Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 486: VÔ DIỆN VƯƠNG


Khuôn mặt giấu ở dưới mặt nạ có thay đổi rất nhỏ. Sau đó, nam tử kia khôi phục lại bình tĩnh. Ánh mắt xuyên thấu qua mặt nạ, nhìn về phía người tới.
– Cơ Uyên, ngươi nói vậy là có ý gì?
Cơ Uyên cười, nói:
– Còn có thể là có ý gì nữa? Ngươi bại lộ rồi. Ta cũng không ngờ ngươi lại chính là nội gian.
Vô Diện Vương lạnh nhạt nói:
– Cơ Uyên, mặc dù ngươi với ta không hợp nhau, nhưng mà ngươi cũng không thể vu hãm ta như vậy. Dù sao ta cũng một trưởng lão của Nhật Chiếu tông, tông chủ cũng sẽ không cho phép ngươi nói xấu như vậy.
– Ha ha ha. Vô Diện Vương, ngươi thật Vô Diện sao? Dù sao lai lịch của ngươi quá quỷ dị, nếu không lão phu cho ngươi xem cái này nhé.
Cơ Uyên cười nói. Sau đó, hắn đưa tay chỉ xuống. Cối xay ở dưới chân hắn từ từ vận chuyển. Ở trong không gian an tĩnh này, thanh âm kẽo kẹt kẽo kẹt lại chói tai như vậy.
Lập tức, một màn sáng xuất hiện.
Trong màn sáng, có một nam tử đeo mặt nạ đen nhánh mặc trang phục của Nhật Chiếu tông đang giằng co cùng với một thiếu niên anh tuấn. Khi thiếu niên anh tuấn này giết chết nam tử đeo mặt nạ đen nhánh kia, mặt nạ kia rơi xuống đất, khuôn mặt gần như không còn hình hiện ra. Khi nhìn thấy khuôn mặt này, thiếu niên do dự hồi lâu, cuối cùng cắn răng hủy đi khuôn mặt của mình rồi đeo mặt nạ đen nhánh kia và rời khỏi lãnh địa của Viêm Hoa tông, xuất hiện ở Nhật Chiếu tông.
– Như thế nào? Đây là chuyện mà trước đây không lâu, trong lúc vô tình, lão phu thôi diễn được. Ngươi có nhận ra thiếu niên vừa rồi hay không?
Cơ Uyên cười hỏi.
Ngón tay của Vô Diện Vương hơi run nhẹ. Sau đó, hắn khôi phục lại bình tĩnh, nói:
– Cơ Uyên, những chuyện vừa rồi lại có thể cho thấy cái gì. Ai sẽ tin tưởng chuyện này cơ chứ? Có lẽ đây chỉ là chuyện mà ngươi làm ra để vu hãm ta.
– Không. Không. Ngươi không cần ẩn giấu nữa. Qua nhiều năm như vậy, từ một tên đệ tử bình thường, ngươi đã dần dần đi đến mức độ bây giờ. Nghĩ lại, lão phu cũng không thể không nói một tiếng bội phục. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi là mười lăm năm, ngươi lại trưởng thành đến mức này. Sau khi thôi diễn được chuyện kia, lão phu đã rất hiếu kỳ về ngươi. Cho nên trong khoảng thời gian này, ta vẫn một mực điều tra. Ngươi có biết ta đã phát hiện cái gì hay không?
– Dù sao, chỉ tốn mười lăm năm, từ Tôi Thể cảnh trưởng thành đến Thiên Cương cảnh tầng chín, há lại là chuyện mà người bình thường có khả năng làm được. Hơn nữa, cực kỳ trùng hợp là lão phu biết được mười lăm năm trước, một đệ tử thiên tài của Viêm Hoa tông đột nhiên biến mất không thấy gì nữa như là bốc hơi vậy. Chuyện này khiến lão phu rất hiếu kỳ.
– Nhưng nói gì thì nói, lão phu cũng không ngờ vì mượn dùng thân phận của người này để trà trộn vào tông ta, ngươi lại có thể tự hủy tu vi Địa Cương cảnh tầng chín. Sau đó, đi vào Nhật Chiếu tông, từ tầng dưới chót dần dần trở thành trưởng lão của tông ta chỉ trong mười lăm năm, ta phải nói là thủ đoạn của ngươi cực kỳ lợi hại đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Cơ Uyên…
Vô Diện Vương bình tĩnh nói và chậm rãi đứng dậy. Lập tức, một sức mạnh mênh mông bộc phát ra, đánh thẳng đến Cơ Uyên.
Website TruyenLau.com Đột nhiên!
Kiếm ý bén nhọn xuất hiện ở bên cạnh Cơ Uyên.
– Cung Bản Tàng.
Vô Diện Vương biến sắc. Hắn không ngờ đã sớm có người đang đợi mình. Website TruyenLau.com
– Ngươi thật sự đã làm cho ta thất vọng. Vô Diện Vương, không ngờ ngươi chính là nội gian. Lúc Cơ Uyên nói chuyện này với ta, lão phu vẫn còn không tin. Bây giờ, mọi chuyện đã rõ ràng rồi, ngươi đang còn muốn đào thoát ở trước mặt lão phu hay sao? Ngươi phải biết lão phu chính là Kiếm Đạo Chi Thần của tông môn đó.
Ầm!
Kiếm ý sắc bén đến cực hạn cuồn cuộn lao đến. Vô Diện Vương biết không thể đối đầu, cho nên lập tức chạy về hướng khác, muốn đi vào hư không.
Chỉ là, đột nhiên, một cái bàn tay khổng lồ xuất hiện, dễ dàng kéo hắn ra khỏi hư không.
Ầm ầm!
Bị bàn tay kia trấn áp ở dưới mặt đất, Vô Diện Vương phun ra một búng máu tươi. Sau đó, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía bóng người vừa xuất hiện.
– Vô Diện Vương, lựa chọn của ngươi thật sự là làm cho bổn tông chủ thất vọng.
tông chủ của Nhật Chiếu tông lạnh lùng nói. Một khí tức bạo phát ra, nhanh chóng đóng băng tứ chi của Vô Diện Vương lại.
– Tông chủ.
Cơ Uyên cùng Cung Bản Tàng xuất hiện.
Cơ Uyên tiến lên, gỡ mặt nạ của Vô Diện Vương xuống. Khi nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn, kinh khủng kia, hắn cũng không khỏi lắc đầu, nói:
– Hazz. Khuôn mặt trước kia của ngươi anh tuấn cỡ nào. Chỉ vì trà trộn vào tông ta, ngươi lại bỏ được. Thật đúng là đáng tiếc. Nói! Ngươi đến đến cùng là ai.
Kiếm ý mênh mông bộc phát ra. Cung Bản Tàng cười lạnh, nói:
– Kẻ này cứng đầu lắm, cứ để ta dùng hắn tế kiếm mới tốt.
Cơ Uyên ngăn cản, nói:
– Tạm thời không cần giết, hắn vẫn còn có chút tác dụng. Dù sao hắn cũng đến từ Viêm Hoa tông, không bằng chúng ta thử kế hoạch kia một lần, nói không chừng sẽ có hiệu quả không thể tưởng tượng nổi. Tông chủ, người cho rằng như thế nào?
Tông chủ của Nhật Chiếu tông gật đầu, nói:
– Ừm. Cứ làm như thế đi.
Đột nhiên!
Cơ Uyên vươn tay, bóp miệng Vô Diện Vương, nói:
– Muốn tự sát sao? Đừng có nằm mơ.
Một sức mạnh huyền diệu nhanh chóng rót vào trong cơ thể Vô Diện Vương, phong bế toàn bộ kinh mạch của hắn.
– Thật sự là tên ghê tởm. Ta liền nói vì cái gì mà mỗi lần tông ta có hành động lớn thì Viêm Hoa tông đều sẽ biết được, nguyên lai chính là do người này truyền ra ngoài. Dù là chém hắn thành muôn mảnh cũng không có gì đáng tiếc.
Cơ Uyên lạnh lùng nói.
– Các ngươi sẽ chỉ tốn công vô ích mà thôi, bbởi vì đã không còn ai biết ta là ai.
Vô Diện Vương giận dữ hét.
Cơ Uyên lắc đầu, nói:
– Chuyện này cũng không nhất định. Nếu quả thật không được thì chúng ta sẽ biến ngươi thành Chiến Tranh Cự Thú. Đến lúc đó, ngươi khẳng định sẽ là một Chiến Tranh Cự Thú cường đại nhất. Dù sao gần đây, thí nghiệm của Đại Yêu Sư đã có tiến triển rất lớn.
Hạp cốc Phong Hống.
Nơi này trông hơi có vẻ hoang vu, ngoại trừ có côn trùng quái dị ngẫu nhiên đi ngang qua thì tạm thời không có người.
– Nơi này rất thú vị.
Lâm Phàm đứng giữa không trung, nhìn về khu vực hoang vu ở phía dưới."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu