nhưng hắn cũng cảm thấy lòng dạ của Vân Tiêu quá hẹp hòi, rõ ràng đã là Thiên Nhân lại còn chấp nhặt cùng đồng môn Địa Cương cảnh, tâm tính như này là không được.
Website TruyenLau.com – Lâm Phàm, ta muốn lấy ra toàn bộ sức mạnh. Nếu như bại, ta cũng không oán không hối.
Lúc này, thanh âm của Vân Tiêu vang lên truyền khắp tông môn.
– Thiên Cương Chân Thân!
Ông!
Hư không hơi chấn động, hơn nữa còn có dấu hiệu vỡ nát.
Một hư ảnh người mặc áo trắng xuất hiện rồi trôi nổi ở sau lưng Vân Tiêu. Sau đó, một sức mạnh cường hãn lập tức bộc phát ra, nửa bầu trời đều bị ảnh hưởng mà bắt đầu vặn vẹo.
Lâm Phàm vẫn như cũ chắp tay sau lưng, thần sắc lạnh nhạt. Sức mạnh như vậy hoàn toàn chính xác rất cường hãn, nhưng căn bản không là gì với hắn cả.
Vân Tiêu bây giờ có tu vi là Thiên Cương cảnh tầng một, thực lực có lẽ là ngang bằng với tên Lý Sùng Sơn kia. Nhưng hiện tại, nhân vật giống như là Lý Sùng Sơn, hắn cũng chỉ cần một quyền là có thể đánh nổ.
– Thực lực của Vân Tiêu hiện giờ rất mạnh.
Đạo Thiên Vương cảm thụ được khí tức này cũng tán thành. Nguyên bản hắn cho là sau khi bản thân đột phá đến Thiên Cương cảnh cũng đã rất cường đại.
Nhưng bây giờ xem ra, thực lực của Vân Tiêu có lẽ cũng tương đương với hắn rồi. Xem ra trận chiến tranh đoạt vị trí người đứng đầu của thập phong cũng sẽ là một trận long tranh hổ đấu.
– Ta sẽ thi triển một chiêu, một chiêu mạnh nhất của ta.
Vân Tiêu chợt quát to và nhấc cánh tay lên.
Mà Thiên Cương Chân Thân kia nâng quạt giấy trong tay lên, chỉ thẳng lên trời. Chỗ đầu quạt giấy kia ngưng tụ một vòng xoáy không ngừng hấp thu Thiên Cương chi lực.
– Tên Vân Tiêu này không phải là muốn đánh chết phong chủ của Vô Địch phong đi.
Sắc mặt của Đạo Thiên Vương dần trở nên nghiêm túc. Chiêu thức này rất mạnh, có thể nói là một đòn mạnh nhất của Vân Tiêu. Hắn cũng không nắm chắc sẽ hóa giải được một chiêu này.
Nhưng khi hắn nhìn thấy Thiên Tu trưởng lão vẫn còn đang bình tĩnh đứng ở một bên quan sát, trong lòng của hắn cũng sáng tỏ.
Có Thiên Tu trưởng lão ở đây, đương nhiên Lâm Phàm sẽ không có chuyện gì cả.
– Tiếp chiêu.
Đúng lúc này, cánh tay của Vân Tiêu hất lên. Quạt giấy chỉ thẳng Lâm Phàm. Hư không chấn động. Ba động khuếch tán ra tới.
Lâm Phàm lắc đầu, năm ngón tay hợp lại, đấm ra một quyền.
Sau đó, hắn quay người, đi về phía mật thất.
– Tại sao Lâm sư huynh lại bỏ đi? Hai người đã đánh xong đâu.
Tất cả mọi người ở hiện trường đều nghi hoặc nhìn qua Lâm Phàm, không biết là có chuyện gì xảy ra.
Nhưng mà chỉ trong chốc lát, cảnh tượng khiến cho bọn họ khiếp sợ phát sinh.
Phụt!
Thân thể của Vân Tiêu chấn động mạnh. Hắn phun ra một búng máu tươi. Sắc mặt trắng bệch. Con ngươi co vào, lóe ra vẻ hoảng sợ.
Lâm Phàm đứng ở trên bậc thang đi vào nội điện, không có quay đầu, nhưng vẫn có thanh âm truyền đến.
– Vân Tiêu, ta đã hạ thủ lưu tình rồi. Ngươi trở về, cố gắng tu luyện đi. Không cần lấy ta làm mục tiêu, bởi vì ta sẽ chỉ làm cho ngươi cảm thấy tuyệt vọng.
Vừa dứt lời, bóng người Lâm Phàm cũng đã biến mất.
Phụt!
Vân Tiêu che miệng, nhưng mà ở giữa năm ngón tay vẫn như cũ có máu tươi chảy ra, nhiễm đỏ cả bàn tay.
Không biết là bởi vì thương thế, hay là bởi vì bị lời nói của Lâm Phàm kích thích, hắn thất thần, nhìn chằm chằm vào chỗ mà Lâm Phàm vừa biến mất, lộ vẻ sa sút.
Khô Mộc nhìn thấy tình huống này, lập tức đi đến bên người Vân Tiêu. Ông lật bàn tay một cái. Sinh mệnh nguyên lực sôi trào mãnh liệt, tràn vào trong cơ thể của Vân Tiêu, khôi phục thương thế cho hắn. Sau đó, Khô Mộc nhìn chằm chằm vào Vô Địch phong.
– Lâm Phàm, ngươi sao có thể ra tay nặng như vậy?
Vân Tiêu ngăn lại, nói:
– Trưởng lão, hắn đã hạ thủ lưu tình rồi, nếu không ta chỉ sợ đã chết.
– Ha ha ha.
Thiên Tu cười nói:
– Khô Mộc, Vân Tiêu nói rất đúng. Đồ đệ của ta đã lưu thủ rồi. Nếu không, ngươi cho rằng Vân Tiêu còn có thể đứng ở chỗ này hay sao?
Các đệ tử trong tông môn ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ không ngờ Lâm sư huynh vậy mà lại thực sự có thể trấn áp Vân sư huynh.
Hai người Vương Thánh Khang cùng Huyền Thanh quỳ xuống, hai bàn tay chạm đất, cúi đầu. Bọn họ không thể tiếp nhận sự thật này. Vân Tiêu sư huynh vô địch trong lòng bọn họ làm sao lại thất bại.
Nhưng mà hiện thực còn đã xảy ra ở trước mặt, bọn họ không tin thì cũng phải tin tưởng.
Mà Đạo Thiên Vương cũng trợn mắt há hốc mồm, cực kỳ sửng sốt. Chuyện này theo hắn thấy là không có khả năng xảy ra.
Vân Tiêu vậy mà lại bị thua, hơn nữa còn là bị một chiêu trấn áp
Nghĩ đến đây, nội tâm của hắn cũng đột nhiên run lên.
– May mắn. Nếu như là ta về chậm một ngày, vì tranh đoạt vị trí người đứng đầu của thập phong kia mà phát sinh xung đột cùng với tên kia. Chỉ sợ kết cục cũng sẽ là mình bị trấn áp.
Đạo Thiên Vương nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt nhìn về phía Vân Tiêu cũng lộ ra vẻ cảm kích, cảm tạ Vân Tiêu đã thay hắn kiểm tra thực lực của đối phương.
– Vân Tiêu không nên sa sút. Thắng thua chỉ là nhất thời, cũng không đại biểu cái gì. Sau này cố gắng tu luyện, ngươi vẫn còn có cơ hội.
Khô Mộc rất xem trọng Vân Tiêu, tự nhiên không nguyện ý nhìn thấy Vân Tiêu bởi vì lần thất bại này mà tinh thần sa sút rồi triệt để trầm luân.
– Đa tạ trưởng lão khuyên bảo, Vân Tiêu minh bạch.
Vân Tiêu ôm quyền, nói:
– Đệ tử đi về trước."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu